truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Anh Hùng Vô Lệ – Hồi 03: Đầu Lâu Tốt -P1 

Đăng ngày 11/8/2013 by admin

Xem toàn tập:
Trong cái bao bố của gã là một đại bí mật đủ để chấn động thiên hạ, trong tâm của gã cũng giấu kín một đại bí mật đủ để chấn động thiên hạ
loading...

truyện kiếm hiệp | Anh Hùng Vô Lệ – Hồi 03: Đầu Lâu Tốt -P1 – WAP truyện online hay

Mười sáu tháng giêng.

Hồng Hoa Tập.

Gió tuyết mù trời.

Một người cưỡi khoái mã đạp gió
tuyết xông và Hồng Hoa Tập ngoài một trăm sáu chục dặm phía tây nam thành
Trường An.

Đêm nguyên tiêu đã qua, ngày hoan
lạc đã kết thúc.

Một trản hoa đăng rách nát đang lăn
lộn trên con đường nhuộm đầy tuyết trong gió lạnh, lăn vào gió tuyết vô biên vô
hạn, tuy còn lôi theo chút diện mạo của đêm qua, lại đã không còn ai thèm nhìn
nó một cái, giống như một nữ nhân bị bỏ rơi sau một đêm sủng ái.

Kỵ sĩ trên ngựa dừng chân ngoài thị
tập, cột dây cương quanh một cây cổ thụ khô héo, cởi áo choàng chất liệu cực
tốt giá trị trân quý, để lộ miên y vải bố màu lam, lại rút ra một cây dù giấy
dầu và một đôi giày đinh từ cái túi vải bên hông yên ngựa.

Gã mang giày đinh vào, bung cây dù
giấy dầu, tháo cái bao bố cầm theo, nhìn hoàn toàn không khác gì một dân quê
bình phàm.

Sau đó gã mới bước tới một bước,
lẳng lặng đạp tuyết bước vào Hồng Hoa Tập.

Trong cái bao bố của gã là một đại bí mật đủ để chấn động thiên hạ, trong tâm của gã cũng giấu kín một đại bí mật
đủ để chấn động thiên hạ, một bí mật trong thiên hạ chỉ có một mình gã biết.

Gã đến đây chỉ vì gã phải tức thì
mang một vật trong cái bao bố đó đưa đến một kỹ viện trong Hồng Hoa Tập, giao
cho một người.

- Vật trong bao bố của gã là gì ?
Muốn đem giao cho ai ?

Nếu quả có người biết bí mật đó,
không tới một khắc thân người gã có thể bị loạn đao phanh thây, phụ mẫu vợ con
thân thích của gã cũng tất phải thảm tử dưới loạn đao nội trong ba ngày, chết
sạch sạch gọn gọn.

May là bí mật đó vĩnh viễn không thể
tiết lộ. Tự gã tuyệt không thể tiết lộ, người khác cũng tuyệt đối không tra ra.

Bởi vì ai cũng không tưởng được giờ
phút này “Hùng Sư” Châu Mãnh không ngờ có thể đang ở đây, khinh kỵ rời xa tổng
đà Lạc Dương cảnh vệ sâm nghiêm của hắn, đơn thân độc mã xâm nhập địa bàn của
Tư Mã Siêu Quần.

Cả Trác Đông Lai tính toán kỹ càng
cũng không tưởng được hắn dám mạo hiểm như vậy.

Tiểu trấn thuần phác, kỹ viện thô
lậu.

Châu Mãnh ở trần, vận độc một chiếc
khố ngắn cao trên đầu gối, ngồi thẳng cẳng trên một tấm chiếu rộng, dùng một
cái chén cực to so tửu lượng với bảy tám cô nương đẹp nhất ở đây, một khi có ai
uống một chén, hắn uống một chén trả.

Hắn đã uống liên tục bốn mươi ba
chén lớn, mặt vẫn không đổi sắc.

Người người nhìn thấy đều ngây ngốc.

Đại hán râu xồm che kín mặt đó đơn
giản là sắt thép đúc thành, cả bao tử cũng chừng như là sắt thép đúc thành.

“Chén này tới phiên ai ?” Châu Mãnh
lại rót đầy một chén:

“Ai uống thi cùng ta đây ?” Ai cũng
không dám uống thi với hắn. Cả một cô nương người Sơn Đông ngoại hiệu kêu l�
Cái Chum Rượu cũng không dám mở miệng nữa.

Khách nhân uống say luôn luôn hào
phóng hơn, rót rượu cho khách nhân vốn là nghề của các cô nương đó.

“Nhưng người đó …” Cái Chum Rượu
sau này kể với người khác:

“Hắn đơn giản không phải là người,
mà là một cái thùng rượu, một cái thùng rượu không đáy”.

Châu Mãnh ngẩng mặt cười lớn, tự
mình uống luôn ba chén, đột nhiên dụng lực quăng cái chén to kềnh thô thiển đó
ra xa, vỡ tan tành, trong đôi mắt tròn xoe như hai cái chuông đồng đột nhiên
bắn ra những tia sáng sắc bén như lưỡi đao, đinh đinh nhìn tên quân nô vừa mới
bước vào cửa đã sợ đến mềm nhũn cả hai ống quyển.

- Bên ngoài có phải có người đã đến
?

- Phải.

- Có phải đến tìm ta ?

“Phải”. Thanh âm của tên quân nô run
rẫy:

“Là một người danh tánh rất quái
dị”.

- Tên của y là gì ?

- Tên là Đinh Hài.

Châu Mãnh dụng lực vỗ tay cái chát:

- Hảo tiểu tử, cuối cùng đã đến, mau
kêu gã nhanh chân vô đây.

“Đinh Hài” tháo đôi giày đinh mang
trên chân xuống rồi mới khiêng cái bao bố bước dài tiến vào căn phòng đun lửa
ấm cúng.

Y mới tiến qua cửa, bao bố trên tay
đã bị người ta đoạt lấy, phẩy cái bao một cái, có một vật từ trong bao lăn ra,
lộc cộc lăn trên tấm chiếu lớn.

Đó không ngờ lại là một đầu người.

Đám cô nương sợ hãi hét thảm, khố
của tên quân nô đã thấm ướt.

Châu Mãnh lại cười lớn:

- Hảo tiểu tử, ta không nhìn lầm
ngươi, ngươi thật có thể làm chút chuyện cho lão tử của ngươi, đi về hưởng hai
ả tỳ thiếp của ngươi đi.

Tiếng cười của hắn chợt ngừng hẳn,
chằm chằm nhìn Đinh Hài trầm giọng hỏi:

- Y có nhắn lại ngươi gì không ?

“Không”. Đinh Hài đáp:

“Tôi chỉ nhìn thấy trong tay y chừng
như có khiêng một cái hòm, cả mặt y cũng không nhìn rõ được”.

Trong ánh mắt của Châu Mãnh đột
nhiên lộ xuất một biểu tình rất kỳ quái, đột nhiên thở dài nhè nhẹ, miệng lẩm
bẩm:

- Hiện tại ngươi đã không còn thiếu
ta gì nữa, ta chỉ hy vọng ngươi sau này còn có thể đến gặp ta, uống với ta vài
chén.

Những lời đó hắn đương nhiên không
phải nói với Đinh Hài, thở dài cũng không phải là tập quán thường thấy của hắn.

Cho nên hắn lập tức lại cười lớn:

- Trác Đông Lai, Trác Đông Lai,
người ta đều nói ngươi là Gia Cát Lượng, ngươi có tưởng được lão tử đang uống
rượu cả đêm bên cạnh cái ổ chó của các ngươi không ?

“Đường chủ hành sự luôn luôn xuất
quỷ nhập thần, họ Trác làm sao có thể liệu được ?” Đinh Hài cung tay nói:

“Nhưng hắn nhất định tính ra đường
chúng ta đem đầu Dương Kiên về Lạc Dương, cho nên hắn nhất định bố trí nhiều
cạm bẫy trên đường”.

“Dùng được sao ?” Châu Mãnh trừng
mắt:

“Hắn đã không tưởng được lão tử đang
ở đây, có thể điều động chủ lực đến đây sao ?” – Không.

- Hắn và Tư Mã Siêu Quần có thể đến
không ?

- Cũng không thể.

“Cho nên người hắn phái đến, tối đa
cũng bất quá chỉ là mấy con thỏ đế cả râu cũng mọc không nổi bên cạnh hắn”.
Châu Mãnh phách lối:

“Ta liệu định người hắn phái đến nếu
không phải là Quách Trang thì cũng là Tôn Thông”.

“Phải”. Đinh Hài cúi đầu:

“Nhất định là vậy”.

Gã cúi đầu bởi vì gã không chịu để
Châu Mãnh nhìn thấy nỗi kính sợ lộ xuất trong mắt gã.

Gã chợt phát hiện con người râu ria
xồm xoàm mồm miệng thô tục nhìn giống như một tên bự con vô học đó không những
còn thông minh hơn nhiều so với trong tưởng tượng của người ta, hơn nữa cũng
đáng sợ hơn nhiều so với trong tưởng tượng của bất kỳ người nào.

Châu Mãnh chợt bật dậy, đứng vững
như cây cột kim cương trên tấm chiếu lớn, nói lớn đến nỗi cả tên quân nô lẫn
đám cô nương đều không khỏi giật mình không dám hó hé:

- Hiện tại các ngươi có phải đã biết
ta là ai ?

Không ai dám trả lời, không ai dám
mở miệng.

“Ta là Châu đại thái gia”. Châu Mãnh
dùng ngón tay cái chỉ vào mũi mình:

“Là tử đối đầu của Tư Mã Siêu Quần”.

Hắn đột nhiên xông ra, bưng một tô
mực và một cây bút lông trên cái bàn bên ngoài quay trở vào, chấm bút vào mực,
đến sát bức tường quét phấn gần nhất, viết một hơi mười chữ bự còn hơn cả đầu
lâu:

“Lạc Dương đại hiệp Châu Mãnh đã đến
đây một chuyến”.

Mực nhỏ giọt trên tường vôi trắng,
Châu Mãnh quăng bút cười lớn.

“Lão tử đã đến, hiện tại phải đi
rồi”. Hắn dụng lực vỗ vai Đinh Hài:

“Chúng ta cứ theo một đường mà vè,
xem ai có thể ngăn chận được”.

Tôn Thông kỳ thật không nên gọi l�
Tôn Thông.

Gã nên gọi là Tôn Đảng.

Bỏi vì Trác Đông Lai từng ở trước
mặt rất nhiều người tán tụng gã:

- Niên kỷ của Tôn Thông tuy không
lớn, nhưng vô luận là người nào đến, gã đều có thể ngăn cản, vô luận là chuyện
gì phát sinh, gã cũng có thể ngăn cản, hơn nữa nhất định có thể ngăn cản cầm
giữ lại.

Bên cạnh quan đạo ngoài Hồng Hoa
Tập, có một trà quán, nếu quả ngồi ngay cửa trà quán, có thể trông thấy rõ rõ
ràng ràng mọi người lai vãng trên quan đạo.

loading...

Tôn Thông đang ngồi ở vị trí đó.

Dưới mái hiên hai bên đạo lộ, hễ l�
chỗ có thể che chắn gió tuyết, đều có hai thanh y nhân đứng canh, niên kỷ của
những người đó đều lớn hơn nhiều so với gã, tuổi đời trong tiêu cục cũng lão thành
hơn nhiều so với gã, lại đều là thuộc hạ của gã.

Những người đó tuy cũng đều là những
hảo thủ đã trải qua sự tuyển dụng đặc biệt, nhãn quang cực kỳ bén nhọn, kinh
nghiệm cực kỳ phong phú, nhưng Tôn Thông vô luận trên bất kỳ phương diện nào
đều ưu tú hơn nhiều so với bọn họ, cả chính bọn họ cũng tâm phục khẩu phục.

Bọn họ được phái đến đây là vì Tôn
Thông muốn lợi dụng nhãn quang và kinh nghiệm của bọn họ, kiểm tra mỗi một
người từ Hồng Hoa Tập đi ra.

Vô luận là bất cứ người nào, chỉ cần
có một chút chỗ khả nghi, trong tay chỉ cần mang theo một bao vải có thể tàng
giấu đầu lâu, trên xe kiệu chỉ cần có chỗ có thể tàng giữ đầu lâu, đều phải
chịu qua sự sưu tra triệt để của bọn họ.

Sự sưu tra của bọn họ có lúc tuy có
thể làm cho người ta khó chịu, cũng không có ai dám cự tuyệt, bởi vì mỗi một
người đều biết, mình tuyệt đối không thể đắc tội với người của “Đại Tiêu Cục”.

Tôn Thông cũng không sợ đắc tội với
bất cứ người nào.

Gã đã tiếp nhận mệnh lệnh của Trác
Đông Lai, vô luận là dưới bất cứ tình huống nào, đều tuyệt không thể để đầu lâu
của Diệp Khai ra khỏi biên giới Trường An.

Lúc gã chấp hành mệnh lệnh của Trác
Đông Lai, luôn luôn triệt để hữu hiệu.

Lúc Tiểu Cao từ Hồng Hoa Tập đi ra,
Tôn Thông tịnh không đặc biệt chú ý đến.

Bởi vì Tiểu Cao trên dưới toàn thân
tuyệt đối không có bất cứ chỗ nào có thể tàng giấu một cái đầu người.

Nhưng Tiểu Cao lại bước đến trước
mặt gã, hơn nữa còn ngồi xuống cái ghế đối diện gã, thậm chí còn cười cười với
gã, không ngờ còn hỏi gã:

- Quý tính ? Đại danh ?

Gã không cười, nhưng cũng không cự
tuyệt đáp lời:

- Họ Tôn, Tôn Thông.

- Ngươi khỏe chứ ?

“Tuy không quá khỏe, cũng không thể
coi là quá xấu”. Tôn Thông hững hờ đáp:

“Tối thiểu đầu của ta còn dính trên
cổ”.

Tiểu Cao cười lớn:

“Biết đầu mình còn dính trên cổ mình
đích xác là chuyện rất khoái trá”. Chàng nói:

“Nếu quả còn có thể biết đầu Dương
Kiên ở đâu, vậy lại càng khoái trá hơn”.

- Ngươi biết ?

“Ta chỉ biết Trác tiên sinh nhất
định không chịu nhìn thấy đầu lâu của Dương Kiên lọt vào tay Châu Mãnh, để hắn
giơ lên diệu vũ dương oai trước mặt đám bằng hữu giang hồ của hắn”. Tiểu Cao
đáp:

“Cho nên các ngươi mới ở đây”.

- Chuyện ngươi biết xem ra không ít.

“Chỉ tiếc ta còn không minh bạch
lắm”. Tiểu Cao nói:

“Người muốn đi Lạc Dương tịnh không
nhất định phải đi trên quan đạo, cả người xứ lạ như ta cũng biết tối thiểu còn
có hai ba con đường nhỏ khác”.

- Ta chỉ lo đại lộ, không lo tiểu
lộ.

- Tại sao ?

- Người đi tiểu lộ, lá gan có lẽ
cũng không quá lớn, không cần có ta đi đối phó.

- Nói hay ! Hay cực hay !

Tiểu Cao lấy bình trà của Tôn Thông
rót một chén, chợt hạ thấp giọng hỏi:

- Ngươi có phát hiện người khả nghi
nào không ?

- Chỉ phát hiện một người.

- Ai ?

- Ngươi !

Tiểu Cao lại cười lớn:

- Nếu quả thật là ta, vậy thì không
khoan khoái lắm.

- Ai không khoan khoái ?

“Ngươi !” Tiểu Cao nhìn
Tôn Thông:

“Nếu quả ta muốn mang đầu lâu
của Dương Kiên xông qua con đường này, các hạ có lẽ có thể chợt phát hiện cái
đầu lâu tốt đẹp của các hạ đã không còn dính trên cổ các hạ nữa”.

Chàng không ngờ còn muốn giải thích:

- Ý tứ “các hạ” là ngươi.

Tôn Thông không nổi giận, sắc mặt
cũng không biến đổi, cả đôi mắt cũng không chớp.

“Ta cũng nhìn ra ngươi không có mang
đầu Dương Kiên !” Tôn Thông nói:

“Nhưng ta nhìn ra ngươi mang theo
một thanh kiếm”.

- Ngươi nhìn không sai.

-Ngươi tại sao không rút kiếm của
ngươi ra thử xem ?

- Thử cái gì ?

“Thử xem thật ra đầu lâu của ai rớt
khỏi cổ”. Tôn Thông đáp.

Tiểu Cao vuốt nhẹ cái bao bố thô lậu
vĩnh viễn không rời khỏi bên tay chàng, mỉm cười lắc đầu:

- Ta không thể thử. Tuyệt đối không
thể thử.

- Ngươi không dám ?

- Không phải không dám, mà là không
thể.

- Tại sao ?

“Bởi vì thanh kiếm này của ta không
phải dùng để đối phó ngươi”. Tiểu Cao dùng một thái độ khách khí phi thường đáp
lời:

“Bởi vì ngươi còn chưa xứng đáng”.

Sắc mặt của Tôn Thông vẫn không biến
đổi, nhưng trong đôi mắt lại bất chợt tràn đầy những tia máu li ti đỏ thẫm.

Có rất nhiều người trước lúc giết
người đều biến thành bộ dạng như vậy.

Tay của gã buông thõng, nắm chặt cán
kiếm đặt trên ghế.

Tiểu Cao lại đã đứng dậy, quay mình
chuẩn bị bỏ đi. Nếu quả chàng muốn xuất thủ, không ai có thể ngăn cản chàng,
nếu quả chàng không muốn xuất thủ, cũng không ai có thể miễn cưỡng.

Nhưng chàng còn chưa bước ra đã nghe
thấy tiếng vó ngựa vùn vụt.

Trong tiếng vó ngựa còn pha trộn một
tiếng cước bộ kỳ quái, chỉ có lúc mang giày đinh chạy trên băng tuyết mới có
thể phát xuất thứ tiếng cước bộ đó.

Chàng vừa phân biệt ra hai thứ thanh
âm bất đồng đó là đã nhìn thấy một thớt ngựa kiêu hùng phóng qua.

Kỵ sĩ trên ngựa râu ria xồm xoàm đầy
mặt, vận một tấm áo choàng da cừu, trước ngực lại phạch rộng, để cho gió tuyết
như đao phong quất thẳng vào lồng ngực trần trụi của hắn, hắn không thèm để ý chút
nào.

Đằng sau còn có một người, trên chân
mang một đôi giày đinh vải gai dầu, một tay nắm đuôi ngựa, một tay kia quảy một
bao bố trên đòn tre, phóng theo kiện mã, miệng còn la lớn muốn tét hàm:

- Đầu Dương Kiên ở đây, đây là số
phận của tên phản đồ.

Người trên ngựa hả họng cười lớn,
tiếng cười như sư tử hống, chấn động lớp tuyết dày trĩu nặng trên mái hiên,
từng mảng từng mảng rớt rơi.

Tiểu Cao đương nhiên không đi.

Chàng chưa từng gặp Châu Mãnh, nhưng
chàng vừa liếc đã nhìn ra người đó nhất định là Châu Mãnh.

Ngoại trừ “Hùng Sư” Châu Mãnh ra,
còn ai có cái oai phong đó ?

Chàng cũng không tưởng được Châu
Mãnh sao có thể đột nhiên xuất hiện ở đây, nhưng chàng hy vọng Tôn Thông để bọn
họ vượt qua.

Bởi vì chàng đã nhìn thấy trong tay
Châu Mãnh giơ một thanh Kim Bối Đại Khảm Đao.

Kim Bối Đại Khảm Đao dài bốn thước
chín tấc, sống đao còn dày hơn cả thớt của đồ tễ, lưỡi đao lại mỏng như tờ
giấy.

Tôn Thông còn trẻ.

Tiểu Cao thật không muốn nhìn thấy
một người trẻ tuổi như vậy bị một thanh đao như vậy chém chết trước vó ngựa.

Chỉ tiếc Tôn Thông đã bước ra, mang
theo một làn kiếm quang trắng xóa như tuyết từ phía sau bàn bay lên, như phi
điểu lượn vòng phóng tới, kiếm quang như cầu vồng, trực chỉ đâm vào yết hầu của
Châu Mãnh.

Một chiêu đó chừng như là một ván
bài cuối cùng của con bạc, cũng đã áp đặt toàn bộ tính mệnh cả nhà.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: