truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Anh Hùng Vô Lệ – Hồi 02: Một Cái Hòm -P2 

Đăng ngày 11/8/2013 by admin

Xem toàn tập:
Chàng tin rằng bọn họ nhất định không biết chàng là người nào.
loading...

truyện kiếm hiệp | Anh Hùng Vô Lệ – Hồi 02: Một Cái Hòm -P2 – WAP truyện online hay

Thanh kiếm đó không phải là để cho
người ta nhìn.

Tiểu Cao biết có người đang chú ý
đến chàng.

Sang đến ngày thứ hai, chàng phát
hiện có người đang chú ý đến chàng, một người thân thể rất gầy gò nhỏ thó, y
phục lại rất hoa quý, đôi mắt lãnh lãnh đạm đạm chừng như vĩnh viễn không có
biểu tình gì nhìn phảng phất một màu xám xịt.

Chàng đã từng nhìn thấy thứ ánh mắt
đó.

Lúc chàng mười một tuổi, chàng cơ hồ
đã chết dưới móng vuốt của một con báo, ánh mắt của người đó giống hệt mắt báo.

Người đó vừa xuất hiện, hơi thở của
rất nhiều người trong quán cơm nhỏ cơ hồ đình chỉ.

Sau này chàng mới biết người đó l�
đại tổng quản của “Bắc đạo Tam Thập Cửu Lộ Đại Tiêu Cục”, trợ thủ đắc
lực nhất bên cạnh người đại long đầu Tư Mã Siêu Quần – Trác Đông Lai.

Tiểu Cao từ từ ăn một chén mì củ cải
trắng, trong tâm cảm thấy rất khoan khoái.

Bởi vì chàng biết Trác Đông Lai v�
Tư Mã Siêu Quần nhất định đang hoài nghi chàng, đàm luận về chàng, suy đoán xem
chàng là hạng người nào.

Chàng tin rằng bọn họ nhất định không biết chàng là người nào.

Con người của chàng không khác gì
kiếm của chàng, cho tới nay rất ít có người nhìn thấy qua.

Khung trời đã dần dần u ám, trong
nhà tuy không có thắp đèn, ánh đèn bên ngoài lại càng lúc càng huy hoàng sáng
lạn.

Gió lạnh từ ngoài song cửa lùa vào,
ẩn ước có thể nghe thấy tiếng cười và tiếng nói từ trong cái sân lớn trước mặt
truyền vào.

Tư Mã Siêu Quần biết khách mời y
thỉnh đến và người y không mời đều đã đến không ít.

Y cũng biết mọi người đều đang đợi y
lộ diện, đợi gặp y.

Nhưng y lại đang ngồi trên ghế, cả
động cũng không động, thậm chí cả lúc vợ y bước vào y cũng ngồi bất động.

Y đã cảm thấy phiền toái.

Khai hương đường, thu đệ tử, yến
tiệc thâu đêm, tiếp kiến tân khách, đối với tất cả những chuyện đó y đều cảm
thấy phiền toái.

Y chỉ muốn an an tĩnh tĩnh ngồi
trong này uống chén rượu.

Ngô Uyển hiểu rõ ý tưởng của y.

Không ai có thể liệu giải Tư Mã Siêu
Quần bằng Ngô Uyển, bọn họ đã kết hợp mười một năm, đã có một hài tử chín tuổi.

Nàng đến để thúc y đi ra mau.

Nhưng nàng lẳng lặng đẩy cửa tiến
vào, lại lẳng lặng đóng cửa đi ra, tịnh không kinh động đến y.

Lúc đi ra, nước mắt của nàng chợt
rơi xuống.

Tư Mã Siêu Quần lại rót một chén.

Đó đã không còn là chén thứ nhất, l�
chén thứ hai mươi bảy.

Rượu y uống không phải là thứ rượu
bồ đào Ba Tư mà Trác Đông Lai uống, rượu y uống là rượu đế, tuy vô sắc vô vị,
lúc uống vào trong bao tử lại chừng như có một ngọn lửa đang thiêu đốt.

Y còn chưa uống chén rượu đó.

Cửa lại nhè nhẹ mở ra, lần này người
tiến vào không phải là Ngô Uyển, là Trác Đông Lai.

Tư Mã Siêu Quần bỏ tay xuống, đem
chén rượu còn chưa uống đặt dưới ghế, nhìn Trác Đông Lai đang đứng trong bóng
tối nơi khung cửa.

- Ta có phải đã nên đi ra ?

- Phải.

Ánh đèn trong đại viện huy hoàng,
tiếng nói huyên thuyên.

Tiểu Cao lẫn trong đám đông, bởi vì
chàng không phải là quý khách được Tư Mã Siêu Quần mời đến, không thể tiến nhập
đại sảnh mà ánh đèn càng huy hoàng sáng chói đó.

Người trong đại sảnh cũng có không
ít, đương nhiên đều là những danh nhân, danh nhân có thân phận, có địa vị, có
quyền thế.

Ngoại trừ những danh nhân đó ra, còn
có những tráng hán vận áo lụa xanh viền da cừu đang tiếp đãi tân khách, động
tác của mỗi người đều rất mẫn tiệp, ánh mắt của mỗi người đều rất sáng suốt,
tuyệt không bỏ sót bất cứ chuyện nhỏ nhặt gì không nên phát sinh.

Tiếng nói đột nhiên im ắng hẳn.

Đại long đầu của Bắc Đạo Tam Thập
Cửu Lộ Đại Tiêu Cục, đệ nhất cường nhân trong đương kim võ lâm, Tư Mã Siêu Quần
vĩnh viễn bất bại, chung quy đã xuất hiện.

Lúc Tư Mã Siêu Quần xuất hiện, y vận
y phục hai màu trắng đen tương phản, đặc biệt thiết kế và may vá kỹ càng, khiến
cho thân người y nhìn lại càng uy vũ cao lớn, cũng khiến cho niên kỷ của y nhìn
còn trẻ trung hơn tuổi tác thật sự của y rất nhiều.

Y dùng thái độ thành khẩn anh minh
chiêu hô tân khách, còn đặc biệt ra đến trên bậc thang đá trước đại sảnh, vẫy
tay chào đám người trong sân.

Giữa tiếng hoan hô chấn động mang
tai, người Tiểu Cao chú ý tịnh không phải là Tư Mã Siêu Quần, mà là hai người
khác.

Hai người đó trang phục và dung mạo
rất bình phàm, nhưng trong ánh mắt lại ngập tràn một thứ sát cơ vừa lãnh khốc,
vừa đáng sợ.

Bọn chúng tịnh không đứng cùng một
chỗ, cũng không nhìn nhau một chút nào, nhưng có tám chín người xung quanh mỗi
một người bọn chúng đang bí mật nhìn bọn chúng như đóng đinh, một mực bảo trì
một khoảng cách vừa phải gần bọn chúng.

Tiểu Cao mỉm cười.

Chàng nhìn ra hai người đó vì Dương
Kiên mà đến, đều là sát thủ bậc nhất của Châu Mãnh.

Chàng cũng nhìn ra Tư Mã Siêu Quần
và Trác Đông Lai nhất định cũng đã coi chàng là người cùng phe với bọn chúng,
bởi vì chàng đã sớm phát hiện cũng có người bên cạnh chàng đang nhìn chàng chằm
chằm. Thậm chí còn đông hơn số người bên cạnh bọn chúng.

Trác Đông Lai, không còn nghi ngờ gì
nữa, đã coi chàng là nhân vật nguy hiểm nhất.

“Nhưng Trác Đông Lai lần này đã
lầm !” Tiểu Cao trong tâm đang mỉm cười:

“Hắn phái người theo dõi ta,
thật là lãng phí nhân lực”.

Trên đại án giữa đại sảnh, hai ngọn
đèn cầy khổng lồ đã thắp sáng.

Tư Mã Siêu Quần ngồi trên một cái
ghế dựa làm bằng gỗ tử đàn bọc da hổ trước án.

Trước ghế trải thảm đỏ, bài chiếu
lụa bái lạy màu tím.

Đại điển đã bắt đầu.

Hai người trong mắt lộ sát cơ đó đã
dần dần di động về phía trước, những người theo dõi bọn chúng đương nhiên cũng
di động theo bọn chúng, tay mỗi người đều đã thò vào lòng.

Giấu trong lòng đương nhiên là vũ
khí trí mệnh.

Chỉ cần hai tên kia có động tác gì,
tay những người đó tất trong tích tắc rút vũ khí ra, trong tích tắc tiêu diệt
bọn chúng trước đại sảnh.

Tiểu Cao tin chắc hai tên đó tuyệt
không thể đắc thủ.

- Nhất định còn có người thứ ba,
người đó mới là chủ lực mà Châu Mãnh phái đến giết Dương Kiên.

Ý tưởng của Tiểu Cao không ngờ cũng
giống như Trác Đông Lai, điểm bất đồng duy nhất là chàng biết người đó tịnh
không phải là chàng.

- Người đó là ai ?

Tròng mắt Tiểu Cao đột nhiên co thắt
lại.

Chàng bỗng nhìn thấy có một người
tuyệt không dẫn dắt bất kỳ sự chú ý nào của người ta đang len lỏi giữa đám
đông.

Tiểu Cao chú ý đến người đó chỉ l�
vì người đó mang một cái hòm.

Một cái hòm bình phàm, cũ kỷ, tuyệt
không thể dẫn dắt bất kỳ sự chú ý nào của người ta.

Chàng muốn nhìn mặt người đó, nhưng
người đó một mực không chính diện đối mặt với chàng.

Chàng muốn chen lên, nhưng đám đông
cũng đang chen lên phía trước, bởi vì nhân vật trung tâm của đại điển đã bước
vào đại sảnh.

Sắc mặt Dương Kiên hiển lộ vẻ xanh
xao yếu ớt, nhưng trên mặt vẫn mang theo một nụ cười mỉm.

Gã được sáu người quây quần xung
quanh bước vào.

Tiểu Cao không nhận ra sáu người đó,
nhưng chỉ cần là người thường đi lại trong giang hồ tất rất ít có người không
nhận ra bọn họ. Trong số bọn họ không những có cao thủ thành danh từ lâu trong
nghề tiêu cục, thậm chí cả đại đạo Vân Mãn Thiên năm xưa hoành hành trên lộ
Quan Lạc không ngờ cũng có mặt.

Dưới sự bảo hộ của sáu vị cao thủ
như vậy, còn có ai có thể thương hại đến một cọng tóc của Dương Kiên được ?

Dương Kiên đã bước lên thảm đỏ, bước
đến trước tấm chiếu bái lạy dùng để bái sư đặc biệt giành cho gã.

Giữa một tích tắc đó, trong sân đã
có hành động ! Có hơn hai mươi người ngã quỵ, máu chảy, la thảm ngã quỵ, ngã
quỵ giữa đám đông tranh nhau la thảm.

Người ngã quỵ tịnh không hoàn toàn
là thuộc hạ của Trác Đông Lai, đại đa số đều là người vô tội.

Đó là kế hoạch mà Hàn Chương và Mộc
Kê đã thương nghị trước.

Bọn chúng đương nhiên cũng biết có
người đang theo dõi bọn chúng, cho nên trước khi bọn chúng xuất thủ, nhất định
trước tiên phải tạo hỗn loạn, dùng máu người vô tội để tạo hỗn loạn.

Giữa hỗn loạn, thân người bọn chúng
đã bộc phát bay lên, bộc phát về phía Dương Kiên.

Tiểu Cao không liếc tới bọn chúng
chút nào.

Chàng tin rằng không cần biết bọn
chúng dùng phương pháp gì đều không thể đắc thủ, người chàng chú ý là người
khiêng cái hòm.

Nhưng người đó đã biến mất.

Tư Mã Siêu Quần vẫn đang ngồi thoải
mái trên cái ghế dựa màu tím, thần sắc bất động, thần tình cũng bất biến.

Sát thủ hành thích đã bị cách ly
trước đại sảnh.

Dương Kiên dưới sự bảo hộ của sáu vị
cao thủ đã bước ra một cánh cửa đằng sau đại sảnh.

Tiểu Cao từ sớm đã đoán ra phương
hướng của cánh cửa đó.

Những người một mực theo dõi chàng,
lực chú ý dĩ nhiên bị phân tán, Tiểu Cao đột nhiên nhanh như chớp lẻn vào đại
sảnh, dùng một thân pháp kỳ dị không ai có thể hình dung được lần theo tường m�
phóng, phóng người qua một song cửa sổ.

Song cửa sổ đó và cánh cửa kia đương
nhiên cùng chung một phương hướng.

Trong hậu viện ngoài cửa sổ ngập
tràn hương thơm hoa mai và lá tùng, trộn lẫn thành một thứ hương khí làm cho
người ta khoan khoái phi thường. Trong hành lang âm u trầm lặng giăng đầy cảnh
vệ vận thanh y hông giắt trường đao.

Tận đầu hành lang cũng có một cánh
cửa.

Lúc Tiểu Cao vọt ra ngoài cửa sổ,
liền nhìn thấy bọn Vân Mãn Thiên kèm Dương Kiên đi qua cánh cửa đó.

Cửa lập tức bị đóng chặt.

Trường đao giắt bên hông của đám
cảnh vệ áo xanh đã rút ra khỏi vỏ, giữa lúc đao quang lóe chớp, có mười hai
người phóng về phía Tiểu Cao.

Bọn chúng không hỏi Tiểu Cao là ai,
cũng không hỏi chàng đến làm gì.Mệnh lệnh bọn chúng tiếp nhận là:

loading...

một khi có người lạ tiến nhập vào
viện, lập tức giết chết không cần hỏi han !

Tiểu Cao cũng không giải thích tại
sao chàng vào đây, tình huống hiện tại đã đến lúc không còn ngôn ngữ gì có thể
giải thích.

Chuyện duy nhất hiện tại chàng có
thể làm là trước hết đánh gục những người đó, dùng phương pháp nhanh nhất đánh
gục bọn chúng.

Chàng nhất định phải mau chóng xông
vào gian nhà tận đầu hành lang đó.

Đao quang múa lượn bay tới, kiếm của
Tiểu Cao vẫn nằm yên trong bao bố.

Chàng không bạt kiếm của mình, dùng
cái bao bố đó, chàng đánh văng ba thanh đao, hạ gục bốn người.

Tới lúc chàng xông vào hành lang,
lại có bảy tám người bị đánh gục. Lúc những người đó gục ngã, chàng đã xông đến
trước cánh cửa đó.

Trác Đông Lai đã đến ngoài cửa rồi.

Hắn luôn luôn là người tàng ẩn sau
lưng, nhưng một khi có biến hóa phi thường phát sinh, hắn lập tức kịp thời xuất
hiện.

Tiểu Cao nhìn hắn, bất chợt thở dài:

- Vốn đáng lẽ còn đến kịp thời, chỉ
tiếc hiện giờ nhất định không còn kịp nữa.

Đao quang đằng sau chẻ tới, Tiểu Cao
không quay đầu, Trác Đông Lai lại phất phất tay, đao quang lăng không chém
xuống lập tức dừng hẳn.

“Ngươi đến làm gì ?” Trác
Đông Lai lạnh lùng hỏi:

“Ngươi muốn đến để làm gì
?” – Ta chỉ bất quá muốn đi xem một người.

- Xem người nào ?

- Kẻ sát nhân.

Trác Đông Lai cười lạnh:

- Không ai có thể sát nhân ở đây.

“Có”. Tiểu Cao đáp:

“Có một người”.

Sắc mặt của Trác Đông Lai đột nhiên
cải biến, bởi vì hắn đã ngửi thấy mùi máu tươi thoang thoảng.

Mùi máu tươi không ngờ là từ sau cửa
truyền ra.

Trác Đông Lai quay mình mở cửa. Tích
tắc lúc hắn quay mình mở cửa, hắn phảng phất đã lọt vào địa ngục.

Sau cửa vốn là một căn nhà tinh trí
hoa mỹ, nhưng hiện tại đã biến thành địa ngục.

Trong địa ngục vĩnh viễn không có
người sống, trong căn nhà đó cũng không có.

Bảy người hồi nãy còn sống nhăn bước
vào, hiện tại đều đã vĩnh viễn không còn có thể bước ra, có người yết hầu đã
cắt đoạn, có người tâm tạng đã bị đâm xuyên, từ trước ngực đâm vào, xuyên ra
tới sau lưng.

Thảm nhất là Dương Kiên.

Đầu lâu Dương Kiên đã biến mất, bên
người rải đầy bái thiếp, trên mặt có tám chữ:

“Đây là số phận của đứa phản
đồ”.

Trong nhà có bốn cửa sổ, cửa sổ đều
đóng chặt.

Kẻ sát nhân là ai ?

Đẩy cửa sổ, bên ngoài sao giăng đầy
trời, tiếng thanh la ấm áp vọng lại từ xa xa, đêm nay vốn là đêm rằm tháng
giêng trời trong trăng sáng không có giới nghiêm.

Trác Đông Lai ngẩng mặt đón gió lạnh
vuốt ve, lặng lẽ một hồi rất lâu, không ngờ không phái người truy tìm hung thủ,
lại quay mình nhìn Tiểu Cao chằm chằm:

- Ngươi biết có người đến đây giết
người ?

“Không những ta biết, ngươi
đáng lẽ cũng biết”. Tiểu Cao thở dài:

“Ta đã sớm muốn gặp người đó
một lần”.

- Nhưng kẻ giết người tuyệt không
chỉ có một người.

Dùng để cắt đoạn yết hầu đích thị l�
một thanh kiêu đao lưỡi cực mỏng, dùng để đâm xuyên qua tâm tạng đích thị l�
một ngọn trường thương mũi nhọn cực bén.

Đầu lâu của Dương Kiên lại chừng như
bị một lưỡi búa chém đứt.

Thái độ của Trác Đông Lai cực kỳ
lãnh tĩnh, vừa trấn định vừa lãn tĩnh.

“Ngươi đáng lẽ nên nhìn ra ít
nhất có ba người đến”. Hắn nói:

“Không ai có thể đồng thời sử
dụng ba thứ vũ khí chiêu thức hình trạng phân lượng đều hoàn toàn khác biệt để
giết người”.

“Có”. Câu trả lời của Tiểu
Cao tràn đầy tự tin:

“Có một người”.

- Ngươi nghĩ trên thế gian thật có
một người như vậy, có thể đồng thời sử dụng ba thứ vũ khí giết chết bảy vị cao
thủ trong một tích tắc ?

“Phải !” Tiểu Cao đáp cực
kỳ tự tin:

“Có lẽ trên thế gian cũng không
có người thứ hai như vậy, nhưng tuyệt đối có một người”.

- Người đó là ai ?

“Ta không biết”. Tiểu Cao lại thở
dài:

“Nếu quả ngươi hồi nãy không ngăn
chận ta, có lẽ ta đã có thể nhìn thấy y”.

Trác Đông Lai chằm chằm nhìn chàng,
cảm thấy lòng bàn tay mình toát mồ hôi lạnh.

“Nhưng ta vốn tịnh không biết y
đã đến Trường An”. Tiểu Cao thốt:

“Ta cũng không tưởng nỗi y có
thể giết người cho Châu Mãnh”.

Trác Đông Lai lại chằm chằm nhìn
chàng một hồi rất lâu, nhìn nhãn thần của chàng, nhìn thái độ của chàng, nhìn
lối đứng của chàng, nhìn kiếm gói trong bao bố cầm trong tay chàng, đột nhiên
nói:

- Ta tin ngươi, nếu quả ngươi muốn
đi, hiện tại có thể đi rồi.

Người nghe được câu nói đó tất phải
rất kinh ngạc, bởi vì đó tuyệt đối không phải là tác phong thường ngày của Trác
Đông Lai, hắn chưa từng thả một người dễ dàng như vậy.

Chỉ có tự mình Trác Đông Lai mới
biết tại sao hắn lại làm như vậy. Hắn đã nhìn ra Tiểu Cao cũng là người nguy
hiểm phi thường, dưới tình huống này, hắn không muốn bị phiền nhiễu nữa.

Tiểu Cao lại cười cười.

“Ta cũng biết khi ta muốn đi
thì lúc nào cũng có thể đi”. Chàng thốt:

“Chỉ tiếc ta còn chưa muốn
đi”.

- Tại sao ?

- Bởi vì ta có chuyện còn chưa nói
cho ngươi biết.

- Chuyện gì ?

“Ta không phải họ Lý, cũng
không phải là Lý Huy Thành”. Tiểu Cao thốt:

“Ta cũng không phải vì Dương
Kiên mà đến”.

“Ta biết”. Trác Đông Lai
nói:

“Bởi vì ta biết, cho nên mới để
ngươi đi”.

“Chỉ tiếc còn có rất nhiều chuyện
ngươi chưa biết”. Tiểu Cao mỉm cười:

“Bởi vì người còn chưa biết,
cho nên ta còn chưa thể đi”.

Tay Trác Đông Lai nắm chặt lại.

Hắn bỗng phát giác thiếu niên này có
một thứ dã tính người khác khó cảm thấy, giống như một dã thú mới ra khỏi thâm
sơn, đối với bất kỳ chuyện gì đều không sợ sệt.

- Ta họ Cao, ta vì một người mà đến.

- Vì ai ?

“Vì Tư Mã Siêu Quần”. Tiểu
Cao đáp:

“Tư Mã Siêu Quần vĩnh viễn bất
bại”.

Trong lòng bàn tay đang nắm chặt của
Trác Đông Lai đột nhiên lại toát mồ hôi lạnh.

“Ngươi là Cao Tiệm Phi ?”
Hắn hỏi Tiểu Cao:

“Thiếu niên kiếm khách trong
vòng ba tháng đã giết chết tứ đại cao thủ môn hạ của tam đại kiếm phái Côn Lôn
- Hoa Sơn – Không Động, Cao Tiệm Phi ?” “Phải”. Tiểu Cao đáp:

“Là ta”.

Đêm càng khuya, gió càng gắt.

“Ta chưa từng giết người trong
bóng tối !” Tiểu Cao thốt:

“Cho nên ta muốn bọn ngươi chọn
thời gian, chọn địa điểm, để cho ta xem Tư Mã Siêu Quần có phải là vĩnh viễn
bất bại hay không”.

Trác Đông Lai chợt cười:

- Ta bảo đảm y nhất định có thể giúp
ngươi biết, chỉ bất quá ta hy vọng ngươi vĩnh viễn không muốn biết thì tốt hơn.

Không có giới nghiêm trên đường
trường, hoa đăng như trong tranh.

Các thức các dạng hoa đăng, các thức
các dạng người, Tiểu Cao lại chừng như không để ý đến.

Trác Đông Lai đã đáp ứng chàng, nội
trong vòng một tháng sẽ hồi đáp cho chàng biết, bảo đảm để cho chàng và Tư Mã
Siêu Quần gặp nhau quyết đấu công bình một lần.

Chàng vốn vì chuyện đó mà đến, nhưng
hiện tại chừng như cũng không quá quan tâm đến chuyện đó.

Hiện tại trong tâm chàng chỉ tưởng
đến một người, một cái hòm.

Người đó thật ra là ai ? Cái hòm đó
thật ra có phải là một thứ vũ khí đáng sợ ?

Lúc đó đang có một người, khiêng một
cái hòm, đang trong đêm khuya gió lạnh, lẳng lặng bước ra khỏi cổ thành Trường
An.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: