truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Anh Hận Anh Yêu Em – Chương 16 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Normal
0

false
false
false

EN-US
X-NONE
X-NONE

Chương 16 : Ngày 5 tháng 1 năm 1999

 

Mười hai giờ đêm, Hình
Khải đi trên đường phố quen thuộc, ai cũng khoác áo vest dày lên người, đêm
đông Bắc Kinh vẫn rét lạnh như xưa gió lạnh đến thấu xương tràn ngập khắp
thành phố, ngoài đường rất là yên ắng, giống như tâm tình của anh lúc này vậy
không muốn biểu lộ cảm xúc.

 

          Binh lính đứng canh
cửa suýt không nhận ra Hình Khải mới có nữa năm thoi mà anh thay đổi nhiều quá
sắp không nhận ra được nữa rồi. Lại nói anh đã từng là Đại Thiếu Gia nhà họ
Hình, mà giờ đây đã thành một thanh niên cứng cáp và phong độ.

 

Hình Khải không có tâm
tình cùng binh lính hàn huyên, mà trong lòng đang mang đầy nghi vấn đứng
nghiêm trước cửa phòng. Trời sinh con trai đã có tính chiếm hữu cao, hơn nữa
đối với những chuyện mà mình muốn biết thì bắt đầu sinh mưu tính kế để biết
được sự thật đó. Anh đương nhiên cũng không là người ngoại lệ, giống như là một
con sư tử đang rình mồi, vô luận như thế nào cũng muốn từ miệng Hình Dục nói ra
đáp án. Anh không muốn càng ngày tự mình đa tình đến ngu ngốc.

 

Chuông cửa vang không
lâu, Hình Dục rất nhanh ra mở cửa nét mặt của cô cho thấy là cô vẫn chưa ngủ.

 

Hình Khải trầm mặc không
nói, nét mặt không thay đổi đưa mắt nhìn cô không khí xung quanh thấy lạnh cả
người.

 

Hình Dục chăm chú nhìn
lại anh, tựa hồ không tin vào mắt mình.

 

Hai người mặt đối
mặt nhìn nhau, ai cũng không mở miệng tranh đấu ít nhất mười phút chỉ có một loại
không khí nhẹ nhàng tràn ngập lẫn nhau.

 

Bọn họ đang dùng mắt
để nói chuyện với nhau sao? Có lẽ nói rất nhiều, có lẽ không nói gì, lại không
nghĩ đến là nên nói cái chuyện vô vị kia nữa chứ…

 

Bỗng chốc Hình Khải sải
bước vào chạm cửa, một tay nhấc Hình Dục lên mà Hình Dục không hề kinh sợ lại
vòng tay ôm cổ của anh, bọn họ cơ hồ là trong lúc đó phát ra tiếng cử động. Lúc
đó anh cũng muốn ôm cô mà tựa hồ cô cũng rất muốn ôm anh.

 

Một giây sau đó, mọi
thứ xung quanh trong nháy mắt đều trở nên dư thừa có chút chuyện lại trở
nên thuận nước đẩy thuyền, anh hôn môi cô mãnh liệt để thể hiện sự nhớ nhung
của anh đối với cô, cô đón nụ hôn hơi thô bạo nóng bỏng của anh cùng đầu
lưỡi anh dây dưa triền miên, hỗn độn  mê
tình hơi thở đứt khoản kèm theo chút dục vọng.

 

. . . . . .

 

Áo khoác, quần, dây
lưng, áo ngủ, từng cái rơi rớt trên sàn nhà phòng khách, từ từ kéo dài đến
bên giường. . . . . . Hình Khải đè cô xuống giường, không biết là mình giống
như một con hổ bị bỏ đói chỉ muốn thõa mãn cơn đói, chỉ nghĩ đến cô thôi mà gần
như anh cảm thấy mình sắp điên tới nơi rồi.

 

Huống chi cô lại thuận
theo giống như là thứ thuốc kích thích mê đắm lòng người, ngấm vào từng
mạch máu trong người anh, làm người ta không một chút băn khoăn mà cứ uống mặc
dù biết thuốc độc nhưng vẫn cứ muốn uống, đơn giản là không có ngôn từ nào để
diễn tả hết nổi nhớ nhng của anh.

 

Anh nâng thân thể cô
lên từ từ hôn khắp da thịt cô, cô khẽ run rẩy đôi tay tự động vòng lên ôm cổ
anh cắm vào tóc anh. Mỗi phút anh xâm lấn là mỗi giây vô thức mà cô xiết lấy
tóc anh, càng ngày thu chặt vòng tay đang ôm lấy anh, dần dần nương theo anh và
cũng dần dần hai gó má bắt đầu ửng hồng đôi môi ngày càng đỏ mọng lên bởi vì
hôn nhiều.

 

Lúc này, Hình Dục khó
khăn đưa một tay ra từ trong ngăn
kéo lấy ra một thứ mà  Hình Khải không muốn nhìn thấy nhất đó
chính là bao cao su.

 

“. . . . . .”
Hình Khải một tay đỡ thân thể cô, tinh thần phấn khích lập tức bị lửa
giận thay thế.

 

Anh thở hổn hển, căm
tức nhìn phía xuống Hình Dục bỗng
chốc như là một thanh đánh gãy lý trí anh.  Anh cũng không hiểu thời điểm anh không
đủ lý trí mà cô lại là người làm cho lý trí của anh trở nên phát điên!

 

“Ách. . . . .
.”

 

Đột nhiên có thứ gì đó
như muốn xuyên qua thân thể cô, làm toàn thân cô phát run lên mà nương theo anh
rơi vào trầm luân, hô hấp trở nên dồn dập.

 

Hình Dục nắm ga giường
sớm đã vắt thành một cục, đầu ngón
tay mềm mại nắm đệm giường toàn thân vì co rút mà trở nên căng thẳng.

 

Hình Khải thở dài một
hơi, sớm đã bị cô hành hạ đến tột độ làm anh đến hít thở cũng cảm thấy không
thông, nhiệt dộ trong phòng dường như đã nóng lên thế nhưng anh lại ở trong
tình huống “tiến không được mà lùi cũng không xong” ở một vị trí khó có thể
động đậy.

 

“Đau quá, anh nhẹ
nhàng một chút. . . . . .” Cô nói.

 

Hình Dục run rẩy đáp
một tiếng, nhưng từng cơn đau đớn
tràn ngập tới khiến cô không biết như thế nào mới có thể làm cho mình buông
lỏng.

 

Hình Khải chăm chú
nhìn thần thái khó lòng che giấu của cô không khỏi cười cười. Bởi
vì nét mặt cô lộ ra sự khẩn trương cùng lo lắng ngược lại lại tâm tình của anh trở nên tốt hơn, ít nhất cũng
cho anh biết là cô không phải là người không sợ trời không sợ đất.

 

Anh cúi người hôn lên
môi cô, tận lực hưởng thụ sự chậm rãi của cô.

 

Hình Dục kẹp chặt hai
chân, lại bị anh đẩy ra thuận thế vòng tại trên eo anh êm ái
như mèo nheo.

 

“Hình Khải, em sợ
mang thai. . . . . .”

 

“A, hai ta ý tưởng
của chúng ta vừa đúng trái ngược.” Anh từ từ di động vì để cho cô có thể
thích ứng tiết tấu.

 

“. . . . . .” Hình Dục mấp máy môi muốn nói lại thôi.

 

Hình Khải nheo mắt lại,
anh chưa từng chạm vào một cô gái xử nữ khi làm chuyện này, nhìn cô là trong
lòng anh là máu lại sôi sùng sục nhưng vừa định luật động thì lại thấy thương
cô.

 

“Anh cảm thấy đứng lên khổ sở như vậy sao? .
. . . . .”

 

Hình Dục lau mồ hôi trên trán cho anh, tình huống
bây giờ cùng với cô từ trên sách tra tới tài liệu không là một kiểu.

 

“Em biết cái gì, cái này gọi là đau cũng vui
vẻ .”

 

Hình Khải hôn môi cô vành tai, xương quai xanh
ngực bụng. . . . . . Vùng mẫn cảm đến tột cùng ở đâu?

 

“. . . . . .” Hình Dục mặc cho anh vuốt
ve mút thỏa thích, đem lấy chính mình hoàn toàn giao phó trong tay anh.

 

Hình Khải thấy cô còn chưa có xuất hiện phản ứng
quá lớn, lật người cô lại hôn lên sống lưng, Hình Dục nhẹ giọng khẽ hừ rụt một
bả vai nhạy cảm  tránh né. . . . . .

 

Hình Khải ngớ ngẩn dùng miệng vuốt ve xương bả vai
cô, Hình Dục nghiêng người tránh né anh khuôn mặt nhỏ nhắn sung huyết đỏ
bừng. Hình Khải đắc ý cười một tiếng đôi tay một vòng lấy cô xoay người ôm lên,
từ khẽ hôn đến gặm cắn trêu chọc nơi mẫn cảm của cô.

 

Dần dần, Hình Dục cảm nhận được một loại từ ngữ
khó có thể diễn tả. Cảm giác giống như một luồng điện rò rỉ ra bên ngoài cơ thể
bao chùm lên dục vọng của cô.

 

Hình Khải kích động hơi thở gấp một tiếng, đối với
sự lẫn tránh này của cô cùng với sự nhạy cảm trên người cô làm cho anh có cảm
giác hưng phấn, nơi cơ thể nhạy cảm của cô là bí mật chỉ có mình anh đuọc phép
biết thôi giống như là bằng chứng “Nhập cảnh thông hành” vậy, anh
nhìn xuống những đường cong hoàn hảo và phần lưng trắng nõn đẹp đẽ của cô, rất
nhanh anh đưa thân luật động tiến vào người cô trong trạng thái điên cuồng khó
kiềm chế được.

 

Hình Dục thừa nhận anh đang cố gắng kiềm chế, hai
cùi trỏ chống tại bên giường nhắm đôi mắt mắt lại khẽ cau mày vừa nông cạn cười
một tiếng.

 

. . . . . .

 

Khi mọi kích tình đi qua

 

Hình Dục bước xuống giường trước, Hình Khải ôm
cô vào trong ngực không vui hếch mày lên : “Sao vậy?”

 

“Làm cho anh chút
gì ăn.”

 

“. . . . . .”
Hình Khải thật không chịu nổi sự diềm tĩnh trong lời nói và cử chỉ của
cô, như lần đầu tiên anh mới nhìn thấy!

 

“Không đói bụng
sao?” Hình Dục đưa tay vuốt tóc anh.

 

Hình Khải cắn một cái
trên cánh tay cô, trên cánh tay non mềm trắng trẻo hằn lên dấu răng.

 

“. . . . . .”
Hình Dục rụt tay lại, vội vàng xem thời tiết bên ngoài như thế nào rồi.

 

Hình Khải liếc nhìn
thân thể trần trụi của cô, thuận tay dập tắt tàn thuốc nghiêng người đè lên
người cô tắt đèn bàn đi.

 

Hình Dục mặc dù cảm
thấy thân thể rất không thoải mái, nhưng không nói lời nào thật ra kể từ sau
khi cô vào Hình gia, thì cô chưa bao giờ cự tuyệt bất kì yêu cầu nào
của anh.

 

Hoặc là nói hai năm trước cô đã cho anh nên chuẩn
bị tốt rồi.

 

         Nhưng cũng chỉ có giới hạn nào thôi.

 

loading...

. . . . . .

 

※※

 

Giữa trưa ngày thứ hai,
mùa đông không thể che lấp đi ánh mặt trời ấm áp chiếu vào cửa sổ thủy
tinh, chiếu rọi lên cánh tay rắn chắc của Hình Khải bên mũi tràn ngập hương
thơm ngát toả ra từ áo gối của Hình Dục, anh nhếch môi cảm thấy loại
cảm giác này thật tốt.

 

Chỉ là anh đang nghĩ khi anh tỉnh lại thì sẽ có người nằm bên cạnh anh, nhưng Hình
Dục đúng là không hiểu chuyện gì hết.

 

Hình Khải lười biếng bò
dậy, ngậm lấy điếu thuốc đi đến cửa phòng bếp ngắm nhìn bóng dáng bận rộn
của cô.

 

Hình Dục tự nhiên xoay
người, mang đến một dĩa táo cắt sẵn đến trước mặt anh: “Trong sách
nói bụng rỗng ăn táo có thể giúp tốt cho tiêu hoá.”

 

Hình Khải nhẹ giọng
cười bốc một miếng ăn vào: “Anh ghét thầy thuốc. Nhất là nữ bác sĩ
xinh đẹp.”

 

“Tại sao?”

 

“Ngoài mặt nhìn
như Nhu Tình vạn chủng, thật ra thì một người gian xảo giết người không chớp
mắt.” Hình Khải trêu nói.

 

“A, em đang học
hệ hộ lý mà, chờ anh già rồi em có thể chăm sóc anh.”

 

Phì. . . . . . Không nói chuyện với anh?”

 

Hình Dục cười cười vốn
muốn đẩy anh ra phòng bếp, Hình Khải đã cùng cô đẩy nhau ra Môn Hạm, ngay
sau đó khiến cho sống lưng cô dán vào vách tường đôi tay anh thuận thế luồng
vào thăm dò trong áo sơ mi của cô.

 

“Đợi chút. . . . . . Em đang nấu canh. . . .
. .” Hình Dục khẽ đẩy bả vai anh, trong
mắt lóe lên một tia hốt hoảng không dễ dàng phát giác.

 

Hình Khải giả điếc làm ngơ khom người ôm lấy
cô vào ngực huýt sáo đi trở về phòng ngủ.

 

Anh chỉ có mười lăm ngày nghỉ vốn định trở lại đòi
đáp án nhưng bây giờ còn cần thiết sao? Cho nên, cần gì lãng phí thời gian dùng
cơm tán gẫu hắc…hắc…

 

Cuộc sống, chính là không có một kịch bản gốc
chưa hẳn không đủ làm nên phim bộ đặc sắc 

 

. . . . . .

 

Trong phòng ngủ

 

Hình Khải vận động thân thể nhìn chăm chú khuôn
mặt nhỏ nhắn đỏ tươi của cô không khỏi mở cờ trong bụng.

 

Ban ngày ban mặt Hình Dục bị anh thấy có chút
thẹn thùng đã nắm lấy chăn che chắn trước ngực.

 

“Còn không thừa nhận em yêu thích anh? Không
đúng, là yêu anh.” Anh kéo cái chăn trước ngực cô ra.

 

Hình Dục cười không đáp, ánh mắt mơ hồ có
chút đau đớn liếc nhìn.

 

Nói với em chuyện này, làm sao em lại như
vậy a. . . . . .” Hình Khải uốn
éo qua cằm của cô.

 

“Nói gì?”

 

“Nói em có yêu anh hay không ?”

 

“Yêu là cái gì?”

 

“Yêu là được. . . . . .” Hình Khải nhún
lỗ mũi: “Chỉ hiểu mà không diễn đạt được bằng lời.”

 

“Anh cũng không biết cái gì là yêu, em càng
không biết. Hơn nữa chừng hai mươi tuổi thì đàn ông chỉ có thể dùng nửa thân
dưới để suy nghĩ vấn đề, thông qua
dáng ngoài thích bắt con mồi dĩ nhiên điều
này không phải điều mà anh có thể khống chế. . . . . . Còn bao lâu nữa
cơm nguội hết rồi.”

 

“. . . . . .” Hình Khải thở phào, câu
đầu tiên cô nói đã khiến sự hưng phấn của anh giảm đi nhiều.

 

“Nếu như mang thai thì lập tức gọi điện thoại
cho anh biết.” Anh không giải quyết được nữ nhân này nên thật lòng muốn
dùng đứa bé trói buộc cô lại.

 

“. . . . . .” Hình Dục chậm rãi nháy
mắt, lông mi rũ xuống gật đầu một cái.

 

※※ 

 

Lúc ăn cơm, Hình Khải phát hiện Hình Dục bình
tĩnh khác thường, dường như đang có tâm sự.

 

“Nghĩ gì thế?”

 

Hả?
. . . . . .
Hôm nay em phải đi học.”
Hình Dục giật mình.

 

Hình Khải dùng chiếc đũa nhọn chỉ về phía cô
cảnh cáo nói: “Anh trở về trường học trước, cấm em không được đi
học.”

 

Hình Dục nheo lông mày: “Em không được đi
học !.”

 

“Muốn đi học cũng được, nói một tiếng ‘ em
yêu anh ’ sẽ để cho em đi.”

 

Hình Dục không hề biểu hiện ra tâm tình, gắp mấy
cây rau cải bỏ vào chén Hình Khải: “Mau ăn cơm.”

 

“. . . . . .” Hình Khải nhíu mày, nha
đầu này có phải đang xấu hổ không? Giờ là người của anh mà muốn chạy trốn rồi
hả?

 

Anh khua chén chiếc đũa nhọn dừng lại chợt nhớ
tới điều gì, vì vậy anhn thuận dưới đáy bàn khẽ đá cô một cước hỏi: “Ở
trường có ai theo đuổi em không ?”

 

Hình Dục chần chờ một chút. . . . . .”Không
có.”

 

“Vô lý.”

 

“. . . . . .” Hình Dục buông chén đũa
xuống buông mí mắt: “Em làm sao quản được người khác.”

 

Hình Khải nhăn nhó nâng mặt cắn răng nghiến lợi
nói: “Được! Ngày mai anh đưa em đi học, anh ngược lại muốn biết là ai
chán sống mà theo đuổi em!”

 

Hình Dục thấy anh nổi nóng tạm thời không lên
tiếng đứng dậy dọn dẹp bát đũa.

 

“Đứng lại, tại sao em không nói với người
theo đuổi em là em đã có người yêu rồi?”

 

“Em đã nói rồi.”

 

“Nói như thế nào?”

 

“Em nói có bạn trai.” Cô quay lại.

 

“Như vậy a, vậy bạn trai em là ai vậy nha
nha. . . . . .” Hình Khải vai hơi run lẩy bẩy vai nói.

 

“Đối phương lại không hỏi tên họ.”

 

“. . . . . .” Mẹ nó, thật là vớ vẫn.

 

“Nếu có người hỏi thì sao?”

 

“Em không muốn trả lời vấn đề giả
thiết.”

 

“. . . . . .”

 

Anh thật là 
ban đầu không nên học quân sự mà nên học Tâm Lý Học dành cho phái nữ
chứ!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: