truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Anh Hùng Vô Lệ – Hồi 06:Kỳ Phùng Kỳ Ngộ -P2 

Đăng ngày 11/8/2013 by admin

Xem toàn tập:
Gần đây nhất người trú trong khuôn viên đó lại từ mười sáu hộ biến thành mười bảy hộ
loading...

truyện kiếm hiệp | Anh Hùng Vô Lệ – Hồi 06:Kỳ Phùng Kỳ Ngộ -P2 – WAP truyện online hay

Tiểu Cao cười.

Người không nói lý lẽ như vậy tịnh
không phải lúc bình thường có thể gặp được.

Cô nương đó lại càng tức giận.

- Ngươi còn cười ? Có gì vui mà cười
?

“Nàng muốn ta phải làm sao đây
?” Tiểu Cao hỏi:

“Muốn ta khóc ?” – Cái đầu
heo nhà ngươi, heo làm sao khóc được ? Ngươi có bao giờ nhìn thấy một con heo
khóc chưa ?

“Quả vậy”. Tiểu Cao chợt
phát hiện đạo lý đó:

“Heo hình như quả thật không
thể khóc, nhưng chừng như heo cũng không thể cười”.

Cô nương đó có vẻ tức tối đến phát
điên người, thở dài:

- Ngươi nói đúng, ngươi không phải
là heo, ngươi là người, là người tốt, ta chỉ xin ngươi đưa ta về, mau chóng đưa
ta về, càng nhanh càng tốt.

- Nàng muốn ta đưa nàng đến đâu ?

“Đưa về chỗ ta ở”. Cô
nương đó đáp:

“Chỗ đó bọn chúng tuyệt đối
không tìm ra”.

- Bọn chúng tìm không ra, ta cũng
tìm không ra.

- Bộ ngươi không nghĩ đến ở đây nhất
định có người có thể tìm ra sao ?

- Người đó là ai ?

Cô nương đó lại nhảy dựng lên:

- Người đó là ta.

Một khuôn viên tịnh không thể coi l�
quá lớn, lại lại có tới mười sáu gia đình trú ngụ.

Mười sáu gia đình đó đương nhiên đều
không phải là người có phương tiện, một khi là người có chút phương tiện tất
không thể ở đó.

Nếu quả mình không tưởng được cả một
hộ nhân khẩu làm sao có thể chen chúc mà sống trong căn phòng nhỏ như vậy ngày
qua ngày, mình nên đến khuôn viên đó mà xem, xem ngày ngày của những người đó
ra sao.

Gần đây nhất người trú trong khuôn viên đó lại từ mười sáu hộ biến thành mười bảy hộ, bởi vì căn phòng phía đông ở
hậu viện lại dựng một vách gỗ chia làm hai gian, cho một người ngoài mướn.

Một người râu ria dài thượt đội nón
rách nát.

Nhìn thấy chỗ ở hiện tại của cô
nương không còn râu đó, Tiểu Cao lại cười:

- Tòa lâu đài nơi các hạ trú ngụ
chừng như cũng không hơn gì cái ổ chó của ta.

Hiện tại chàng đã đưa nàng về tới.

Nếu quả là ban ngày, trong khu vườn
đó hỗn tạp tiếng gà vịt mèo chó cắn xé nhau, tiếng vợ chồng chửi lộn, tiếng
người già khạc đàm, tiếng trẻ nít tiểu tiện, cho dù có một con ruồi bay vào
cũng có thể bị người ta phát hiện.

May là trời đã tối, hơn nữa bọn họ
leo tường từ phía sau đi vào.

Nếu quả một người muốn trốn, khó m�
tìm được một chỗ khó bị tìm ra như chỗ này.

Vị cô nương đó làm sao có thể tìm ra
một chỗ như vầy ? Cả Tiểu Cao cũng không thể không bội phục.

Khiến cho chàng không tưởng nỗi l�
thần trí của nàng hồi nãy rành rành rất tỉnh táo, độc trên mình hình như đã bị
viên thuốc của chàng trục ra hết, nhưng hiện tại lại hôn mê ngã xuống, hơn nữa
lần này còn bất tỉnh lâu hơn hồi nãy.

Tiểu Cao vốn luôn luôn nghĩ giải
dược của mình tuyệt đối hữu hiệu, hiện tại lại có chút hoài nghi.

Có phải nàng trúng độc quá nặng, đã
xâm nhập vào cốt tủy huyết mạch ? Hay là giải dược của chàng không đủ sức ?

Không cần biết ra sao, Tiểu Cao
không có cách nào bỏ đi như vậy.

Bởi vì tình huống của nàng rất không
ổn định, có lúc hôn mê, có lúc tỉnh táo, lúc hôn mê dầm dề mồ hôi lạnh nói năng
lảm nhảm, lúc tỉnh táo lại dùng đôi mắt vô thần hư nhược nhìn Tiểu Cao, chừng
như sợ Tiểu Cao bỏ rơi nàng mà đi.

Tiểu Cao chỉ còn nước ở lại hộ tống
nàng, cả thói quen mỗi ngày phải ăn mì củ cải trắng đều bỏ qua. Lúc đói là ra
cửa sau mua vài cái bánh bao, lúc mệt lại dựa ghế ngủ một giấc.

Chàng cũng không biết mình vì sao
phải làm như vậy, không ngờ có thể vì một nữ nhân xa lạ mà hoàn toàn cải biến
mọi quy luật sinh hoạt mình chưa bao giờ cải biến.

Nànglà một nữ nhân cực kỳ mỹ lệ.

Tiểu Cao lần đầu dùng khăn lau sạch
mồ hôi và phấn hóa trang trên mặt nàng đã phát hiện nàng không những có đôi
chân cực đẹp, dung mạo cũng cực đẹp.

Nhưng nếu quả có người nói Tiểu Cao
vì thích nàng cho nên mới ở lại, Tiểu Cao thà chết cũng không thừa nhận.

Trong tâm tưởng của chàng chưa bao
giờ nghĩ đến nữ nhân, chàng luôn luôn nghĩ địa vị của nữ nhân trong tâm lý
chàng chỉ bất quá giống như địa vị của một miếng rau trong chén cơm trắng vậy.

Vậy chàng vì cái gì ?

Có phải vì cảnh ngộ bi thảm của nàng
? Hay là vì đôi mắt tuy trầm lặng vô ngôn lại tràn đầy vẻ cảm kích lẫn khẩn cầu
?

Tình cảm giữa người và người vốn
người thứ ba vĩnh viễn vô phương liệu giải, cũng vô phương giải thích.

Hình như đã qua ba ngày, Tiểu Cao
tuy cảm thấy mình mệt mỏi, nhưng lại không một chút hối hận.

Nếu quả chuyện này phát sinh lại lần
nữa, chàng vẫn làm như vậy.

Hai ngày qua, nàng tuy không nói với
chàng câu nào, nhưng nhìn nhãn thần của nàng là có thể thấy nàng đã xem chàng
như người thân cận nhất trên thế giới này, người cần thiết duy nhất trên thế
giới này.

Thứ cảm giác đó là thứ cảm giác ra
sao ?

Chính Tiểu Cao cũng không biết trong
tâm có tư vị gì, chàng cả đời chưa bao giờ có ai đối với chàng như vậy.

Có một ngày lúc chàng tỉnh dậy, đã
phát hiện nàng đang lẳng lặng nhìn chàng, lẳng lặng nhìn một hồi rất lâu, chợt
nói:

- Ngươi mệt rồi, ngươi cũng nên nằm
ngủ một giấc.

Thanh âm của nàng khinh nhu bình
đạm, Tiểu Cao cũng không do dự gì nằm xuống liền, nằm trên phân nửa giường nàng
nhường. Hai người chừng như đều cảm thấy đó là chuyện rất tự nhiên, giống như
lúc gió xuân lăn tăn lượn trên mặt đất là hoa lá nhất định nở rộ một cách tự nhiên
vậy.

Tiểu Cao vừa nằm xuống đã ngủ liền.

Chàng thật quá mệt mỏi, cho nên vừa
nằm xuống là ngủ ngon lành, cũng không biết ngủ được bao lâu, lúc tỉnh dậy đã
gần đến hoàng hôn.

Người ngủ bên cạnh chàng đã đi chải
tóc rửa mặt, hoán đổi y phục, dùng một dải lụa cột mái tóc dài mịn màng, ngồi ở
đầu giường lẳng lặng nhìn chàng.

Khung trời ngoài cửa sổ đã dần dần
mờ tối, gió lạnh gào rít đã dần dần tản mác.

Trời đất một mảng thanh bình ôn nhu,
nàng đột nhiên thở dài hỏi chàng:

- Ngươi có biết ta tên gì không ?

- Ta không biết.

- Cả tên ta ngươi cũng không biết,
tại sao lại đối với ta tốt như vậy ?

“Ta cũng không biết”. Tiểu
Cao đáp.

Chàng thật không biết sao ?

Chàng chỉ biết chàng đã gặp được một
nữ nhân như vậy, đã làm chuyện như vậy.

Những thứ khác chàng đều không biết
đến.

Nàng đột nhiên thở dài nhè nhẹ:

- Kỳ thật ta cũng không biết ngươi
là ai, cũng không biết tên của ngươi.

Nàng vuốt nhẹ mặt chàng:

- Nhưng ta biết ngươi nhất định cũng
nhường một chỗ cho ta nằm.

Chàng nhường chỗ, nàng nằm xuống,
nằm bên cạnh chàng, nằm trong lòng chàng.

Tất cả mọi chuyện đều xảy ra một
cách tự nhiên làm sao, giống như lúc mưa xuân tưới thắm mặt đất, vạn vật đều
nhất định có thể sinh trưởng một cách tự nhiên như vậy.

Tự nhiên làm sao, đẹp làm sao, đẹp
đến mức làm say lòng người.

Đêm lạnh tĩnh lặng, đường trường
tĩnh lặng.

Bọn họ tay trong tay, đạp tuyết phủ
trên đường, tìm đến một quán nhỏ bài dưới mái hiên nhà, ăn một tô cháo thịt cừu
vừa thơm vừa cay.

Bọn họ không uống rượu.

Bọn họ không cần dùng đến rượu mới
thích thích được nhiệt tình của bọn họ.

Sau đó bọn họ lại tay trong tay, trở
về tiểu khách sạn nơi Tiểu Cao trú ngụ, bởi vì Tiểu Cao còn có vài vật còn để
lại ở đó.

Vừa quẹo qua đường vào khách sạn,
bọn họ phát hiện một chuyện rất kỳ quái.

Bàn tay của nàng vốn đang ấm áp
trong tay chàng đột nhiên biến thành băng lãnh.

Cửa khách sạn đã đóng chặt, nhưng có
một người đang đứng dưới ánh sáng vàng vọt của lồng đèn treo ngoài cửa.

Một người giống hệt người gỗ, đứng
bất động giữa gió lạnh đêm đông, một khuôn mặt đông cứng đến mức tím lịm, nhưng
thái độ lại vẫn rất trầm tĩnh.

Tiểu Cao nắm chặt bàn tay lạnh buốt
của nàng, nhẹ nhàng thốt:

- Nàng đừng lo, người đó không phải
đến tìm nàng.

- Sao chàng biết ?

- Gã là người của Đại Tiêu Cục, hôm
rằm ta có gặp qua gã một lần.

- Chỉ cần gặp người ta một lần l�
chàng không thể quên sao ?

- Đại khái không thể quên.

Bọn họ còn chưa đi tới, người đó quả
nhiên đã cung cung kính kính cúi mình hành lễ với Tiểu Cao:

- Tiểu nhân Tôn Đạt, bái kiến Cao
đại hiệp.

- Ngươi sao lại biết ta là ai ?

“Hôm rằm tiểu nhân đã từng gặp Cao
đại hiệp một lần”. Tôn Đạt trầm tĩnh đáp:

“Là gặp bên ngoài gian mật thất nơi
Dương Kiên bị hành thích”.

- Lẽ nào người ngươi gặp qua một lần
là không thể quên sao ?

- Không thể.

Tiểu Cao cười:

- Ta cũng nhớ ngươi, ngươi hôm đó l�
người duy nhất không bị ta đánh gục.

- Đó là nhờ Cao đại hiệp hạ thủ lưu
tình.

- Ngươi đứng đây làm gì ? Có phải
đang đợi ta ?

“Phải”. Tôn Đạt đáp:

“Thạch Nhạn đã đợi ở đây hai ngày
một đêm”.

- Một mực đứng ở đây đợi ?

- Hai ngày nay Cao đại hiệp hành
tung bất định, tiểu nhân sợ lỡ dịp, cho nên một bước cũng không dám ly khai.

- Nếu quả ta còn chưa về ?

- Vậy thì tiểu nhân chỉ còn nước đợi
tiếp.

- Nếu quả ta còn tới ba ngày ba đêm
nữa mới về, ngươi cũng đứng ở đây đợi ta ba ngày ba đêm ?

“Cho dù Cao đại hiệp có đi ba tháng
mới về, tiểu nhân cũng đứng đây đợi”. Tôn Đạt bình bình tĩnh tĩnh đáp.

loading...

“Ai muốn ngươi làm như vậy ?” Tiểu
Cao hỏi gã:

“Có phải là Trác Đông Lai ? Lẽ nào
hắn muốn ngươi làm cái gì, ngươi đều đi làm hết ?”.

- Trác tiên sinh luôn luôn lệnh xuất
như sơn, cho tới nay còn chưa có ai dám kháng cự lại mệnh lệnh.

- Các người tại sao lại nghe lời hắn
như vậy ?

“Tiểu nhân không biết”. Tôn Đạt đáp:

“Tiểu nhân chỉ biết phục tòng mệnh
lệnh, chưa bao giờ nghĩ đến tại sao”.

Cao Tiệm Phi thở dài:

- Con người đó thật là người vĩ đại,
không những có đảm chí, có mưu lược, có nhãn quang, hơn nữa còn có biết bao đại
tướng. Cho nên ta một mực không hiểu được đại long đầu của Đại Tiêu Cục của các
ngươi tại sao không phải là gã ?

Tôn Đạt hoàn toàn không có phản ứng
gì, chừng như căn bản không nghe thấy những lời đó, lại rút trong tay áo ra một
tấm thiệp đỏ, cung cung kính kính dụng song thủ dâng lên.

- Đây là do Trác tiên sinh đặc biệt
muốn tiểu nhân mang đến giao cho Cao đại hiệp.

- Ngươi đứng đây hai ngày một đêm l�
vì muốn giao cho ta lá thiệp này ?

- Phải.

- Ngươi có nghĩ đến nếu quả ngươi
gởi nó lại quầy, ta cũng có thể đọc được không ?

“Tiểu nhân không nghĩ đến”. Tôn Đạt
đáp:

“Có rất nhiều chuyện tiểu nhân chưa
bao giờ nghĩ đến, nghĩ quá nhiều tịnh không phải là chuyện tốt”.

Tiểu Cao lại cười.

“Đúng, ngươi nói đúng”. Chàng nhận
lấy tấm thiệp:

“Sau này ta nhất định cũng phải học
hỏi ngươi”.

Cao Tiệm Phi không cần mở thiệp cũng
đã biết đó không phải là một thiệp chào, mà là một phong chiến thư.

Một phong chiến thư đơn giản rõ
ràng.

“Mồng một tháng hai, trước bình
minh.

Lý trang, Từ Ân Tự, Đại Nhạn Tháp.

Tư Mã Siêu Quần ”.

“Mồng một tháng hai”, Tiểu Cao hỏi
Tôn Đạt:

“Hôm nay là ngày mấy ?”.

- Hôm nay là ngày cuối tháng giêng.

- Ngày y đính ước là ngày mai ?

- Phải.

Tôn Đạt lại cung cung kính kính hành
lễ:

- Tiểu nhân cáo từ.

Gã quay người bước đi được một đoạn,
Tiểu Cao chợt gọi giật gã.

“Ngươi tên là Tôn Đạt ?” Chàng hỏi
người trẻ tuổi kiên nghị trầm tĩnh đó:

“Ngươi có phải là huynh đệ của Tôn
Thông ?”.

“Phải”. Cước bộ của Tôn Đạt tuy
ngừng lại, lại không quay đầu:

“Tiểu nhân là huynh đệ của Tôn
Thông”.

Đêm lạnh, lạnh như đao phong.

Nhìn bóng Tôn Đạt dần dần xa khuất
trên đại lộ phản chiếu tuyết quang, Tiểu Cao chợt hỏi nữ nhân nãy giờ lẳng lặng
khép sát người chàng:

- Nàng có chú ý đến một chuyện không
?

- Chuyện gì ?

“Nàng là một nữ nhân đẹp phi thường,
mắt nam nhân sinh ra là phải nhìn ngắm nữ nhân như nàng”. Tiểu Cao thốt:

“Nhưng Tôn Đạt thủy chung không nhìn
nàng tới một lần”.

“Tôi vì sao lại muốn gã nhìn ?”
Chàng vì sao lại muốn gã nhìn tôi ?” Nàng chừng như có chút tức giận:

“Lẽ nào chàng nhất định muốn mấy gã
đàn ông khác nhìn tôi chằm chằm thì chàng mới cao hứng ? Chàng có ý gì đây ?”.

Tiểu Cao không để nàng tức giận.

Một nữ nhân lúc được tình nhân của
mình ôm chặt vào lòng, tức giận gì đi nữa cũng không còn tồn tại.

“Kỳ thật tôi cũng biết chàng có ý
gì”. Nàng dịu giọng:

“Chàng chỉ bất quá muốn nói cho tôi
biết con người Tôn Đạt cũng không phải là người đơn giản”.

Thanh âm của nàng càng ôn nhu:

- Nhưng tôi tịnh không muốn chàng
nói với tôi những chuyện đó. Tôi cũng không muốn biết những chuyện đó.

- Nàng muốn biết chuyện gì ?

- Tôi chỉ muốn biết, Tư Mã Siêu Quần
tại sao lại phải ước hẹn chàng ngày mai đến Đại Nhạn Tháp ?

“Kỳ thật cũng không phải là y ước
hẹn ta, là ta ước hẹn y”. Tiểu Cao đáp:

“Hôm rằm ta đã ước hẹn y”.

- Tại sao phải hẹn y ?

“Bởi vì ta cũng muốn biết một
chuyện”. Tiểu Cao đáp:

“Ta luôn luôn muốn biết Tư Mã Siêu
Quần vĩnh viễn bất bại có phải thật sự vĩnh viễn không thể bị người ta đánh bại
không ?”.

Chàng còn chưa nói hết câu, đã phát
giác tay nàng chợt lại biến thành băng lãnh.

Nàng vốn có thể yêu cầu chàng, xin
chàng ngày mai đừng đi, tránh cho nàng khỏi phải lo lắng sợ hãi.

Không tưởng được nàng lại nói với
chàng:

- Ngày mai chàng đương nhiên nhất
định phải đi, hơn nữa nhất định phải đánh bại y. Nhưng chàng cũng phải đáp ứng
tôi một chuyện.

- Chuyện gì ?

“Đêm hôm nay không được đụng tôi, từ
bây giờ bắt đầu không được đụng tôi”.

Nàng đẩy Tiểu Cao ra:

“Tôi muốn chàng bây giờ theo tôi về,
ngủ một giấc ngon lành”.

Tiểu Cao không ngủ ngon, tịnh không
phải vì bên cạnh chàng có một đôi chân chắc nịch mỹ lệ, cũng không phải vì
chàng lo lắng về trận chiến sáng sớm ngày mai.

Chàng vốn đã ngủ.

Chàng đối với mình rất có tự tin,
đối với người bên cạnh mình cũng rất có tín tâm.

“Ta biết nàng nhất định đợi ta trở
về”. Tiểu Cao nói với nàng:

“Có lẽ nàng còn chưa tỉnh dậy là ta
đã về tới”.

Nhưng nàng lại hỏi chàng:

- Tôi tại sao phải đợi chàng về ?
Tại sao không thể đi theo chàng ?

“Bởi vì nàng là nữ nhân, nữ nhân
thông thường rất dễ dàng khẩn trương hơn”. Tiểu Cao đáp:

“Ta và Tư Mã Siêu Quần giao thủ,
sinh tử thắng bại chỉ bất quá là chuyện trong tích tắc, nàng nhìn thấy nhất
định rất khẩn trương”.

Chàng lại nói:

- Nàng khẩn trương, ta có thể khẩn
trương. Ta khẩn trương, ta có thể chết.

- Chàng có thể tìm một người không
khẩn trương theo chàng, chiếu cố chàng không ?

- Không thể.

- Tại sao ?

- Bởi vì ta tìm không ra.

- Lẽ nào chàng không có bằng hữu ?

“Vốn cả một người cũng không có,
hiện tại đã có một”. Tiểu Cao nói:

“Chỉ tiếc hắn lại ở Lạc Dương”.

- Lạc Dương ?

“Nếu quả nàng đã từng đi qua Lạc
Dương, nhất định nghe đến tên hắn”. Tiểu Cao đáp:

“Hắn họ Châu, tên là Châu Mãnh”.

Chàng không nói gì nữa, cả một chữ
cũng không cần thêm, Tiểu Cao cũng không chú ý đến thần sắc của nàng có biến
đổi gì.

Chàng lại bắt đầu luyện tập những
động tác vừa kỳ bí vừa quái dị.

Cách luyện tập đó không những khiến
cho bắp thịt chàng linh hoạt, tinh lực sung mãn, còn có thể thanh trừng tư
tưởng của chàng, an định tâm tình chàng.

Cho nên chàng rất mau chóng chợp
mắt, ngủ rất ngon, thông thường có thể ngủ luôn đến trời sáng.

Nhưng đêm hôm nay chàng ngủ đến nửa
đêm lại đột nhiên sực tỉnh, bị một thứ cảm giác rất kỳ quái làm cho sực tỉnh.

Lúc đó là lúc đất trời an tĩnh nhất,
thậm chí cả thanh âm hoa tuyết nhè nhẹ rơi trên nóc nhà cũng có thể nghe được.

Thứ thanh âm đó tuyệt không thể đánh
thức bất cứ người nào.

Tiểu Cao vốn còn đang cảm thấy kỳ
quái, không hiểu mình tại sao lại bất chợt sực tỉnh như vầy.

Nhưng chàng rất mau chóng minh bạch.

Trong phòng chỉ còn lại một mình
chàng, người nằm bên mình chàng đã không còn nữa.

Một người lúc đột nhiên từ trên lầu
cao vạn trượng té xuống cảm giác ra sao ?

Hiện tại trong tâm Tiểu Cao có thứ
cảm giác đó.

Chàng chỉ cảm thấy đầu óc bỗng
choáng váng mê man, toàn thân hư thoát, sau đó nhịn không được oằn hông bắt đầu
ói mửa.

Bởi vì giữa phút giây đó, chàng có
cảm giác lần này nàng vĩnh viễn không còn có thể trở về bên cạnh chàng.

Tại sao nàng bỏ đi ?

Tại sao cả một chữ một câu nói cũng
không lưu lại, lẳng lặng bỏ đi như vậy ?

Tiểu Cao không nghĩ ra, bởi vì chàng
căn bản vô phương nghĩ ngợi nỗi.

Trong đêm lạnh tĩnh mịch, trong đoạn
thời gian giá buốt tịch mịch nhất đó, chàng chỉ nghĩ đến một chuyện.

– Chàng thậm chí cả tên nàng là gì
cũng không biết.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: