truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Anh Hùng Vô Lệ – Hồi 11:Lạc Dương Tháng Hai Xuân Còn Xa-P1 

Đăng ngày 08/8/2013 by admin

Xem toàn tập:
Một thớt khoái mã đội bão tuyết xông vào Lạc Dương, người trên ngựa khoác áo choàng xanh sậm, đội nón da cừu trùm
loading...

truyện kiếm hiệp | Anh Hùng Vô Lệ – Hồi 11:Lạc Dương Tháng Hai Xuân Còn Xa-P1

Hai mươi hai tháng hai.

Lạc Dương.

Bình minh.

Một thớt khoái mã đội bão tuyết xông
vào Lạc Dương, người trên ngựa khoác áo choàng xanh sậm, đội nón da cừu trùm
kín tai, che kín trán tới sát mày, che cả nửa mặt.

Kỵ thuật của người đó tinh tuyệt,
nhưng vừa vào tới Lạc Dương là nhảy xuống ngựa liền, hình như không những không
muốn dể người khác nhìn thấy chân diện mục của y, cũng không chịu bị người ta
thấy được thân thủ của mình.

Nhưng lần này là lần đầu tiên y đến
Lạc Dương, trong thành Lạc Dương chưa có ai từng gặp qua y.

Cùng ngày cùng tháng cùng năm.

Trường An.

Sáng sớm tháng hai ở Trường An cũng
lạnh giá như ở Lạc Dương, lúc đại đa số người còn lưu luyến trong tổ ấm, Trác
Đông Lai đã dậy.

Tinh thần của hắn tuy rất tươi khỏe,
sắc mặt lại rất trầm trọng.

Tư Mã Siêu Quần đã bệnh mấy ngày
rồi, bệnh tình không thuyên giảm, tâm tình của hắn tự nhiên không thể vui vẻ.

Mấy ngày nay hắn không gặp được họ
Tư Mã, mỗi lần hắn muốn đi thăm bệnh đều bị Ngô Uyển ngăn cản.

Trong ngoài phòng bệnh tràn ngập mùi
thuốc thang, thần tình của Ngô Uyển cũng rất tiều tụy, nhưng thái độ lại rất
kiên quyết, ngoại trừ đại phu khám bệnh và nàng ra, ai cũng không thể bước vào,
cả Trác Đông Lai cũng không ngoại lệ.

Đây là lần đầu tiên Trác Đông Lai bị
đối xử vô lễ như vậy.

Trác Đông Lai lại không để tâm, trái
lại còn nói với người khác:

- Một nữ nhân vì an nguy của chồng
mình, không cần biết làm gì đi nữa, đều đáng được tha thứ.

Tuy mới sáng sớm, trong hoa viên đã
có hai vị khách nhân đang đợi Trác tiên sinh.

Hai người đó một người họ Giản, một
người họ Thi, đều là danh y đương thời ở Trường An, địa vị tôn quý. Thời tiết
lạnh giá như vầy, họ cơ hồ chưa bao giờ rời khỏi giường ấm nệm êm.

Nhưng hôm nay bọn họ mới sáng sớm đã
bị Trác Đông Lai phái người đến mời, hơn nữa không những không dẫn bọn họ vào
phòng khách ấm áp, lại bắt bọn họ đợi chờ một cách khốn khổ trong tiểu đình bốn
bề lồng lộng gió.

Nếu quả hiện tại là tháng sáu, ngoài
đình hoa đỏ liễu xanh, bốn bên gió mát tung tăn, tình huống đó thập phần khiến
cho người ta khoan khoái.

Nhưng hiện tại gió buốt quất trên
người giống như dao cắt, trên mình hai vị tiên sinh tuy mặc áo hồ cừu dày cộm,
trong tay tuy có chén trà nóng khói bốc nghi ngút, vẫn run rẩy mặt xanh dờn vì
lạnh, hận không đè Trác Đông Lai ra nhét thuốc xổ vào miệng hắn được.

Ý tưởng đó đương nhiên không thể
biểu lộ ra ngoài một chút, người đắc tội với Trác tiên sinh hậu quả ra sao, mỗi
một người trong thành Trường An đều biết rất rõ.

Cho nên lúc Trác Đông Lai mặc áo hồ
cừu tím, dẫn dám tùy tùng thong dong dời gót bước trên con đường lát đá đi ra,
hai người đều ra vẻ rất khoan khoái, chắp tay cúi mình, cười tươi chào hỏi.

Trác Đông Lai đối với bọn họ cũng
rất khách khí.

- Lạnh lẽo như vầy, ta không mời hai
vị vào ngồi trong phòng ấm, lại bắt hai vị chờ đợi ngoài này, trong tâm hai vị
có phải cảm thấy rất kỳ quái ?

Trong tâm đương nhiên cảm thấy kỳ
quái, miệng lại nói khác.

“Tuyết rơi trong lành, mai hoa cũng
đang chớm nở”, Thi đại phu tiếp lời:

“Trác tiên sinh luôn luôn là một
người tao nhã, có phải muốn mời bọn tôi đến đây xem hoa thưởng tuyết ?”.

- Ta thật muốn mời hai vị đến đây
xem một thứ, chỉ bất quá không phải là xem hoa, cũng không phải là thưởng
tuyết.

Không xem hoa xem tuyết thì xem gì ?

“Tuyết phu nhân trong ngôi biệt quán
ngoài thành của Thi đại phu da thịt trắng như tuyết, Hoa Nhụy cô nương đêm hôm
qua cung dưỡng Giản tiên sinh đẹp còn hơn cả mai hoa”. Trác Đông Lai mỉm cười:

“Muốn xem hoa thưởng tuyết, hà tất
phải mời hai vị đến đây ?”.

Lòng bàn tay của hai vị danh y chừng
như đều toát mồ hôi lạnh, những chuyện đó vợ của bọn họ đều không biết đến.
Trác Đông Lai lại miêu nhẹ tả nhàng ra hết.

Một người tùy tùy tiện tiện có thể
đem bí mật riêng tư của mình nói ra hết trước mặt mình, bọn họ còn dám nói gì
nữa ?

- Mời hai vị theo ta.

Trác Đông Lai cười tuy có chút đen
tối, Thi đại phu và Giản đại phu cũng chỉ còn nước răm rắp lủi thủi theo hắn
đi.

Đi đến một hào nước lát đá trắng bên
cạnh con đường, Trác Đông Lai gọi người hạ cây cầu đá bắt ngang xuống, quay đầu
lại hỏi bọn họ:

- Mời hai vị xem coi đây là gì ?

Đó là cái hào nước, vô luận là ai
đều nhìn thấy đó là một cái hào nước, Trác Đông Lai mới sáng sớm đã dẫn bọn họ
tới đây, lẽ nào vì muốn bọn họ xem cái hào nước này ?

Một cái hào nước có gì đáng xem ?

Thi đại phu và Giản đại phu đều ngây
người.

Trác Đông Lai đứng thẳng trên cây
cầu đá, nhìn cái hào nước đó, nhìn đến xuất thần, giống như trên thế giới này
cũng không còn thứ gì đáng để cho bọn họ xem hơn là cái hào nước đó.

Giản đại phu nôn nóng, nhịn không
được phải hỏi:

- Xem ra chỉ bất quá là một hào
nước.

“Không sai chút nào, nhìn chỉ bất
quá là một hào nước”. Trác Đông Lai điềm đạm thốt:

“Bởi vì đó vốn chỉ bất quá là một
hào nước, làm sao nhìn khác được ?”.

Thi đại phu và Giản đại phu lại ngậm
miệng.

Trác Đông Lai thản nhiên nói:

- Cái hào này thiết chế tốt phi thường,
sạch sẽ trong veo, chưa bao giờ bị ứ tắc.Từ nhà của vợ chồng họ Tư Mã thông ra
tới ngoài hoa viên, luôn luôn thông suốt không bị nghẽn.

Hai vị đại phu tuy giỏi đọc y thư,
lần này cũng không biết được trong hồ lô của hắn bán thứ thuốc gì.

Tới lúc đó trong gió không ngờ quả
thật truyền ra một mùi thuốc nồng nặc.

Từ sáng sớm con đường lát đá đã được
quét dọn sạch sẽ, cả tuyết phủ trong hào nước cũng đã bị tiêu trừ.

Lúc bọn họ ngửi thấy mùi thuốc nồng
nặc đó, trong hào nước đã có một dòng nước nâu sậm đặc sệt từ bên trên chảy
xuống.

Trác Đông Lai phẩy phẩy tay, có
người trong đám tùy tùng của hắn đã múc lên nửa chén, hai tay cung kính dâng
lên trước mặt hai vị đại phu.

- Mời hai vị xem xem đó là gì vậy ?

Hai vị đại phu cả nhìn cũng không
cần nhìn là đã biết đó là gì. Đó đương nhiên không phải là nước dơ, nước dơ
tuyệt không có thuốc.

Trác Đông Lai lạnh lùng nhìn bọn họ
chằm chằm:

- Ta nghĩ hai vị đại khái đã biết đó
là gì, có phải không ?

Giản đại phu muốn nói, nhưng miệng
chỉ mấp máy, cả một chữ cũng không nói ra.

Miệng của Thi đại phu chừng như bị
người ta may dính lại.

“Đó là thuốc mà hai vị ngày hôm qua
đã ghi cho lão tổng của bọn ta, nếu bắt đầu từ nửa đêm hôm qua, đun lửa riêu
riêu hơn hai canh giờ, cho đến bây giờ mới xong”.

Trác Đông Lai thốt:

“Theo ta biết, một thang thuốc ít
nhất cũng phải trị giá năm chục lượng”.

Hai vị đại phu đã biến sắc.

Trác Đông Lai nói:

- Chén thuốc này hiện tại vốn đáng
lẽ đã trôi vào ruột Tư Mã Siêu Quần, làm sao có thể chảy vào hào nước này ? Ta
thật không rõ.

Trong mắt hắn đột nhiên bắn ra những
tia sáng chói ngời:

- May là ta biết có người nhất định
rõ.

“Ai ?” Thi đại phu lắp bắp:

“Ai rõ ?”.

- Ngươi.

Thi đại phu chừng như đột nhiên bị
người ta quất một roi, đứng không yên chút nào.

“Nếu quả ngươi cũng không biết, nhất
định là vì người quá nóng”. Khẩu khí của Trác Đông Lai lại biến thành rất ôn
hòa:

“Một người lúc quá nóng bức, luôn
luôn có nhiều chuyện không nghĩ ra”.

Hắn lập tức phân phó đám tùy tùng:

- Các ngươi còn không mau cởi áo cho
Thi đại phu ?

Thi đại phu dụng lực kéo giữ áo
choàng da cừu trên mình, vội vã thốt:

loading...

- Bất tất phải khách khí, ngàn vạn
lần bất tất phải khách khí, đừng cởi áo tôi.

Mặc áo choàng da cừu đã lạnh gần
chết, nếu bắt phải cởi ra, chỉ còn nước đông đá chết tại chỗ.

Có hai đại hán trong đám tùy tùng
đứng kề trái phải bên cạnh Thi đại phu, Trác Đông Lai lại dùng khẩu khí rất ôn
hòa hỏi lão:

- Ngươi thật không thấy nóng ?

Thi đại phu liều mạng lắc đầu.

“Vậy ngươi nhất định đã nghĩ ra,
thuốc đáng lẽ đã uống vào, làm sao có thể chảy ra hào nước ? Trác Đông Lai hỏi:

“Có phải vì bệnh nhân căn bản không
bị bệnh ?”.

- Tôi không biết.

Trác Đông Lai cười lạnh, bàn tay
khổng lồ của hai đại hán đã đè lên vai Thi đại phu, Thi đại phu chung quy nhịn
không được la lên:

- Tôi thật không biết, tôi căn bản
không nhìn thấy y.

Tròng mắt của Trác Đông Lai co thắt
lại.

- Ngươi không nhìn thấy y ? Ngươi
không nhìn thấy Tư Mã Siêu Quần ?

- Tôi không thấy, thật không có gặp.

- Phu nhân của y mời ngươi đến khám
bệnh, nhưng ngươi không ngờ lại không nhìn thấy y ?

“Cả cái bóng y tôi cũng không thấy”.
Thi đạp phu đáp vội:

“Trong gian ốc đó vốn không có cả y
lẫn bóng y”.

Trác Đông Lai tĩnh lặng đứng đó, đối
diện với khoảng trời xám lạnh vô biên, tĩnh lặng đứng đó một hồi lâu mới chầm
chậm quay đầu lại, ngưng thị nhìn Giản đại phu, gằn từng tiếng:

- Còn ngươi ? Ngươi cũng không nhìn
thấy y ?

“Tôi cũng không gặp”. Giản đại phu
trấn tĩnh hơn một chút:

“Tư Mã đại hiệp căn bản không có mặt
trong gian ốc đó, Tư Mã phu nhân thỉnh bọn tôi đến chỉ bất quá là muốn bọn tôi
chẩn bệnh trong căn phòng trống không”.

Sau đó bọn họ nghe thấy thanh âm của
Ngô Uyển.

“Nếu quả có người chịu bỏ ra năm
trăm lượng hoàng kim, có rất nhiều đại phu đều chịu khám bệnh không không như
vậy”. Nàng điềm đạm nói:

“Lần tới nếu quả ta còn muốn đi tìm,
nhất định phải tìm người không sợ lạnh”.

Nếu quả nói nơi đó có nguời thật sự
bị bệnh, người đó nhất định là Ngô Uyển.

Sắc mặt của nàng vàng khè tiều tụy,
ánh mắt vốn sáng ngời hiện tại đã ngập đầy những tia máu đỏ loét.

Nàng nhìn hai vị đại phu sợ lạnh
chăm chăm.

“Ta chỉ bất quá là một nữ nhân,
đương nhiên không mạnh bạo như Trác tiên sinh, ta cũng không thể bắt hai vị
thoát y”. Thanh âm của nàng lạnh như băng tuyết:

“Nhưng ta khuyên hai vị sau nay có
chợp mắt cũng nên cẩn thận khóa cửa, nếu không, đợi đến lúc nửa đêm sực tỉnh,
không chừng phát hiện mình đang nằm ngoài tuyết”.

Mặt hai vị đại phu xanh dờn.

Nếu quả nhãn quang của một người có
thể giết người, hiện tại bọn họ chỉ sợ đã quỵ chết trên tuyết.

“Hiện tại hai vị có thể cút đi rồi”.
Ngô Uyển thốt:

“Mời cút đi”.

Nàng luôn luôn là một nữ nhân rất ôn
nhu, vừa ôn nhu, vừa ưu nhã, lúc nói chuyện thông thường trước hết đều nói chữ
“mời”.

“Trác tiên sinh”, đợi đến khi hai vị
đại phu đã bỏ đi, nàng lại nói:

“Ta thật rất muốn thỉnh ngươi làm
một chuyện”.

- Chuyện gì ?

- Thỉnh ngươi cút theo bọn chúng.

Trác Đông Lai không có phản ứng, cả
một chút phản ứng cũng không có, thậm chí cả trên mặt cũng không có biểu tình
gì.

“Chỉ tiếc ta cũng biết ngươi nhất
định không chịu cút”. Ngô Uyển thở dài:

“Ngươi là hảo bằng hữu của Tư Mã
Siêu Quần, hảo huynh đệ, ta có đi khắp thiên hạ cũng không tìm ra một hảo bằng
hữu hảo huynh đệ như vậy”.

Trong thanh âm của nàng đầy vẻ chế
giễu, giống như lúc Điệp Vũ nói chuyện với Trác Đông Lai.

“Hơn nữa Tư Mã Siêu Quần luôn luôn
lệ thuộc vào ngươi mà quật khởi, y chỉ bất quá là một con rối tay chân kềnh
càng đầu óc giản đơn, không có ngươi, y làm sao có được ngày hôm nay ?” Ngô
Uyển cười lạnh:

“Ít ra trong tâm ngươi cũng nghĩ như
vậy, có phải không ?”.

Trác Đông Lai vẫn không có phản ứng
gì, giống như một diễn viên đang diễn xuất trên kịch trường.

“Ngươi đương nhiên là một vĩ nhân,
một hảo bằng hữu vĩ đại, bởi vì ngươi vì y mà hy sinh tất cả, cả đời ngươi sống
cũng đều là vì y, để cho y thành danh lộ mặt, để cho y làm tổng tiêu đầu của
Đại Tiêu Cục, để cho y trở thành đại anh hùng trong tâm mục của thiên hạ”.

Tiếng cười lạnh của Ngô Uyển đột
nhiên biến thành cuồng dại.

“Nhưng ngươi có biết mỗi một ngày
của vị đại anh hùng của ngươi ra sao không ?”.

Trong tiếng cười của nàng ngập tràn
vẻ oán độc:

“Y có vợ, có con cái, có gia đình
của mình, nhưng y căn bản giống như không phải người trong gia đình đó, căn bản
không có ngày nào là ngày của y, bởi vì mỗi một chuyện ngươi đều an bài tận
tường cho y, ngươi muốn y làm gì, y làm cái đó, thậm chí cả uống rượu cũng phải
lén uống”.

Trác Đông Lai chợt ngắt lời nàng.

“Đủ rồi”. Hắn nói với Ngô Uyển:

“Ngươi nói đủ rồi”.

“Đúng, ta đã nói đủ rồi”. Ngô Uyển
cúi đầu, nước mắt lăn dài trên má:

“Ngươi có phải cũng muốn nói gì
không ?”.

- Ta chỉ có vài câu hỏi ngươi.

“Ta có thể trả lời”. Ngô Uyển thốt:

“Ta tuyệt không để ngươi có cơ hội
đối với ta như với người khác”.

Khẩu âm của nàng tuy còn rất cứng
cỏi, kỳ thật đã nhũn ra:

- Trong giang hồ ai mà không biết Tử
Khí Đông Lai Trác Đông Lai tối thiểu có một trăm phương pháp có thể bức bách
người ta nói ra sự thật ?

“Ngươi hiểu được điểm đó là tốt lắm
rồi”. Trác Đông Lai lạnh lùng thốt:

“Tư Mã Siêu Quần có phải đã rời khỏi
Trường An ?”.

- Phải.

- Ngươi tại sao phải che giấu sự
thật giùm cho y ?

“Bởi vì ta muốn y đi làm những
chuyện mà y muốn làm”. Ngô Uyển đáp:

“Ta là vợ y, ta tin rằng mỗi một
người làm vợ đều hy vọng chồng mình là một nam tử hán độc lập tự chủ”.

- Y đi từ khi nào ?

“Mười bốn ngày trước”. Ngô Uyển đáp:

“Tính ra hiện tại y đã đến Lạc
Dương.

- Lạc Dương ?

Đôi mắt xám xịt của Trác Đông Lai
chợt lấm tấm những tia máu đỏ:

- Ngươi để y một mình đi Lạc Dương ?
Ngươi muốn y đi tìm chết ?

- Bọn ta là phu thê, ta sao lại muốn
để y đi tìm chết được ?

Trác Đông Lai nhìn nàng chằm chằm,
qua một hồi rất lâu mới dùng khẩu khí sắc bén như đao phong, ác độc như rắn rết
gằn từng tiếng:

- Bởi vì Tôn Thông.

Mỗi lần Trác Đông Lai dùng khẩu khí
đó nói chuyện, trên thế giới này tối thiểu có một người phải chịu đả kích trí
mệnh của hắn.

“Bởi vì Tôn Thông”.

Câu nói đó người khách nghe tuy
không có ý nghĩa gì, nhưng Ngô Uyển nghe lại giống như đột nhiên bị một con rắn
độc cắn vào người, giống như đột nhiên từ trên lầu cao vạn trượng té xuống, cả
đứng cũng đứng không vững, trên khuôn mặt tiều tụy vàng úa cũng có biến hóa
đáng sợ vô phương hình dung được.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: