truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Anh Hùng Vô Lệ – Hồi 10:Điệp Vũ – P1 

Đăng ngày 08/8/2013 by admin

Xem toàn tập:
con bay về đến Trường An, tới sáng sớm mùng tám tháng hai đã bay đến Trường An
loading...

truyện kiếm hiệp | Anh Hùng Vô Lệ – Hồi 10:Điệp Vũ – P1 – WAP truyện online

Mùng tám tháng hai.

Trường An.

Bốn con bồ câu đưa thư từ Lạc Dương
bay đi, có một con lạc mất phương hướng trong đêm đen, có một con bị băng tuyết
hàn phong đông cứng chết giữa cùng sơn nơi biên cảnh Quan Lạc, lại vẫn còn hai
con bay về đến Trường An, tới sáng sớm mùng tám tháng hai đã bay đến Trường An.

“Thái Sùng đã chết”. Trác Đông Lai
rất bình tĩnh nói với Tư Mã Siêu Quần:

“Dương Kiên chết ở đây, thêm hai
người chết trong trận đột tập lần này, Tứ Đại Kim Cương thủ hạ của Châu Mãnh
hiện tại không còn người nào”.

Họ Tư Mã đang hưởng thụ cục thịt bò
nướng. Cục thịt giống như đã thành nguồn sinh lực của y cho cả ngày. Lúc đó
cũng chính là lúc tinh thần y mạnh bạo nhất, đầu óc y thanh tỉnh nhất trong
ngày.

“Thái Sùng chết hồi nào ?” Y hỏi
Trác Đông Lai.

“Chết sáng sớm hôm qua”. Trác Đông
Lai trả lời:

“Tôi mới nhận được tin tức trước đây
một canh giờ”.

Thuộc hạ của hắn có một người l�
chuyên gia huấn luyện phi cáp truyền thư, người hắn phái đến Lạc Dương thám
thính tin tức thông thường đều mang theo một hai con bồ câu đưa thư. Thời đó
tuyệt đối không có bất kỳ phương pháp truyền tin nào có thể nhanh hơn cách đó.

“Ta hình như nghe nói Thái Sùng đã
hoàn toàn khống chế Hùng Sư Đường, làm sao lại chết đột ngột như vậy ?” Họ Tư
Mã hững hờ hỏi:

“Một người như gã hình như không nên
chết quá mau chóng như vậy”.

- Nếu quả có một thanh kiếm đâm
xuyên qua tim, không cần biết là người nào cũng đều chết rất mau chóng.

“Nhưng muốn đâm một kiếm xuyên tim
gã tịnh không phải là chuyện dễ”. Tư Mã Siêu Quần hỏi:

“Thanh kiếm đó của ai ?”.

“Là Tiểu Cao”. Trác Đông Lai đáp:

“Cao Tiệm Phi”.

“Lại là y !” Họ Tư Mã dùng thanh
loan đao của mình cắt một khối thịt:

“Y đã đến Lạc Dương ?”.

- Đại khái đã đến vào ngày trước đó.

Họ Tư Mã nhai từ từ, cho đến khi
hương vị của thịt đã hoàn toàn dung nhập vào cảm giác của y mới mở miệng:

- Bằng vào kiếm thuật của Cao Tiệm
Phi, Thái Sùng đương nhiên không phải là đối thủ, nhưng Thái Sùng đã khống chế
cả Hùng Sư Đường, bên cạnh nội trong khoảng năm chục bước còn có hảo thủ bảo hộ
mới đúng.

“Nghe nói lúc đó là ở trên một con
đường”. Trác Đông Lai đáp:

“Lúc đó trên đường không những bài
bố đầy đệ tử Hùng Sư Đường, hơn nữa còn có mười mấy sát thủ mà gã đã mướn về.
Đối thủ của gã nếu quả muốn đi trên con đường đó, chỉ e còn nguy hiểm hơn cả
một con cừu lọt vào giữa đám lang sói”.

- Nhưng Tiểu Cao đã đến ?

“Không sai, Tiểu Cao đã đến, đến một
mình”. Trác Đông Lai đáp:

“Một mình, một kiếm, giống như một
lão thái bà xách giỏ đi chợ vậy, thoải mái bước đều trên con đường đó”.

- Sau đó ?

- Sau đó y dùng thanh kiếm đó đâm
xuyên tim Thái Sùng, từ trước ngực đâm xuyên ra sau lưng.

- Thái Sùng sao lại có thể để cho y
đến gần ? Tại sao không hạ lệnh xuất thủ giết chết y ?

“Một điểm đó tôi cũng có nghĩ tới”.
Trác Đông Lai đáp:

“Tôi nghĩ nguyên nhân trọng yếu nhất
là Thái Sùng không những muốn lợi dụng Tiểu Cao đi dẫn dụ Châu Mãnh, hơn nữa
lại không coi trọng y mấy, nhất định nghĩ rằng y tuyệt không dám xuất thủ dưới
tình huống đó”.

“Vậy Thái Sùng chết cũng không oan
uổng”. Họ Tư Mã lạnh lùng thốt:

“Vô luận là ai đánh giá đối thủ của
mình quá thấp đều đáng chết”.

Thái Sùng không những đánh giá thấp
võ công và tốc độ xuất thủ của Tiểu Cao, cũng đánh giá nhân cách và dũng khí của
chàng quá thấp.

Họ Tư Mã chợt thở dài:

- Nhưng Tiểu Cao nhất định cũng chết
chắc. Lúc y đến nhất định đã biết mình chết chắc. Châu Mãnh có thể giao hảo với
một bằng hữu như y thật là may mắn.

“Người như y hiện tại quả thật không
nhiều, chết một người là ít mất một người”.

Trác Đông Lai thốt:

“Nhưng hiện tại vẫn không thiếu
mất”.

- Tiểu Cao còn chưa chết ?

“Chưa”. Trác Đông Lai điềm đạm đáp:

“Hiện tại y sống có lẽ còn khoan
khoái hơn đại đa số người trên thế gian này nhiều”.

Họ Tư Mã hiển lộ vẻ kinh ngạc:

- Tại sao vậy ?

“Bởi vì y cũng không kết bằng hữu
một cách lầm lẫn”. Trác Đông Lai đáp:

“Châu Mãnh tịnh không để y một mình
liều mạng”.

“Lẽ nào Châu Mãnh cũng đã đến ?” Họ
Tư Mã càng kinh ngạc:

“Hắn tận mắt thấy Thái Sùng dẫn toàn
bộ người của hắn đi, mình thì trốn chạy như một con chó hoang, vậy lúc đó hắn
làm sao có thể xông vào nơi đó ?”.

- Vốn tôi cũng nghĩ như vậy, chừng
như đã bị bọn ta đập vỡ ngoại biểu cứng cỏi của hắn như một cây búa đập vỡ vỏ
ngoài của quả hạch, chỉ còn dư lại nhân bên trong mà cả một đứa bé chưa mọc
răng cũng nuốt được.

- Hiện tại cái vỏ của hắn có phải đã
mọc lại ?

- Chừng như vậy.

- Sao lại có thể mọc lại ?

Trong mắt Trác Đông Lai mang theo vẻ
trầm tư mặc tưởng, trầm mặc một hồi rất lâu mới từ từ đáp:

- Có những gốc cây vào mùa đông nhìn
có vẻ đã hoàn toàn héo chết, nhưng vừa đến trời xuân, tiếp thụ gió mưa, không
khí ấm áp và ánh dương quang của mùa xuân, bất chợt lại biến thành tràn trề
sinh cơ, lại nhú lộ mầm xanh, hoa lá tươi tắn.

Thanh âm của hắn phảng phất rất xa
vời:

- Có những người ảnh hưởng đối với
bằng hữu cũng giống như gió xuân, mưa xuân, không khí ấm áp mùa xuân, và dương
quang mùa xuân vậy. Đối với Châu Mãnh mà nói, Cao Tiệm Phi là loại bằng hữu đó.

Tư Mã Siêu Quần thở dài nhè nhẹ:

- Y quả thật là vậy, không cần biết
đối với người nào cũng như vậy.

Trác Đông Lai chợt trầm mặc, trong
đôi mắt xám xịt đột nhiên lộ xuất một thứ biểu tình mà bất cứ người nào cũng
đều không thể liệu giải, cũng vô phương giải thích, tia sáng trong mắt cũng dần
dần ảm đạm đi.

Tư Mã Siêu Quần lại chừng như không
chú ý đến, lại tiếp tục nói:

- Người Thái Sùng mai phục trên
đường, đại đa số là bộ hạ cũ của Châu Mãnh, nhìn thấy Châu Mãnh đột nhiên lại
trùng chấn hùng phong ngày trước, nhất định đã bị khí thế của hắn chấn nhiếp.
Hà huống Thái Sùng đã chết dưới kiếm của Tiểu Cao.

Cho nên hắn kết luận:

- Một khi Châu Mãnh vừa hiện thân,
những người đó hơn phân nửa không dám xuất thủ, bởi vì Châu Mãnh còn có Khí.

Trác Đông Lai bảo trì vẻ trầm mặc.

Họ Tư Mã lại nói:

- Đám người được Thái Sùng mướn về
đương nhiên càng không thể xuất thủ.

- Sao vậy ?

“Bởi vì bọn chúng đều là người vì
tiền”. Họ Tư Mã đáp:

“Thái Sùng có thể mướn bọn chúng,
Châu Mãnh cũng có thể mướn”.

Trong thanh âm của hắn tràn ngập vẻ
khinh miệt:

- Một người nếu quả có giá tiền có
thể mua được, là không đáng tiền nữa, cả một cắc cũng không đáng.

Trác Đông Lai vẫn ngậm miệng.

“Bởi vì Thái Sùng đã quên hai điểm
đó, cho nên Châu Mãnh và Tiểu Cao mới có thể sống đến bây giờ”. Họ Tư Mã thở
phào, đối với suy luận của mình hiển nhiên cảm thấy rất mãn ý.

Trác Đông Lai lại hoàn toàn không có
phản ứng gì, Họ Tư Mã nhịn không được lại hỏi hắn:

- Lẽ nào ngươi không có ý kiến gì ?

Trác Đông Lai lắc đầu.

Tư Mã Siêu Quần nhíu mày:

- Sau khi Châu Mãnh đến, lẽ nào còn
xảy ra chuyện gì ?

- Không biết.

“Không biết ?” Tư Mã Siêu Quần cơ hồ
giật mình:

“Ngươi sao lại không biết được chứ
?”.

Lại trầm mặc một hồi rất lâu, Trác
Đông Lai mới lạnh lùng đáp lời:

- Bởi vì những tin tức đó tịnh không
phải do người đưa đến, là phi cáp truyền thư, bồ câu không thể nói chuyện, chỉ
có thể mang thư. Bồ câu cũng không phải chim ưng.

Lộ trình từ Lạc Dương đến Trường An
cũng không gần, muốn bồ câu đưa thư, không thể mang thư quá dài.

Trong thanh âm của Trác Đông Lai
hoàn toàn không có cảm tình:

- Chuyện này lại nhất định phải cần
một phong thư rất dài mới có thể mô tả rõ ràng, cho nên bọn họ chỉ còn nước đem
phong thư đó chia làm bốn đoạn, giao cho bốn con bồ câu đưa thư.

- Ngươi đón được bao nhiêu con ?

“Hai”. Trác Đông Lai đáp:

“Hai con bồ câu, hai đoạn thư”.

- Hai đoạn nào ?

- Đoạn đầu và đoạn cuối.

“Hồi nãy ngươi kể đương nhiên l�
đoạn đầu”. Tư Mã Siêu Quần hỏi:

“Còn đoạn cuối ?”.

“Đoạn cuối là đã kết thúc, chỉ viết
vài hàng”. Trác Đông Lai đáp:

“Tôi có thể đọc lại cho ông nghe”.

Hắn quả nhiên lập tức đọc lại không
bỏ sót một chữ nào:

“Trận chiến đó tổng cộng có hai mươi
ba người chết, mười chín người bị trọng thương, bị thương nhẹ mười một người,
chiến địa thảm khốc, mùi huyết tinh lâu rồi vẫn không tản mác được, đường xá
như bị tắm máu, duy chỉ có Châu Mãnh và Cao Tiệm Phi đều may mắn sống sót không
sứt mẻ gì”.

Trác Đông Lai đọc xong đã lâu, Tư Mã
Siêu Quần mới thở dài:

- Người chết còn nhiều hơn so với số
trọng thương, người trọng thương lại nhiều hơn người bị thương nhẹ, sự thảm
liệt của trận chiến đó cũng có thể tưởng tượng được.

“Phải”. Trác Đông Lai điềm đạm nói:

“Theo đó mà xem, lúc đó tịnh không
phải là không có người xuất thủ”.

“Lúc đó cả con đường giống như một
bao thuốc nổ còn chưa châm lửa, một khi có một người dám xuất thủ, người đó có
thể biến thành ngòi lửa, hơn nữa còn là cái ngòi đã đốt”. Tư Mã Siêu Quần thốt:

“Cho nên lúc đó chỉ cần có người dám
xuất thủ, cái bao hỏa dược đó lập tức bùng nổ, phân thân thác cốt cả Châu Mãnh
lẫn Tiểu Cao”.

“Phải”. Trác Đông Lai đáp:

“Tình hình lúc đó quả thật là như
vậy”.

- Nhưng Châu Mãnh và Tiểu Cao hiện
tại vẫn còn sống.

“Phải”. Trác Đông Lai đáp:

“Hai người bọn họ quả thật còn chưa
chết”.

- Bằng vào sức lực của hai người bọn
họ, làm sao có thể chống được đám đông đó ?

- Bọn họ không phải là hai người, l�
ba.

- Còn có ai ?

- Đinh Hài.

- Đinh Hài ?

“Đinh Hài tịnh không phải là một đôi
giày đinh”. Trác Đông Lai đáp:

“Đinh Hài là tên một người”.

- Võ công của gã ra sao ?

- Không ra sao hết.

- Nhưng ngươi lại có vẻ rất tôn
trọng gã.

“Phải”. Trác Đông Lai lập tức thừa
nhận:

“Ta luôn luôn rất tôn trọng người
hữu dụng”.

- Gã hữu dụng ?

loading...

- Hữu dụng phi thường, có lẽ còn hữu
dụng hơn hết son với đám môn hạ đệ tử của Châu Mãnh.

- Có phải vì gã lúc nào cũng đều có
thể vì Châu Mãnh mà liều chết ?

“Chết tịnh không phải là chuyện khốn
khó, gã cũng không thể đi chết cho Châu Mãnh bất cứ lúc nào”. Trác Đông Lai
đáp:

“Một khi Châu Mãnh còn sống, gã nhất
định cũng có cách sống sót, bởi vì gã muốn chiếu cố Châu Mãnh, gã đối với Châu
Mãnh giống như một con chó đối với chủ nhân của nó vậy”.

Trác Đông Lai lạnh lùng nói tiếp:

- Nếu quả gã lúc nào cũng muốn liều
mạng cho Châu Mãnh, thứ người như vậy cũng không đáng xem trọng.

Tư Mã Siêu Quần bỗng nhiên cười,
cười lớn:

- Ta đã minh bạch ý tứ của ngươi. Ta
minh bạch phi thường.

Trác Đông Lai lạnh lùng nhìn y,
trong đôi mắt lạnh lẽo bất chợt lộ xuất ý phẫn nộ còn đáng sợ hơn cả đao phong,
đột nhiên quay mình, bước dài ra ngoài.

Khí trời âm ám, ngoài song cửa
truyền vào thanh âm hoa tuyết rơi rải, một thứ thanh âm chỉ có người đang tịch
mịch thập phần mới có thể nghe thấy.

Tiếng cười của Họ Tư Mã đã sớm ngưng
hẳn, trong mắt không những không có vẻ cười cợt, trái lại còn hiển lộ nỗi bi
thương khó nói.

Y nghe thanh âm hoa tuyết lắc rắc,
lại không nghe tiếng bước chân của vợ y.

Bởi vì lúc Ngô Uyển bước vào, y đã
bắt đầu uống rượu.

Nàng chưa bao giờ khuyên cản y uống
rượu, bởi vì nàng là một nữ nhân thông minh, cũng là một người vợ hiền tuệ.
Nàng biết có những sự tình ai ai cũng vô phương khuyên cản.

Chỉ bất quá hôm nay và lúc bình
thường có điểm khác biệt, hôn nay nàng không ngờ cũng bắt đầu uống, hơn nữa
uống rất mau.

Cho đến khi nàng bắt đầu uống chén
thứ ba, Tư Mã Siêu Quần mới qua đầu lại nhìn nàng:

- Hiện tại hình như vẫn còn sớm.

- Hình như là vậy.

Nàng hình như đang uống rượu.

“Hình như vậy”. Ngô Uyển dịu dàng
đáp lời.

Nàng là một người vợ ôn nhu, ôn như
phi thường, đối với trượng phu của mình một mực vâng dạ nghe lời, cho dù lúc
trong tâm khó chịu tức giận nhất, lời nói cũng dịu dàng nhẹ nhàng, chưa bao giờ
nổi tam bành.

Nhưng Tư Mã Siêu Quần biết.

“Nàng chỉ có khi tức giận mới uống
rượu buổi sớm như vầy”. Y hỏi vợ:

“Hôm nay sao nàng lại tức giận vậy
?”.

Ngô Uyển không trả lời, cũng không
mở miệng.

Nàng lẳng lặng rót rượu, rót đầy
chén cho chồng và cho chính mình.

“Ta biết nàng tại sao lại giận, l�
vì Trác Đông Lai”. Họ Tư Mã thốt:

“Nàng không quen cách hắn nói chuyện
với ta như vầy ?”.

Ngô Uyển trầm mặc, mặc nhận.

“Nhưng nàng cũng nên biết hắn lúc bình
thường không phải như vậy, hôm nay hắn cũng tức giận”. Họ Tư Mã nói:

“Bởi vì ta hôm nay một mực tán dương
Tiểu Cao trước mặt hắn”.

Trong mắt y bỗng lại lộ xuất tràn
đầy ý tứ chế giễu:

- Hắn luôn luôn không thích ta trước
mặt hắn đi tán dương người khác là một hảo bằng hữu.

Ngô Uyển không ngờ đã mở miệng.

“Lẽ nào hắn ghen ?” Thanh âm của
nàng chợt to tiếng, hơn nữa cũng tràn ngập vẻ nhạo báng:

“Cả tôi còn chưa ghen, hắn bằng vào
cái gì mà ghen ?”.

Ngô Uyển luôn luôn ôn nhu, ôn nhu
phi thường, nhưng hiện tại nàng đã uống tới năm chén rượu.

Nàng uống thứ rượu mà Họ Tư Mã
thường uống nhất. Thứ rượu Họ Tư Mã thường uống nhất là rượu mạnh, rượu mạnh
nhất.

Một nữ nhân lúc bình thường rất ít
khi uống rượu, đột nhiên lại uống năm chén rượu mạnh, không cần biết nói gì đi
nữa, đều đáng được tha thứ.

– Một nam nhất lúc bình thường rất
ít khi uống rượu, đột nhiên lại uống năm chén rượu mạnh, nói gì đi nữa cũng
đáng được tha thứ như vậy.

Cho nên Họ Tư Mã cười:

- Nàng vốn đang ghen, nàng luôn luôn
ghen với Trác Đông Lai, giống như nghĩ rằng ta coi hắn như nữ nhân vậy.

“Tôi biết chàng không coi hắn như nữ
nhân, hắn cũng không coi chàng như nữ nhân”. Ngô Uyển lại uống thêm một chén:

‘Hắn luôn luôn coi chàng như một đứa
con của hắn, nếu quả không có hắn, chàng căn bản không có ngày nay”.

Thanh âm của nàng khàn khàn tê tái,
nàng trầm giọng hỏi chồng:

- Chàng tại sao không thể tự mình đi
làm chuyện gì đó, để cho hắn biết không có hắn chàng cũng sống như thường ?
Chàng tại sao không thể chứng minh cho hắn thấy ?

Họ Tư Mã không trả lời, cũng không
mở miệng.

Y cũng giống như vợ, lẳng lặng rót
rượu, rót một chén cho vợ và một chén cho mình.

Nhưng Ngô Uyển không uống nữa. Nàng
xà vào lòng y, thất thanh khóc rống.

Họ Tư Mã không khóc, trong mắt thậm
chí không có tới một chút lệ quang.

Y chừng như đã không còn nước mắt.

Trong trang viện kiến trúc hoành vĩ,
giữa đình viên rộng lớn hoa mỹ, có một góc tối u tịch, trong góc có một cánh
cửa rất hẹp. Sau cửa lác đác truyền ra một hai tiếng đàn du dương. Nhưng ai
cũng không biết đằng sau cánh cửa đó là nơi nào, ai cũng không nhìn thấy người
đàn là ai.

Bởi vì nơi đó là cấm khu của Trác
Đông Lai, nếu quả có người dám bước vào cấm khu một bước, chân trái của người
đó vừa bước vào, lập tức chém đứt chân trái, chân phải vào trước thì chém chân
phải.

Đó là pháp lệnh đơn giản phi thường,
vừa đơn giản, vừa hữu hiệu.

Không cần biết là từ nơi ở của họ Tư
Mã hay là từ căn tiểu ốc của Trác Đông Lai đi đến đó, đều phải đi qua một đoạn
đường rất dài.

Trác Đông Lai bung cây dù giấy dầu,
đội tuyết đi xuyên qua đình viên. Lúc hắn bước trên con đường phủ đầy tuyết,
tuy không thi triển khinh công, trên mặt tuyết cũng chỉ bất quá lưu hạ một chút
vết chân lờ mờ lợt lạt.

Cánh cửa hẹp trong góc tối đó quanh
năm đóng chặt.

Trác Đông Lai gõ cửa nhè nhẹ, gõ ba
tiếng, lại gõ thêm một tiếng, lại đợi một hồi rất lâu cánh cửa hẹp mới mở hé
ra.

Người mở cửa là một nữ nhân cực đẹp,
vận áo choàng lông cáo trắng như tuyết, sắc mặt cũng giống hệt màu áo choàng.

Trác Đông Lai hạ giọng, hỏi rất cung
kính:

- Lão tiên sinh dậy chưa ?

“Đã dậy từ sớm”. Nữ nhân đó đáp:

“Người lớn tuổi luôn luôn dậy đặc
biệt sớm. Có lẽ họ biết không còn bao nhiêu ngày tháng, cho nên đối với mỗi một
ngày đều đặc biệt trân quý”.

Sau cửa là một tiểu viện tĩnh lặng,
trong gió lạnh tràn ngập hương hoa mai thâm nhập tận tâm tạng người ta, dưới
một gốc cây tùng già nua hình trạng cổ quái, có một lục giác đình nho nhỏ, một
lão nhân đang ngồi trong đình, nhìn hoa tuyết từng điểm từng điểm rơi rải bên
ngoài, phảng phất đang nhìn đến xuất thần.

Không ai biết danh tánh và niên kỷ
của lão, cả chính lão cũng đã quên.

Thân người lão vừa gầy gò vừa ốm
yếu, xa xa nhìn giống như một đứa bé tám chín tuổi, đầu của lão lại giống như
một cái hột cứng ngắc khô héo, trên mặt đầy vết nhăn do vô số kinh nghiệm thống
khổ và mưa nắng phong sương hằn khắc.

Năm tháng vô tình tuy đã khiến cho
thân thể của lão hoàn toàn co rúc lại, nhưng đôi mắt của lão lại vẫn lóe chớp
một thứ ánh sáng tràn đầy trí tuệ lão thành và tinh nghịch trẻ trung.

Lúc đó, ánh mắt của lão nhìn giống
như dương quang dịu vợi ôm ấp hải dương.

Trác Đông Lai cung cung kính kính
đứng ngoài đình, cung cung kính kính hành lễ hỏi:

- Khí sắc của lão tiên sinh xem ra
còn tốt hơn lần trước tôi ghé qua rất nhiều, chừng như bỗng trẻ đi hai mươi
tuổi.

Lão nhân vốn chừng như căn bản không
nhìn thấy hắn, cũng không chuẩn bị tiếp hắn, lại đột nhiên quay đầu lại, nhìn
thẳng vào mắt hắn:

- Ngươi thấy ta thật giống như đã
trẻ thêm hai mươi tuổi ?

- Đương nhiên là thật.

“Vậy ngươi là tên mù rồi, vừa ngu
vừa khờ lại vừa mù”. Lão nhân tuy đang chưởi người ta, thanh âm lại rất khoái
trá:

“Ngươi lẽ nào không nhìn ra ta đã
trẻ đi bốn mươi tuổi ?”.

Trác Đông Lai cười.

Nữ nhân toàn thân trắng muốt đã đứng
bên người lão nhân, lão nhân nắm tay nàng, dùng hai tay nắm lấy.

“Đây là công lao của nàng”. Lão nhân
nhíu mày cười nói:

“Chỉ có một cô gái trẻ đẹp như nàng
mới có thể khiến cho một lão đầu tử biến thành trẻ trung trở lại”.

“Đó là công lao của tôi”. Trác Đông
Lai thốt:

“Là tôi mang nàng đến đây”.

“Nhưng ta không cảm kích ngươi chút
nào”. Lão nhân lại trừng mắt, trong mắt lấp lóe những tia sáng tinh nghịch giảo
quyệt:

“Ta biết ngươi đang nịnh ta, lại
muốn đào bới những thứ tồn giấu trong đầu óc ta”.

Trác Đông Lai tịnh không phủ nhận,
lão nhân hỏi hắn:

- Lần này ngươi muốn đào bới cái gì
?

- Một người.

- Ai ?

- Tiêu Lệ Huyết.

Nụ cười trên mặt lão nhân đột nhiên
tan biến, cả ánh mắt sáng trưng cũng biến thành xám xịt chết chóc.

“Tiêu Lệ Huyết, Tiêu Lệ Huyết”.
Miệng lão nhân lẩm bẩm nhắc lại cái tên đó không ngừng:

“Y còn sống sao ? Còn chưa chết ?”.

- Chưa !

Lão nhân thở dài:

- Hiện tại ta mới biết ngươi là dạng
người gì.

Lão giơ một ngón tay chỉ vào mũi
Trác Đông Lai:

- Ngươi là tên khốn nạn siêu cấp, vừa
khốn nạn, vừa ngu, lại vừa khờ, cho nên ngươi mới làm phiền đến y.

Trác Đông Lai không tức giận.

Không cần biết lão nhân làm gì đi
nữa, hắn chừng như đều không tức giận, bởi vì chỉ có lão nhân đó mới có thể nói
cho hắn biết những chuyện hắn rất muốn biết mà lại khơi khơi không biết.

“Tôi tịnh không làm phiền đến y”.
Trác Đông Lai thốt:

“Tôi chỉ muốn biết hai chuyện có
liên quan đến y”.

- Hai chuyện gì ?

- Võ công của y, vũ khí của y.

Lão nhân chừng như lại khẩn trương
lên, một người già cỡ tuổi lão vốn không nên khẩn trương như vậy.

“Ngươi có nhìn thấy vũ khí y dùng
chưa ?” Lão hỏi Trác Đông Lai.

- Ta không thấy.

“Ngươi đương nhiên không nhìn thấy”.
Lão nhân lại thở phào:

“Chỉ có quỷ hồn chết dưới địa ngục
mới nhìn thấy”.

- Không có ai thấy vũ khí của y ?

“Tuyệt đối không có”. Lão nhân đáp:

“Chừng như y cũng vĩnh viễn không
thể nhìn thấy Lệ Ngân vậy.

“Lệ Ngân ?” Trác Đông Lai hỏi:

“Ai là Lệ Ngân ?”.

- Lệ Ngân của Tiêu Đại Sư.

- Tiêu Đại Sư là ai ?

- Tiêu Đại Sư là phụ thân của Tiêu
Lệ Huyết.

Trác Đông Lai luôn luôn nghĩ mình l�
người thông minh phi thường, hiện tại lại hoàn toàn mù mờ hỗn loạn.

Lời nói của lão nhân hắn không ngờ
lại hoàn toàn không hiểu:

- Y tại sao lại không thể nhìn thấy
Lệ Ngân của phụ thân mình ?

- Bởi vì sau khi y nhìn thấy Lệ
Ngân, y phải chết dưới Lệ Ngân.

Trác Đông Lai càng không hiểu:

- Lệ Ngân cũng có thể giết người ?

Lão nhân vọng nhìn xa xăm, trong mắt
phảng phất tràn đầy nỗi bi thương lẫn khủng bố, giống như một người chợt nhìn
thấy một chuyện mà mình vô phương lý giải, cũng vô phương khống chế.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: