truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Anh Hùng Vô Lệ – Hồi 12:Tám Mươi Tám Tử Sĩ-P1 

Đăng ngày 08/8/2013 by admin

Xem toàn tập:
Bầu trời một màu xám xịt, mặt đất cũng xám xịt chết chóc, cửa cổ thành Trường An còn chưa mở
loading...

truyện kiếm hiệp | Anh Hùng Vô Lệ – Hồi 12:Tám Mươi Tám Tử Sĩ-P1 – WAP truyện online

Hai mươi ba tháng hai.

Trường An.

Trước bình minh.

Bầu trời một màu xám xịt, mặt đất
cũng xám xịt chết chóc, cửa cổ thành Trường An còn chưa mở.

Hai binh sĩ là lão Huỳnh và A Kim
mỗi ngày phụ trách việc mở cổng thành, hôm qua làm thịt một con chó hoang, hùn
tiền mua hai cân rượu đế, hai bịch hạt dưa, ăn một bữa mát bụng, sáng sớm không
bò nổi ra khỏi giường.

Lười biếng không làm tròn trách
nhiệm, mở cửa thành trễ nãi, là phải xử tử tội “trảm lập quyết”.

Quân pháp như núi, lão Huỳnh lúc
ngồi dậy mới phát hiện đã trễ nửa khắc, lúc đó sợ đến nỗi toát mồ hôi lạnh, cả
nút áo cũng không kịp cài, vội chạy ra mở cửa thành.

“Khí trời lạnh như vầy, đại khái
không thể có ai vô thành sớm đâu”.

Trong tâm lão Huỳnh tự an ủi mình,
vừa mới mở cái khóa sắt trên cửa, vừa đẩy cửa thành hé mở, liền giật mình muốn
nhảy dựng.

Bên ngoài không những có người đang
đợi vào thành, hơn nữa nhìn sơ sơ tối thiểu cũng có bảy tám chục người.

Bảy tám chục người đều vận kình
trang, cột xà cạp quấn quanh chân từ mắt cá lên đến đầu gối, sau lưng đeo quỷ
đầu đao, trên đầu thắt khăn bố trắng, giữa dải khăn bố trắng còn may dính một
mảnh bố rách đỏ đục. Sắc mặt mỗi một người đều chẳng khác gì khí trời hôm nay,
mang theo sát khí khiến cho người ta nổi da gà.

Cửa thành vừa mở, đám người đó chia
thành hai hàng, lẳng lặng bước vào thành, tua đao đỏ tươi đón gió phất phơ, dải
bố trắng quấn trên đầu chói rọi ánh hàn quang trên lưỡi đao sáng ngời.

Mỗi một thanh đao đều đã rút ra khỏi
vỏ, bởi vì trên đao căn bản không có vỏ.

– Đám người sát khí đằng đằng đó
thật ra là ai ? Đến Trường An làm gì ?

Chức trách của lão Huỳnh là thủ
thành, vốn muốn ngăn cản bọn họ lại hỏi han, nhưng đầu lưỡi lại chừng như đột
nhiên líu cứng, không nói ra được tới một tiếng.

Bởi vì lúc đó một đại hán mặc áo da
gấu lộn ngược bên trong ra ngoài đã xuất hiện trước mặt lão, dùng đôi mắt to đỏ
ngầu những tia máu trừng trừng nhìn lão, người tuy gầy gò, nhưng xương gò má
nhô cao, ánh mắt bén như đao, nhìn vẫn oai phong lẫm liệt, giống như mãnh thú
mới từ trong thâm sơn phóng ra.

Đầu tóc rối bung của hắn cũng dùng
một dải bố trắng thắt chặt, trên mặt dải bố cũng có một điểm đỏ đục.

Người duy nhất trang phục khác biệt
với bọn họ là một người trẻ tuổi anh tuấn gầy nhom, trong tay cầm bao bố đang
theo sát lưng hắn.

Chân lão Huỳnh đã gần muốn sụm.

- Ngươi có phải muốn hỏi bọn ta từ
đâu đến ? Đến để làm gì ?

Thanh âm của ngươi đó tuy khàn khàn,
nhưng trong khẩu khí vẫn vang vọng khí khái uy nghiêm nhiếp hồn.

“Ngươi nghe cho rõ, nghe cho kỹ, ta
là Châu Mãnh, Châu Mãnh ở Lạc Dương”.

Hắn hét lớn:

“Bọn ta đến Trường An tìm chết”.

Mặt Trác Đông Lai vốn không có biểu
tình gì, hiện tại càng giống như đã bị đông đá, mỗi một bắp thịt trên mặt đều bị
đông đá. Nếu quả mình từng nhìn thấy mặt người bị đông đá mà chết, mình mới có
thể tưởng tượng được thần tình và sắc mặt hiện tại của hắn.

Một thiếu niên tuổi tác còn chưa quá
hai mươi đang đứng thẳng như ngọn tiêu thương trước mặt hắn, thần tình trên mặt
xem ra không ngờ cũng không khác hắn bao nhiêu.

Thiếu niên đó tên là Trác Thanh.

Gã vốn tịnh không phải họ Trác, gã
họ Tôn, là em trai của Tôn Thông đã chết ở Hồng Hoa Tập.

Nhưng từ khi Trác Đông Lai thu gã
làm nghĩa tử, gã lập tức quên đi tên họ cũ.

- Châu Mãnh đã vào thành.

Tin đó do gã báo cáo, người điều tra
ra hào nước mỗi ngày đều có người đổ thuốc cũng là gã.

Gần đây chuyện gã làm cho Trác Đông
Lai càng lúc càng nhiều hơn nhiều so với đám thuộc hạ thân tín của Trác Đông
Lai.

- Bọn họ có bao nhiêu người ?

- Tính luôn cả Cao Tiệm Phi, tổng
cộng có tám mươi tám người.

- Hắn chính miệng nói cho lão Huỳnh
thủ thành biết hắn là Châu Mãnh ?

- Phải.

- Hắn còn nói gì nữa không ?

- Hắn nói bọn hắn đến Trường An tìm
chết !

Tròng mắt của Trác Đông Lai co thắt
lại, xem ra phảng phất đã biến thành hai quả chùy.

- Bọn họ có phải đến Trường An để
giết người ? Bọn họ có phải đến Trường An để chết ?

- Phải.

“Tốt, rất tốt”. Khóe mắt của Trác
Đông Lai bỗng giật giật:

“Cực kỳ tốt”.

Người biết Trác Đông Lai đều hiểu
chỉ có lúc nghiêm trọng nhất khóe mắt của hắn mới giật giật.

Hiện tại khóe mắt của hắn đang giật
giật, bởi vì hắn đã nhìn ra đối phương đến tịnh không phải là tám mươi tám
người, mà là tám trăm tám chục người.

– Người đến giết người không đáng
sợ, người đến liều chết mới đáng sợ, thứ người đó mỗi một người đều có thể so
bì với mười người.

- Ngươi kể lại cho ta nghe bộ dạng
của bọn chúng xem.

- Bọn họ mỗi một người đều vận kình
trang, quấn xà cạp, trên khăn thắt ngang đầu còn may một miếng vải rách màu đỏ
đục.

Trác Đông Lai cười lạnh.

“Hay, cực hay”. Hắn hỏi
Thắng Tam:

“Ngươi có biết mảnh bố rách đó
ở đâu ra không ?” – Không biết.

“Đó nhất định là huyết y của
Đinh Hài”. Trác Đông Lai nói:

“Lúc Đinh Hài chết, y phục đã
nhuộm máu đỏ tươi”.

Ở Lạc Dương có người đến báo cáo cho
Trác Đông Lai toàn bộ về trận huyết chiến đó.

“Hùng Sư Đường vốn đã chia rẽ
mất đoàn kết, nhưng máu của Đinh Hài lại gom tất cả lại kết thành một
khối”. Trong thanh âm của Trác Đông Lai không ngờ cũng có cảm tình:

“Đinh Hài, giỏi, Đinh Hài
giỏi”.

“Phải”. Trác Thanh thốt:

“Giày đinh không đẹp đẽ dễ
nhìn, giày đinh cũng rất rẻ tiền, bình thời tuy không thể so sánh với những
loại giày khác, nhưng đến lúc mưa rơi tuyết đổ ngập phủ đầy đường, chỉ có giày
đinh mới hữu dụng nhất”.

Gã nói rất bình đạm, bởi vì gã chỉ
bất quá đang nói ra một sự thật.

Gã không phải là người dễ dàng động
cảm tình.

Trác Đông Lai ngưng thị nhìn gã, qua
một hồi rất lâu chợt làm một chuyện mà bất kỳ một ai cũng đều không tưởng được
hắn có thể làm.

Hắn đột nhiên đứng dậy, bước qua ôm
Trác Thanh, tuy chỉ bất quá ôm nhẹ một chút, lại là lần đầu tiên trong đời hắn
làm như vậy.

– Ngoại trừ Tư Mã Siêu Quần ra, lần
đầu tiên thân cận đối với nam nhân như vậy.

Trác Thanh tuy vẫn đứng thẳng như
ngọn tiêu thương, trong mắt lại có nhiệt lệ trào dâng.

Trác Đông Lai lại chừng như không
chú ý đến phản ứng của gã, đột nhiên đổi chủ đề:

- Châu Mãnh biết ta đang ở đây,
nhưng hắn tạm thời tuyệt không thể đến tìm ta.

- Phải.

- Bọn họ đã đến tìm chết, bọn ta đương
nhiên phải thành toàn cho họ, đương nhiên có thể đi tìm họ.

- Phải.

“Tám mươi tám người đó đều ôm
lòng liều chết mà đến, tám mươi tám người chỉ một lòng, tám mươi tám người đều
có Khí”. Trác Đông Lai nói:

“Khí đó hiện tại đã bốc ra đến
bề mặt, vừa chạm nhẹ là lập tức phát tác bất khả kháng”.

- Phải.

- Cho nên ta hiện tại không thể đi
tìm bọn họ.

- Phải.

Trong tròng mắt sắc bén của Trác
Đông Lai đột nhiên lộ xuất vẻ chế nhạo vừa tàn khốc vừa khó đoán, hỏi Trác
Thanh:

- Ngươi có biết ta phải làm sao để
đối phó bọn họ không ?

- Không biết.

Trác Đông Lai lại dùng thứ khẩu khí
độc quyền đó, gằn từng tiếng nói với Trác Thanh:

- Ta muốn mời bọn họ ăn cơm. Tối hôm
nay ta phải mời bọn họ ăn một bữa ở đệ nhất lâu “Trường An Cư”.

- Được.

- Ngươi phải thay ta đi mời bọn họ.

- Được.

“Châu Mãnh có lẽ không đáp ứng,
có lẽ nghĩ đây là một bẫy rập”. Trác Đông Lai điềm đạm thốt:

“Nhưng ta tin rằng ngươi nhất
định có phương pháp khiến cho bọn họ phải đi, không những Châu Mãnh phải đi,
Cao Tiệm Phi cũng đi”.

“Phải”. Trác Thanh đáp:

“Bọn họ có thể đi, nhất định
đi”.

- Ta hy vọng ngươi có thể còn sống
sót trở về.

Câu trả lời của Trác Thanh đơn giản
ngắn gọn khẳng định:

- Tôi có thể.

Lúc Trác Đông Lai quay về gian tẩm
thất ấm áp như mùa xuân đó, Điệp Vũ đang ngồi chải đầu.

Nàng dịu dàng chải mái tóc dài đen
nhánh của nàng, ngoại trừ chải đầu ra, trên thế giới này chừng như không có
chuyện gì nàng muốn làm nữa.

Trác Đông Lai tĩnh lặng nhìn nàng
chải đầu, nhìn lược đưa lên đưa xuống.

Hai người một người chải đầu, một
người đứng xem, cũng không biết qua bao lâu, đột nhiên nghe “cách”
một tiếng, lược gỗ đã gãy, gãy thành ba mảnh.

Cái lược đỏ là tinh phẩm “Ngọc
Nhân Phường” Liễu Châu, cho dù dùng hết sức bẻ bằng cả hai tay, cũng rất
khó lòng bẻ gãy được.

Đám nữ nhân lúc chảy đầu thông
thường đều rất nhẹ nhàng uyển chuyển, lúc chảy đầu thông thường đều không thể
dùng quá sức.

Nhưng hiện tại lược đã gãy.

Tay Điệp Vũ đang run rẩy, run đến
mức cả đoạn lược còn lại trong tay cũng cầm không nổi, lại “cách” một
tiếng, rớt trên bàn trang điểm.

Trác Đông Lai không nhìn.

Những chuyện đó hắn chừng như hoàn
toàn không nhìn thấy.

“Tối hôm nay ta muốn mời người
ta ăn cơm”. Hắn rất ôn hòa nói với Điệp Vũ:

“Mời hai vị quý khách ăn
cơm”.

loading...

Điệp Vũ nhìn cái lược gỗ gãy đoạn
trên bàn, phảng phất đã nhìn đến si si dại dại.

“Tối hôm nay ta cũng muốn mời
người ăn cơm”. Nàng si si dại dại thốt:

“Mời chính ta ăn cơm”.

Nàng lại cười si si dại dại:

- Mỗi ngày ta đều muốn mời ta ăn,
bởi vì mỗi một người đều phải ăn cơm, cả người như ta cũng phải ăn cơm, ăn chén
này tới chén khác, ăn tới lúc thỏa mãn.

“Hôm nay ta cũng muốn để quý
khách của ta ăn thỏa mãn !” Trác Đông Lai đáp:

“Cho nên ta muốn thỉnh ngươi
làm một chuyện cho ta”.

“Ngươi tùy tiện muốn ta làm gì
cũng được”. Điệp Vũ cười không ngưng:

“Cho dù ngươi muốn ta không ăn
cơm mà ăn phân, ta cũng tuân lệnh mà ăn”.

“Vậy thì tốt !” Trác Đông
Lai không ngờ cũng đang cười, hơn nữa cười có vẻ rất khoan khoái:

“Kỳ thật ngươi đáng lẽ nên biết
ta muốn ngươi đi làm gì”. Hắn gằn từng tiếng:

“Ta muốn mời ngươi múa một bài
cho ta”.

Bảo kiếm vô tình, Trang Sinh vô
mộng.

Vị quân nhất vũ, hóa tác hồ điệp.

Tạm dịch:

Kiếm báu vô tình, Trang Sinh không
vào mộng.

Vì Người múa một bài, hóa thành hồ
điệp.

Tửu lâu nổi danh nhất thành Trường
An là “Trường An Cư”. Trà quán nổi danh nhất Trường An cũng l�
“Trường An Cư”, chỉ bất quá tửu lâu Trường An Cư và trà quán Trường
An Cư hoàn toàn khác biệt.

Muốn sống ở Trường An không phải dễ
dàng.

Muốn mở một tửu lâu trà quán như vậy
cũng không dễ dàng gì.

Tửu lâu Trường An Cư ở thành tây,
vườn sân rộng rãi, khí độ tinh nhã, cây cỏ hoa lá bao phủ mười mấy lầu các, mỗi
một lầu mỗi một các đều trần thiết bố trí hoa mỹ tuyệt luân, ẩm thực tuyệt hảo,
khiến cho người ta tán tụng không ngớt.

Trà quán Trường An Cư ở thành trung,
trên một con đường nhiệt náo phồn vinh nhất ở thành trung, giá cả vừa phải đúng
mức. Hơn nữa vô luận là uống trà hay nhấp rượu ăn tráng miệng, mỗi một phân
lượng đều đầy đủ, tuyệt không để có ai có cảm giác bị thua lỗ lừa gạt.

Cho nên mỗi ngày đều đông nghẹt
khách, dạng người nào cũng có.

Bởi vì ở đó ngoại trừ ăn uống ra,
còn có thể hưởng thụ rất nhiều thứ lạc thú khác, có thể nhìn thấy rất nhiều
người ly kỳ cổ quái, cũng có thể gặp lại những bằng hữu đã nhiều năm không gặp.
Kề bên bàn mình đang rót trà cho chồng con rất có thể là tình nhân năm xưa của
mình. Trốn trong một góc tối không dám ngẩng đầu nhìn mình rất có thể là con nợ
mình tìm kiếm lâu nay mà không tìm được.

Cho nên một người nếu quả không muốn
bị người khác tìm thấy, tuyệt không nên đến nơi đó.

Cho nên Châu Mãnh đã đến.

Hắn không sợ bị người tìm, hắn đang
đợi người của Đại Tiêu Cục đến tìm hắn.

Không ai dám hỏi Châu Mãnh:

- Tại sao lại đến đây đợi ? Tại sao
không một hơi đánh thẳng vào Đại Phiêu Cục ?

Châu Mãnh đương nhiên có lý do của
hắn.

– Trường An là căn cứ địa của Đại
Tiêu Cục, hảo thủ trong tổng cục Trường An như mây ngàn, võ công của Tư Mã Siêu
Quần và Trác Đông Lai càng đáng sợ. Hiện tại bọn chúng dĩ dật đãi lao, đã chiếm
hết thiên thời địa lợi.

- Bọn ta đến liều mạng, không phải
đến tống tử, cho dù có chết, cũng phải chết có giá trị.

– Muốn quyết chiến với cường địch,
tịnh không phải đơn độc có một luồng huyết khí là đủ.

- Bọn ta nhất định phải nhẫn nại,
nhất định phải tự lập tự cường, nhất định phải nhẫn nhục cẩn trọng.

– Điệp Vũ, nàng có thể vì người
khác mà múa không ?

Châu Mãnh cố gắng không nghĩ về
nàng.

Điệu múa của Điệp Vũ tuy khiến cho
người ta khắc cốt ghi tâm, vĩnh viễn khó quên, nhưng hiện tại lại đã bị máu
tươi của Đinh Hài làm cho mờ lạt.

Hắn phát thệ, tuyệt không thể để máu
của Đinh Hài chảy một cách vô ích.

Không ai uống rượu.

Tâm tình của mọi người đều rất kích
động, đấu chí sục sôi, không cần dùng rượu để kích thích.

Cả trà quán có hơn một trăm bàn, bọn
họ đã chiếm cứ hết mười ba bàn. Nơi đó vốn đông nghẹt khách, nhưng bọn họ vừa
xuất hiện, người trong trà quán đã đi hết quá nửa.

Nhìn thấy tua đao đỏ hồng sau lưng
bọn họ, nhìn thấy khăn trắng thắt chặt trên đầu bọn họ, nhìn thấy sát khí trên
mặt bọn họ, mỗi một người đều nhìn ra những kẻ lạ mặt từ xa đến tuyệt không
phải là đến uống trà.

Thứ bọn họ muốn uống là máu.

Máu cừu nhân.

Trác Thanh đến một mình.

Lúc gã bước vào trà quán, bọn họ
tịnh không chú ý đến gã, bởi vì bọn họ căn bản không biết gã là ai.

Chỉ có Tiểu Cao biết.

Thiếu niên đó từng để lại cho chàng
ấn tượng rất thâm sâu. Trác Thanh lại chừng như không nhận ra chàng, vừa bước
vào trà quán là bước thẳng đến trước mặt Châu Mãnh.

- Có phải là Châu Đường chủ của Lạc
Dương Hùng Sư Đường ?

Châu Mãnh ngẩng đầu, dùng đôi mắt đỏ
ngầu trừng trừng nhìn gã:

“Ta là Châu Mãnh, ngươi là ai
?” – Vãn bối họ Trác.

“Ngươi họ Trác ?” Tiểu Cao
rất kinh ngạc:

“Ta nhớ ngươi hình như không
phải họ Trác mà”.

- Ồ ?

- Ngươi vốn họ Tôn, ta còn nhớ rất
rõ.

“Nhưng ta lại đã quên”.
Trác Thanh hững hờ đáp:

“Chuyện quá khứ ta luôn luôn
quên rất mau, chuyện nên quên ta càng không tưởng đến nữa”.

Gã tĩnh lặng nhìn Tiểu Cao, trên mặt
hoàn toàn không có biểu tình gì:

- Có lúc ngươi cũng nên học hỏi ta,
như vậy ngươi sống có lẽ khoan khoái hơn.

– Con người luôn luôn vào những giờ
phút không phù hợp lại nghĩ tới những chuyện không nên nghĩ tới, đó vốn là một
trong những thống khổ lớn nhất của nhân loại.

– Hiện tại Tiểu Cao có phải lại
nghĩ tới một nữ nhân mình không nên nhớ tới ?

Tiểu Cao chợt muốn uống rượu.

Khi chàng đang bắt đầu muốn uống
rượu, Châu Mãnh bỗng cười lớn, ngửa mặt cười lớn.

“Hay, nói hay”. Hắn hét
lớn phân phó:

“Đem rượu ra, ta muốn cạn ba
chén với tiểu tử này”.

“Hiện tại vãn bối không muốn
uống rượu”. Trác Thanh nói:

“Cho nên vãn bối không thể
phụng bồi”.

Tiếng cười của Châu Mãnh chợt ngắt
quảng, như mãnh thú trừng trừng nhìn gã:

- Ngươi không muốn uống rượu ? Ngươi
không muốn uống rượu với ta ?

“Phải, vãn bối không muốn uống,
cả một giọt cũng không muốn uống”. Trác Thanh nháy nháy mắt:

“Lúc vãn bối muốn quên chuyện
gì cũng không cần phải uống rượu”.

Châu Mãnh chợt nhảy vọt lên,
“rảng” một tiếng, một bình trà đã bị hắn đấm vỡ nát:

- Ngươi thật không uống ?

Thần sắc của Trác Thanh vẫn bất
biến.

- Châu Đường chủ hiện tại nếu muốn
giết tôi, đương nhiên dễ như trở bàn tay, muốn tôi uống rượu lại khó như lên
trời.

Châu Mãnh chợt lại cười lớn.

“Hảo tiểu tử, thật có chí
khí”. Hắn hỏi Trác Thanh:

“Ngươi họ Trác, có phải là họ
Trác của Trác Đông Lai ?” – Phải.

- Có phải là Trác Đông Lai phái ngươi
đến ?

- Phải.

- Đến làm gì ?

“Vãn bối phụng mệnh đến mời
Châu Đường chủ và Cao đại hiệp”. Trác Thanh đáp:

“Tối hôm nay Trác tiên sinh dự
định mời hai vị uống rượu hứng gió ở đệ nhất lâu Trường An Cư tại thành
tây”.

- Hắn có biết bọn ta đến bao nhiêu người
không ?

- Lần này người Châu Đường chủ dẫn
đến, ngoại trừ Cao đại hiệp ra, còn có tám mươi sáu vị.

“Hắn chỉ mời hai người bọn ta
?” Châu Mãnh cười lạnh:

“Trác Đông Lai keo kiệt vậy sao
?” – Có lẽ không phải là keo kiệt, mà là chu đáo.

- Chu đáo ?

- Bởi vì Trác tiên sinh muốn được
chu đáo, cho nên mới chỉ dám mời hai vị Châu Đường chủ và Cao đại hiệp.

- Sao vậy ?

“Hai vị anh hùng cái thế, dù l�
long đàm hổ huyệt cũng tự do tự tại mà đến”. Trác Thanh điềm đạm cười
cười:

“Người khác có lẽ không làm được”.

Châu Mãnh lại cười lớn:

- Hay, nói hay, cho dù đệ nhất lâu
Trường An Cư có là long đàm hổ huyệt, Châu Mãnh và Tiểu Cao cũng có thể xông
vào, nhưng ngươi lại không nên đến.

- Sao vậy ?

“Nhân tài như ngươi đã đến, ta
làm sao có thể phóng tha để ngươi đi ?” Tiếng cười của Châu Mãnh như tiếng
sét đánh:

“Ta nếu thả ngươi đi, khác nào
để cho bằng hữu thiên hạ cười Châu Mãnh ta có mắt không tròng, không biết nhận
thức anh hùng ?” Trác Thanh không ngờ lại cười cười.

“Dương Kiên có thể đầu phục Đại
Tiêu Cục, tôi đương nhiên cũng có thể đầu phục Hùng Sư Đường”. Gã nói:

“Nhưng hiện tại còn chưa
được”.

- Phải đợi đến khi nào mới được ?

“Đợi đến lúc lực lượng của Hùng
Sư Đường đã đánh bại Đại Tiêu Cục”. Trác Thanh hoàn toàn không động cảm
tình:

“Vãn bối tịnh không phải l�
người trung thành, nhưng lại luôn luôn rất thức thời vụ”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: