truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Anh, em sai rồi – Chương 51-52 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 51

Gia đình êm ấm [2]

Edit: Vitamin B2

 Beta: Kim Anh

Tô Tiểu Lai thấy rằng, con trai yêu quý nhà mình hay bắt nạt mình thật ra là có nguyên nhân cả, vì từ khi sinh con ra đến bây giờ, cô không hề giống với những người mẹ khác hát ru con ngủ, càng miễn bàn đến việc ôm con ngủ hằng đêm. Nhưng mà, không thể trách cô được nha, muốn trách thì trách cái người ba bá đạo cường quyền không phân biệt rõ phải trái ý nha T____T

 

Cứ mỗi lần Tô Tiểu Lai định ôm con nằm trong chăn ngủ vô cùng thân thiết thì đồng thời Trình Thiếu Phàm chắc chắn sẽ xuất hiện và dụ dỗ cô: “Không nên ôm con ngủ như vậy, nhất là như vậy, nếu không con sẽ trở nên rất hư. Và em phải để cho con học cách độc lập nữa, lớn lên mới có khả năng làm được việc lớn.”

Tô Tiểu Lai nghe anh nói xong thấy không đúng, nói: “Con mới còn bé như vậy làm sao biết được cách độc lập chứ. Em phải để cho Đinh Đinh nhà chúng ta cảm nhận được tình yêu vô bờ bến của mẹ từ khi còn bé. Hơn nữa, anh nhìn xem, con chúng ta mập mạp mũm mĩm đáng yêu như vậy, ôm con ngủ vô cùng thoải mái mà.”

Và thế là, chỉ một câu nói kia thôi liền làm cho mặt người nào đó trở nên cực kỳ u ám: “Không được. Đời này em không được ôm bất kỳ một người đàn ông nào khi ngủ ngoài anh.” =.=

Mặt Tô Tiểu Lai đầu tiên là tràn đầy hắc tuyền, sau đó khi hiểu được thì cười “phì” một tiếng: “Ông xã à, ngay cả con mà anh cũng ghen sao?”

Lần đầu tiên Trình Thiếu Phàm đỏ mặt ở trước mặt Tô Tiểu Lai, điều này làm cho Tiểu Lai cười đến mức không dừng lại được, cô còn vỗ vỗ con nhẹ nhàng nói: “Cục cưng à, con nhìn xem, ba con còn ngây thơ hơn cả con nữa.”

Người nào đó mặt đang đỏ ửng lại bị bà xã của mình cười nhạo đến mức biến đổi không biết thành cái dạng gì nữa, trong lòng vô cùng tức giận, giận đến nỗi không từ nào tả xiết. Anh cảm thấy hình tượng một người đàn ông vĩ đại tốt đẹp của mình đã bị phá hỏng rồi. Anh phải chuyển cái chướng ngại vật này đi chỗ khác mới được. Không nói hai lời, anh cướp lấy đứa nhỏ trong lòng Tiểu Lai lúc này đang cực kỳ vui vẻ, xoay người, đi ra ngoài rồi đóng cửa lại.

Tô Tiểu Lai hận không thể tự tát cho mình vài cái bạt tai. Rõ tàng biết chồng mình là một người luôn ngang ngược, bá đạo, lòng dạ hẹp hỏi lại hay uy hiếp người khác, vậy mà vừa rồi còn cười nhạo người ta. Như vậy cô không phải chính mình tìm ngược sao?

Sửng sốt một lúc cô mới lấy lại tinh thần, từ trong phòng ngủ vừa chạy theo vừa nói: “Ôi này, anh định làm gì vậy? Anh ôm con cẩn thận một chút đi mà… Ấy, cẩn thận ngã…”

Cuối cùng Tiểu Lai vẫn là chậm nửa bước. Đến khi cô xuống tới lầu, chỉ thấy trong phòng khách có thêm hai người, tiếp theo liền nghe thấy giọng nói trầm thấp đến lạnh cả sống lưng của chồng mình: “Dì Chu, Đinh Đinh làm phiền dì vậy…”

“À, thiếu gia à, cậu cứ yên tâm đi, hai bảo mẫu này là từ tay tôi chọn ra đó, tuyệt đối có thể chăm sóc tiểu thiếu gia nhà chúng ta vô cùng vô cùng tốt.”

“Được, thế là tốt rồi.”

Hóa ra người này đã bí mật lập mưu đồ từ lâu, chỉ còn chờ Tô Tiểu Lai cô đưa tay chịu trói mà thôi. Cô tức giận, tiến lên định đoạt lại con mình, chỉ tiếc là, người kia lập tức dùng ánh mắt giảo hoạt ngăn cô lại, tiếp theo giọng nói lạnh buốt cả tim gan tiến vào lỗ tai cô: “Bà xã, nếu em dám ôm Đinh Đinh ngủ tiếp, ngày mai anh sẽ cho người mang con sang Mỹ ở với ông nội chúng ta.”

Vì thế mà Tiểu Lai đành dừng hành động, không tiến lên nữa!!

Lại lôi chiêu này ra uy hiếp cô, ông xã cô đúng là cực kỳ hiểu cô mà _ _||.

Mà cô sợ nhất, chính là điều này ||_ _||.

Nhìn xem, Trình đại nhân hiểu người phụ nữ của mình nhiều như thế nào à, nha đầu kia sợ nhất là điều này. Anh nhìn phản ứng của cô hiện giờ thì cảm thấy rất vừa lòng. Ai bảo lúc nãy cô cười nhạo anh, còn nói Trình đại nhân anh đây còn trẻ con hơn cả con mình làm chi?

Trình Thiếu Phàm xấu xa cong cong khóe miệng: “Hôm qua ông nội còn gọi điện nói rằng, Đang Đang rất nhớ anh trai đấy.”

Đang Đang là tên ở nhà của con gái bảo bối của hai người. Hai cái tên Đang Đang và Đinh Đinh chính là do Tiểu Lai đặt, bởi vì cô yêu thích bộ truyện tranh Doraemon đến tận xương tủy, vì vậy mà trước khi sinh con ra cô đã mang tên này đặt cho hai đứa rồi. Tiểu Đinh Đang! Thật là một cái tên đáng yêu nha!

Thật không may, kế hoạch sẽ không bao giờ theo kịp với thay đổi, nhưng mà hoàn hảo là cô lại không sinh ra ba đứa con, nếu không tên tất nhiên không thể bỏ đi được.

Tô Tiểu Lai bĩu môi, ông nội khi nào thì cũng phúc hắc như vậy chứ? Đang Đang mới còn nhỏ mà, chỉ sợ ngay cả việc chính mình có một người anh trai nó cũng không biết đi? Nghĩ nghĩ một lát cô bỗng cảm thấy lạnh lẽo. Đang Đang cũng sẽ không không biết nó còn có một người mẹ là cô chứ?

“Người phụ nữ ngu ngốc này, lại không đi dép rồi. Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi hả?” Tô Tiểu Lai không biết tự chăm sóc chính mình, kì thật thói quen này làm người nào đó vô cùng đau đầu nha.

Vừa dứt lời, Tiểu Lai đã bị ông xã của mình ôm lên lầu.

Tiểu Lai hiện nay còn có một thói quen khác là, mỗi ngày đều được ông xã của mình ôm kiểu công chúa đi lên lầu, và bây giờ cô đã học xong cách hưởng thụ rồi. Vào giờ phút này, Tiểu Lai thoải mái ở trong lòng ông xã, làm nũng: “Ông xã à, em rất nhớ Đang Đang, với cả em nghĩ rằng, câu đầu tiên con nói không phải là “mẹ” thì thấy lòng chua xót vô cùng.”

“Không sao đâu. Chờ đến khi con mình được một tuổi, chúng ta sẽ sang Mỹ, dạy con gọi được hai tiếng ba, mẹ rồi chúng ta trở về.”

“Ông xã à, anh thật thông mình.” Nói xong cô còn không quên tặng cho chồng mình một nụ hôn ngọt ngào.

Bốn người dưới lầu, ngoại trừ tiểu Đinh Đinh còn đang quấn tã lót, thì mắt ai cũng trợn tròn nhìn theo bóng dáng gia chủ của mình tới góc cầu thang.

Cuối cùng vẫn là dì Chu định thần lại đầu tiên, “e hèm” hai tiếng. Hai vị bảo mẫu trẻ tuổi lúc này mới lấy lại hồn vía, ôm Đinh Đinh về phòng trẻ con.

Từ ngày đó trở đi, Tiểu Lai trên cơ bản là không ôm con ngủ nữa, còn đâu mỗi lần Trình đại nhân đi công tác thì cô mới có thể ôm con ngủ mấy hôm.

Đối với Đang Đang, Tiểu Lai càng thấy áy náy. Nhưng mà, con bé mặc dù không ở cùng cô nhưng lại thân thiết với cô cực kỳ. Mỗi lần cô sang bên đó hoặc gọi điện sang nói chuyện hỏi han thì con bé vô cùng vui vẻ. Điều này cũng an ủi cô được phần nào.

Cơ mà, đừng nhìn bạn nhỏ Đinh Đinh bình thường đối nghịch với mẹ mà nghĩ cậu không ngoan, thật ra ở sâu trong tâm hồn non nớt của cậu vẫn là vô cùng vô cùng yêu mẹ nha.

Ví dụ như, các bạn nhỏ của cậu ở nhà trẻ thường hay nhắc đến mẹ mình, thường khoe khoang là: “Mẹ tớ vô cùng xinh đẹp, so với các cô diễn viên trên ti vi còn xinh đẹp hơn nha.”, hoặc là “Mẹ tớ đối xử với tớ rất tốt, mỗi ngày mẹ đều mua cho tớ kẹp Thỏ Trắng nha.”, rồi thì “Hôm qua mẹ tới lại mua cho tới một con búp bê đấy, đẹp cực nhé”, nào là “Người mẹ tớ thơm lắm ý, tớ thích nhất là mỗi tối đều ôm mẹ ngủ.”,… vân vân và mây mây.

Nghe đến đó, bạn nhỏ Đinh Đinh của chúng ta xoay người ngồi một mình vẽ tranh trong góc tường, cậu khinh thường nha. Cậu sẽ không bao giờ chia sẻ mẹ mình với người khác đâu.

Các bạn nhỏ ở lớp cậu luôn tự đánh giá mẹ mình tốt hơn hết thảy, hơn nữa còn hay cười nhạo việc chưa bao giờ thấy mẹ cậu đưa cậu đi học nữa. Đây là sự thật. Bởi vì nhà trẻ của Đinh Đinh rất gần với công ty của Thiếu Phàm, cho nên mỗi ngày đều là ba cậu đón cậu đi rồi sau đó mới đưa cậu đi đón mẹ, không thì sẽ đưa mẹ cậu đi học trước rồi mới quay về đưa cậu đi nhà trẻ.

Và thế là, trong nhà trẻ liền lưu tryền một câu: “Trình Nhạc Gia chỉ có ba, không có mẹ.”

Lúc đó, bạn nhỏ Đinh Đinh cảm thấy vô cùng nổi giận, khi về nhà lục tung khắp nhà lên tìm album ảnh của mẹ rồi mang tới nhà trẻ khoe với các bạn. Tất cả các bạn nhỏ khác xem qua ảnh rồi đều cảm thấy khiếp sợ, nói: “Oa~, mẹ của Trình Nhạc Gia thật trẻ nha, so với các cô diễn viên trên ti vi còn xinh đẹp hơn nhiều nha.” Tiểu Đinh Đinh nghe thấy vậy, khóe miệng cong lên đắc ý. Tất nhiên rồi, các cậu không thấy đấy là mẹ ai hả?

Nhưng mà không biết ai đó lại nói ra một câu: “Đây rõ ràng chỉ là chị của cậu thôi.”

Bỗng dưng, cả nhà trẻ lại “Oa” một tiếng vang dội, đều nói Trình Nhạc Gia là một kẻ nói dối, nhất thời làm một vài cô giáo sợ hãi, còn có bạn nhỏ mách cô giáo là: “Cô ơi, Trình Nhạc Gia vừa mới nói dối. Bạn ý không phải là một em bé ngoan.”

Cô giáo sau khi biết rõ ngọn nguồn câu chuyện, cẩn thận nghiên cứu các bức ảnh của Đinh Đinh. Trong ảnh chụp là một cô gái trẻ trung xinh đẹp, còn tự pose các kiểu dáng đáng yêu. Quả thật nhìn thế nào cũng không giống một người đã kết hôn và có con rồi, cùng lắm chỉ là sinh viên năm nhất thôi, hơn nữa, cô còn chưa bao giờ thấy mẹ cậu bé tới đón cậu nữa. Cô giáo đối với ba của Đinh Đinh rất ấn tượng, cô chưa bao giờ gặp người ba nào đẹp trai tới thất điên bát đảo như vậy. Quanh người anh đều tỏa ra khí chất lạnh lùng làm người khác không dễ tiếp cận, khi đến đón cậu cũng không giống những người ba khác nhiệt tình hỏi thăm con trai ở trường thế nào, mỗi lần đều là đón cậu vội vàng, giống như là đang vội chuyện gì đó. Đương nhiên là anh vội vã đi đón mẹ đứa bé rồi. Nhưng mà, cô giáo lại hiểu sai mất vấn đề, cho rằng đây là một gia đình bất hạnh, cậu bé mồ côi mẹ, còn ba cậu thế nào đi nữa cùng không tìm thấy ai hơn mẹ cậu nên giờ vẫn cô đơn. Nghĩ như vậy, cô giáo càng thêm khẳng định phán đoán của chính mình: “Còn nhỏ nói dối là không đúng. Con nói cho cô nghe, vì sao con lại nói dối nào?”

Tiểu Đinh Đinh không nghĩ tới cô giáo lại không tin mình. Thật oan uổng nha~~! Lập tức hai mắt cậu ầng ậc nước mắt, nhịn đi nào, nhưng mà vẫn là không làm cho nước mắt hết được. Rồi cậu nhìn các bạn khác và liền oa oa khóc ầm ĩ.

“Oa oa oa…Con không nói dối, đấy chính là mẹ còn mà. Oa oa oa…” Mặc dù trong lòng cậu rất ủy khuất nhưng mà cậu trả lời vẫn vô cùng kiên định, rõ ràng nha.

Cô giáo không nghĩ rằng đứa bé này lại quật cường như vậy, lại sợ hỏi thêm sẽ càng làm tổn thương cậu bé hơn. Hơn nữa, cậu mồ côi mẹ từ bé, chỉ sống với ba nên trưởng thành sớm những đứa trẻ khác, trong lòng cô không tránh được nổi lên lòng thương hại, cho nên lập tức không muốn truy cứu nữa.

Nhưng đứa bé này lại quật cường vô cùng, càng như vậy, cậu càng phải chứng mình rằng không không gạt người khác. Đợi đến buổi chiều, cậu đi tới điện thoại của nhà trẻ gọi cho mẹ mình, vừa đúng lúc Tiểu Lai học xong đi ra khỏi phòng: “Mẹ, bây giờ mẹ mau tới nhà trẻ của con đi.”

Tô Tiểu Lai đầu tiên nghĩ là con gặp rắc rối, vội hỏi: “Đinh Đinh, có phải con đánh nhau với các bạn không?”

“Mẹ chỉ cần tới đây ngay lập tức là được rồi. Còn nữa, mẹ nhớ mua kẹp thỏ trắng cùng búp bê vải cho con nhé.” Nói xong, cậu liền cúp máy.

“Alo?….” Tô Tiểu Lai cảm thấy khó thở. Đứa bé xấu xa này, dám ngắt điện thoại của cô, sai phạm còn tỏ ra nguy hiểm. Cơ mà nghĩ lại, cô lại thấy có điểm gì đó không đúng. Con cô từ khi nào lại thích ăn kẹp thỏ trắng, lại còn muốn búp bê vải vậy? Thật là khó hiểu.

Trong đầu cô lại hiện lên một suy nghĩ không lành. Nguy rồi, con cô có phải đã bắt nạt bạn nữ nào không? Còn làm hỏng búp bê của người ta nữa? Nghĩ như vậy, cô liền cảm thấy nguyên nhân này hợp lý hơn.

Vì thế, Tô Tiểu Lai cho rằng con mình thực sự phải xin lỗi khuê nữ nhà người ta, mua kẹp thỏ trắng đền bù có vẻ rất không thành ý, vì thế trong lòng cô dự định là một gói to toàn đồ ăn vặt là không thể thiếu được. Nhưng mà cô lại không biết bạn nữ kia thích ăn cái gì, liền mua toàn những đồ ăn mình thích, còn búp bê vải thì mua đến ba con: một con mèo máy này, một con búp bê Barbie này và không thể thiếu một con rối dễ thương nữa.

Sau đó Tô Tiểu Lai vội vàng tới nhà trẻ, vừa lúc thấy một cô giáo trẻ đi ra, cô chạy nhanh tới hỏi: “Cô giáo, xin chào. Tôi là mẹ của cháu Trình Nhạc Nha. Có phải hôm nay cháu nó gặp rắc rối gì không?”

Cô giáo rõ ràng là ngây ngẩn cả người, đây không phải là người trong ảnh sao? Cô giáo nhìn chằm chằm Tiểu Lai đến nửa này. Ôi chao, làn da cô ta vừa trắng lại vừa mịn, còn đẹp hơn cả trong quảng cáo sữa rửa mặt nữa. Rõ ràng cô ta ngoài đời còn xinh đẹp hơn cả trong ảnh.

Tiểu Lai có điểm khó hiểu, không tự chủ được đưa tay sờ sờ mặt mình, cô còn nghĩ rằng trên mặt mình có nhọ nữa.

Cô giáo kia lúc này mới ý thức được chính mình có điểm giật mình, nhìn chằm chằm người ta cả buổi làm người ta ngại ngùng không có gì là là. Ho khan hai tiếng “khụ khụ”, nhưng cảm giác vẫn không thể tin được, nói: “Cô… cô chắc chắn cô là mẹ của cháu Trình Nhạc Gia chứ?”

Trước tiên Tiểu Lai sửng sốt, sau đó lập tức gật đầu. Cũng khó trách cô giáo hoài nghi cô, ai bảo đây là lần đầu tiên cô tới đón con mình chứ? Cô giáo cũng phải cẩn thận như vậy là đúng rồi, nhỡ đâu cô lại là “phần tử xấu” thì làm thế nào bây giờ?

“Thật trẻ tuổi, rất xinh đẹp!” Đây chính là câu cảm thán trong tiềm thức, nói xong lời này cô giáo liền xấu hổ. Xem ra cô đúng là nghĩ oan cho đứa bé kia rồi.

“Ha ha, cám ơn! Mọi người đều nói vậy, tự bản thân tôi cũng cảm thấy như vậy.” _ _| Nhưng thật ra cô không tinh tế chút nào a.

“Đúng rồi, vậy con tôi có phải là bắt nạt bạn nữ nhà ai không?” Lúc này, Tiểu Lai mới nhớ tới mục đích làm mình tới đây.

“Không, không phải…” Cô giáo kia cảm thấy áy náy vô cùng. Đúng lúc cô không biết phải nói thế nào thì bạn nhỏ Đinh Đinh chạy đến, ôm lấy đùi mẹ, thanh âm non nớt truyền đến: “Mẹ, mẹ…”

Cơ thể Tiểu Lai rõ ràng ngả về đằng sau suýt ngã. Con cô cũng quá dùng sức đi, mà sao bỗng dưng nó lại nhiệt tình thế? Không hề bình thường nha, không thích hợp cực kỳ không thích hợp nha. Cô nhanh chóng buông mọi thứ đang cầm trong tay ra, ngồi xổm xuống nhìn cô. Vừa nhìn cô đã giật nảy cả mình. Đứa nhỏ này thế nào lại khóc ở lớp vậy? Trong ấn tượng của cô, con cô ngay cả khi tiếp cũng không hề nhỏ một giọt nước mắt nào mà.

“Đinh Đinh, con làm sao vậy? Nói cho mẹ nghe nào…” Mặc dù ngày thường cô cùng con hay cãi nhau nhưng khi nhìn thấy bộ dạng con mình bây giờ, trong lòng vừa khó chịu vừa đau lòng. Quả nhiên con cái vẫn là thân thiết với mẹ mình mà.

Tiểu tử kia không nói gì, chỉ thút thít khóc, dúi đầu vào ngực mẹ, hai tay vòng lên ôm lấy eo nhỏ nhắn của mẹ. Tô Tiểu Lai cũng biết con mình là đứa tính tình quật cường nên không tiếp tục truy vấn nữa, bế con lên, nhẹ nhàng vố về lưng con.

“Cô giáo, việc này rốt cuộc là thế nào vậy?”

Cô giáo đứng một bên đành phải đem đầu đuôi câu chuyện ra nói rõ ràng một phen.

Nói là con cô vì cô mới rơi nước mắt, bình thường sẽ không kể cho cô nghe đâu, hiện tại được cô giáo kể cho cô mới biết. Cô một bên đau lòng cho con mình, một bên lại mừng thầm. Con trai rất quan tâm đến cô nha!

Tô Tiểu Lai còn đang đắm chìm trong niềm đau lòng cùng vui sướng phức tạp, đột nhiên lại cảm thấy cổ mình bị con lắc qua lắc lại rất mạnh làm cô không thở nổi. Cô đang định giữ lấy hai tay thì chợt nghe thấy giọng nói khàn khàn của Đinh Đinh vang lên: “Ba đến rồi.”

Ui trời, ba đến thì con cũng không cần phải khẩn trương như vậy đâu mà. Thật là muốn lắc chết mẹ con hả?

Tiểu Lai không nói chuyện với cô giáo nữa, quay đầu liền nhìn thấy ông xã nhà mình đang cau mày đứng ở trước mặt.

“Sao em lại tự mình tới đây vậy?” Nói xong còn đang định đón lấy con trai, ai ngờ con trai anh lại không cảm kích, dám không buông tay, nhanh chóng túm lấy áo vợ anh: “Con muốn mẹ bế con cơ.”

“Ba bế com, con lớn như vậy, mẹ con làm sao bế con được.” Lông mày người nào đó đã nhíu chặt lại rồi, nói là đau lòng cho bà xã mình.

“Con không cần, con muốn mẹ bế con cơ.” Đứa bé này lại cò kè nũng nịu rồi, nói xong liền dúi đầu vào ngực mẹ.

“Ông xã, em bế con được. Anh cầm mấy cái túi to này đi. Cục cưng nhà chúng ta hôm nay phải chịu oan ức rất lớn.”

Trình Thiếu Phàm cũng đã sớm nhận ra con mình có gì đó khác lạ, nếu không anh cũng sẽ không muốn bế con, đặt con xuống đất để con tự đi. Quan niệm của anh là, con trai nên sớm tự độc lập từ nhỏ. Nhìn xem, người nào đó yêu con mình không hề kém bà xã của mình một cái ngón chân đâu.

Lúc này, một nhà ba người đã yên vị trên xe ô tô, tiểu tử kia đã sớm yên lặng và ngoan ngoãn ngủ trong lòng mẹ rồi. Hàng lông mi dài không nhúc nhích, cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu vô cùng. Tô Tiểu Lai chưa bao giờ thân thiết với con như vậy, nhịn không được hôn chụt một cái lên mặt con. Người nào đó đang lái xe nhìn thấy liền cảm thấy mất hứng, mặt đen lại uy hiếp: “Em thử hôn lại một lần nữa xem?”

Chết, sao cô lại quên mất, ông xã mình có tật xấu tranh giành vợ với con, quanh năm suốt tháng, càng ngày càng nghiêm trọng nha.

Tô Tiểu Lai của chúng ta vẫn có thể hài hòa gia đình mình, không nói hai lời liền hôn ông xã mình một cái cho công bằng: “Ông xã, vẫn là yêu anh nhất.”

Khóe miệng Trình đại nhân cong lên đắc ý.

Động tác Tiểu Lai hôn môi ông xã biên độ quá lớn đánh thức bạn nhỏ Đinh Đinh, tên nhóc kia lại dụi dụi đầu trong lòng mẹ, mơ mơ màng màng nói: “Mẹ thật thơm.”

Những lời này làm cho mẹ cậu rất rất vui mừng. Đây là lần đầu tiên con trai khen cô nha, làm sao có thể không vui cho được?

Ba cậu thì mặt lại dài ra, trong đầu tự hỏi. Có nên gửi con trai sang Mỹ để nó học cách độc lập không nhỉ?

 

End

Chương 52

Thế giới của hai người [kết]

Edit: Kim Anh, Linh Trưởng

Trình Thiếu Phàm chưa từng nghĩ rằng, đứa con bé bỏng mình ân cần dạy bảo, coi mình như thần tượng, đột nhiên lại có một ngày dính chặt như kẹo cao su vào mẹ nó, tức Tô Tiểu Lai. Hơn nữa, hiện tượng này đang có xu hướng phát triển mạnh mẽ khiến Thiếu Phàm đen mặt khó hiểu.

Từ sau vụ khóc nhè ầm ĩ kia, bạn nhỏ Đinh Đinh của chúng ta đổi tính một cách bất ngờ.

 

Bạn nhỏ này thường ngày ương bướng, suốt ngày đối đầu với mẹ, lại thêm Tiểu Lai tính khí dở dở ương ương nên sự đối chọi này càng ngày càng gay gắt. Ấy vậy mà bây giờ lại dính mẹ không ai bằng. Điều này làm bạn Tiểu Lai rất vui mừng, còn  Thiếu Phàm lại buồn bực không thôi.

“Mẹ ơi, tối nay con ngủ với mẹ nhé” Bạn nhỏ Đinh Đinh đứng trên thảm, tay đang ôm món đồ chơi ô tô thích nhất, chớp chớp mắt nhìn Tiểu Lai.

Đang ngồi ở sofa xem hài kịch, Tô Tiểu Lai sửng sốt, nhưng sau đó lại cười đến híp mi.

Mấy hôm trước, cô đang còn suy nghĩ như thế nào để thắt chặt tình mẫu tử, ai dè hôm nay đã có cơ hội.

“Được chứ!” Tô Tiểu Lai trong lòng ngọt ngào vô cùng tận, ngọt hơn cả mật cả đường….

“Không được!” Người nào đó đang ngồi ngay ngắn trên sofa xem báo thốt ra một câu lạnh lùng

Bạn Đinh Đinh bé nhỏ sợ hãi liếc nhìn ba, quả nhiên là ba đang tức giận lắm lắm luôn đó!!!!

Cậu bé kia liền lập tức nắm chặt chiếc ô tô, trực tiếp nhảy vào lòng mẹ nó, tủi thân nói : “Mẹ ơi, mặt ba nhìn ghê quá! Con sợ.”

Tiểu Lai ra dáng mẹ hiền vỗ vỗ lưng con: “Đừng sợ, ba con chỉ như hổ giấy thôi, không sao đâu. Nếu như hôm nay ba không cho con ngủ ở phòng mẹ, thì mẹ ngủ ở phòng con.”

Đạt được mục đích, bạn nhỏ kia thật hài lòng.

Ba của bạn nhỏ đó lại tức đến nghẹn lời. Hừ, vợ mình cũng học được chiêu uy hiếp người khác rồi sao? Chẳng qua còn non lắm! Dám đối đầu với chồng à? = =+ Nhưng mà, vẫn phải nhượng bộ thôi….. =w=

“Thôi được rồi, chỉ lần này thôi đó. Không có lần sau đâu nhé” Đây là mức giới hạn cực đại mà Thiếu Phàm có thể chịu đựng được

“Không! Con muốn mỗi ngày đều ngủ với mẹ. Mấy bạn trong lớp con ai cũng ngủ với mẹ hết.” Đinh Đinh hiên ngang lẫm liệt đốp thẳng. Đừng nhìn vào vẻ bề ngoài rằng bạn nhỏ này hay nghe lời ba, nhưng vấn đề về nguyên tắc của bạn này, đặc biệt là những nguyên tắc bảo vệ lợi ích cho mình, đều phải được chấp hành nghiêm ngặt. Tức là, bạn nhỏ này sẽ không chịu thua ba mình đâu!!!!!

“Trình Nhạc Gia, con đừng có được đằng chân lân đằng đầu” Trình đại nhân mặt mày lạnh băng, xung quanh lãnh khí tỏa ra ngùn ngụt: “Còn mè nheo ì xèo như thế ba sẽ cho con đi nhà trẻ nội trú!”

Bạn nhỏ Đinh Đinh rất thức thời, nhào vào lòng mẹ khóc òa lên. Tô Tiểu  Lai trong lòng đau xót, nháy mắt với chồng mấy cái, rồi hứa hẹn: “Bảo bối ngoan, đừng khóc nhé, ba dọa con thôi, về sau con ngủ với mẹ nhé”

Chỉ một câu nói, tiếng khóc đã im bặt

Bạn nhỏ Đinh Đinh toàn thắng! Âm mưu đã thực hiện được, nham hiểm nhìn về phía ba nó nhếch miệng cười gian.

Trình Thiếu Phàm giận dữ, vứt hẳn tờ báo, đi thẳng một mạch vào thư phòng.

Ru con ngủ xong, Tiểu Lai cũng không ngủ ngay mà đi đến thư phòng. Ây dà, ở trong đó còn một bạn “boy lớn tuổi” đang giận dỗi chờ cô đến hát ru đó.

Tô Tiểu lai vừa ngáp vừa đẩy cửa, đầu ló vào dò xét hỏi: “Ông xã ơi…”

Trình Thiếu Phàm đầu không ngẩng lên, giọng nói lạnh lùng: “Hôm nay anh ngủ ở thư phòng, em với bảo bối của em ngủ với nhau đi” Chú ý! Mọi người chú ý! Chữ “bảo bối” trong câu nói của Thiếu Phàm tựa hồ như bị nghiến lại, răng kêu kèn kẹt!

“Ông xã à……~~~~” Tô Tiểu Lai kêu một tiếng đầy quyến rũ, âm cuối còn được kéo dài đến vô tận.

“Đừng dùng chiêu này” Âm thanh vẫn như trước, rất lạnh lẽo. Đầu vẫn không ngẩng lên.

“Ông xã à, không có anh ôm, sao em ngủ được đây ~~” Tô Tiểu Lai dậm chân một cái, nũng nịu đến giết người! Chiêu này nhất định phải thành công. Cái giọng nũng nịu nhão nhẹt này có ông chồng nào mà không khuất phục chứ!

Quả nhiên, Trình đại nhân ngẩng đầu, miệng mang ý cười, đứng dậy đi về phía Tiểu Lai.

Tô Tiểu Lai mừng thầm, cuối cùng cũng có thể ngủ ngon rồi đây.

“Vợ yêu à, không bằng….” Trình đại nhân chậm rãi bước từng bước đến bên cô, miệng cười trông rõ là mờ ám >______<

“Không bằng cái gì?” Đột nhiên có một loại linh cảm xấu bao phủ khắp người. Tô Tiểu Lai theo trực giác liền lui bước, rất nhanh sau đó, cô đã bị ép vào cánh cửa thư phòng!

Trình đại nhân cười rũ rượi, ánh mắt sáng ngời. Ánh mắt ấy thật sâu…thật sâu…Mặt anh được ánh đèn mờ mờ chiếu xuống, trông rất mê người. Giờ khắc này Tô Tiểu Lai  giống như bị ma nhập, TMD, người đàn ông này thật sự rất rất rất quyến rũ. Ma xui quỷ khiến thế nào khiến cô ôm vòng tay ôm cổ anh, giọng nói tinh tế mềm mại theo miệng bay ra : “Ông xã à, vẫn là nên về phòng ngủ đi….”

Vừa dứt lời, cô đã bị ai đó cắn mút nhẹ ở cổ. Tiểu Lai cảm giác như bị điện giật, cả người mềm nhũn. Nhưng mà một giây sau đó cô đã tỉnh táo lại, lanh lẹ xoay người định bước ra khỏi phòng.

“Cạch” một tiếng, cửa đã bị ai đó cao thủ hơn, nhanh tay hơn khóa lại.

Tình hình này thật là…..Này, không được, cô còn phải ngủ với con nữa. Tô Tiểu Lai dùng hết sức đẩy người đáng cứ xán vào kia. Ai dè đẩy mạnh quá, người kia lại không phòng bị, thế là suýt bị ngã sấp xuống.

Người kia không giận, chỉ nhíu nhíu đôi lông mày, ánh mắt trở nên nóng bỏng cuồng dã vô cùng.

“Ông xã à…” Vừa mới đẩy chồng suýt té, Tiểu Lai cảm thấy rất tội lỗi.

Tốt, cô còn biết mình sai. Thiếu Phàm bước nhanh đến bên cô, cánh tay dài mạnh mẽ ôm vòng qua eo, nhấc bổng cô lên. Cô còn chưa kịp phản ứng đã bị ném lên giường.

“Anh làm cái gì thế?” Tô Tiểu Lai cảnh giác hô lên.

Hừm, giỏi, biết mà còn bày đặt hỏi.

“Em nói thử xem?” Trình Thiếu Phàm cúi xuống, mờ ám nói bên tai cô.

Không đợi cô phản kháng, anh đã tiến công.

“Ưm…ưm…ông xã à, không được….đêm nay không được…Đinh Đinh đang ở trong phòng ngủ…nó….” Tô Tiểu Lai quờ quạng lung tung, hơi thở đã rối loạn.

loading...

Tiếp theo áo ngủ người nào đó đã bị tháo từng nút từng nút cho đến hết. Trình Thiếu Phàm bắt đầu di chuyển, miệng chạy đến trước ngực người nào đó, lúc này Tiểu Lai mới có cơ hội mở miệng.

“Anh thật là cầm thú quá, quá cầm thú” Cô vẫn hết sức phản kháng lại người nào đó, tay nắm chặt, đánh cái người đang làm loạn kia.

Hầy…Người nào đó làm sao mà để vợ yêu quẫy đạp lung tung thế được. Anh túm chặt hai tay cô, sau đó mới lưu luyến dời đi khỏi ngực cô, cắn cắn bên tai nhẹ nhàng nói: “Trình phu nhân à, vừa nãy ai mới nói là không có anh thì không ngủ được, hửm?”

Tô Tiểu Lai cắn môi, không đỡ được rồi!

******

Sáng sớm ngày hôm sau,. Trình Thiếu Phàm thần thanh khí sảng rời giường, ăn mặc chỉnh tề, sau đó đến đầu giường, cúi xuống hôn bà xã rất nồng nàn, đột nhiên….

“Ba à, ba đang làm gì đó?”

Bạn nhỏ kia hô to. Trình Thiếu Phàm giật mình dừng lại, đứng dậy, nhíu mày. Anh đã nghi ngờ thằng nhỏ này vốn là tỉnh rồi, nhưng mà vẫn giả bộ ngủ trong lòng mẹ.

“Đứng dậy nhanh lên, đừng quấy rầy mẹ!” Thiếu Phàm không được tự nhiên cho lắm. Bình thường sáng sớm mỗi ngày đều có thể “làm việc”, bây giờ lại có thằng nhỏ này cản mũi.

“Con muốn dậy với mẹ….” Bạn nhỏ kỳ đà này tiếp tục rúc vào lòng mẹ, mặt còn cọ cọ vào ngực, trưng ra bộ mặt rất chi là sung sướng.

Sắc mặt Trình Thiếu Phàm biến đổi nhanh chóng, lạnh lùng nói: “Trình Nhạc Gia, đừng cho là ba không trị được con…” Nói xong liền muốn túm lấy thằng nhỏ.

Tô Tiểu Lai ngủ luôn luôn ngon giấc, ngay cả trận cãi nhau ầm ỹ như vậy cô cũng chỉ mở miệng rầm rì mấy tiếng rồi lại ngủ tiếp.

Mắt thấy sắp sửa bị ba túm, Đinh Đinh bắt đầu sợ hãi, nhanh chóng lay mẹ nó, cầu cứu Tiểu Lai: “Mẹ ơi, mẹ, mau dậy đi, ba muốn đánh con kìa” Hừm, chưa chi mà đã tố cáo mẹ nó rồi đó.

Mơ mơ màng màng tỉnh lại, Tiểu Lai lặng lẽ trợn mắt, nhìn xung quanh một vòng. Hình như là cô xuyên không! Tối hôm qua rõ ràng là ngủ ở thư phòng, làm “chuyện bí mật” với ông xã, thế mà sao bây giờ là ngủ ở phòng ngủ, quần áo thì kín mít?!?!

Cả người thực sự rất đau nhức, cô cũng lười suy nghĩ nữa, ôm con vào lòng, lẩm bẩm: “Mệt quá, may hôm nay không phải đi làm” Nói xong lại ngủ khì.

Bạn nhỏ kia chả hiểu mô tê gì, hơi sốt ruột đẩy đẩy mẹ, chả nhúc nhích gì cả _ _||||.

Lần nữa, vẫn không nhúc nhích.

Bạn nhỏ sợ hãi quay đầu nhìn hung thần bên trên : “Ba ơi, mẹ bị bệnh rồi”

Trình đại nhân mặt hơi tối lại, không muốn giải thích dài dòng: “Mẹ mệt thôi, cần được nghỉ ngơi” Dừng một chút, lại nói: “Đứng dậy đánh răng rửa mặt nhanh lên, ba đưa con đi nhà trẻ”

“Con không đi nhà trẻ đâu” Bạn nhỏ kia chu miệng, ánh mắt lưu luyến trên người mẹ.

“Trình Nhạc Gia…!!!” Thiếu Phàm bắt đầu sốt ruột

“Con muốn ngủ với mẹ….”  Bạn nhỏ kia mặc kệ lời ba nói. Bạn nhỏ thực sự rất lo cho mẹ nha.

Trình Thiếu Phàm suy tư nửa giây, nói: “Con có biết 50 nhân 50 bằng bao nhiêu không?”

Bạn nhỏ bắt đầu chìa tay ra đếm, đếm nửa ngày lại ngẩn ra. Cô giáo mới dạy phép cộng phép trừ, phép nhân là gì làm sao biết được?

Cuối cùng, bạn nhỏ thật thà lắc đầu.

“Một đứa trẻ học không giỏi thì không thể ở với mẹ được, đây là luật quốc gia quy định rồi….”

Học không giỏi thật sự là một vấn đề nghiêm trọng, bạn nhỏ bối rối nhìn ba rồi quay sang nhìn mẹ, sau đó chậm chạp xuống giường đánh răng rửa mặt.

******

Ý muốn của Trình Thiếu Phàm là đưa con đi Mỹ, sau đó là cho ở với ông nội tức cụ cố của bọn nhỏ. Nhưng mà bây giờ thì không thể, càng ngày càng đau đầu với mấy đứa này _ _||||

Ngay ngày hôm qua, anh nhận được điện thoại của ông. Vừa mới nhấc máy ông đã mở miệng: “Thiếu Phàm, có nhớ Đang Đang không?”

Thiếu Phàm đầu tiên là ngẩn ra, ông hỏi cái vấn đề này quả thực hơi lạ, nhưng mà vẫn trái lương tâm nói dối rằng công việc bận như thế nên làm sao nhớ con gái được,còn thằng nhỏ thì thực là điên đầu !!!

“Ây dà….”

“Đang Đang ở với ông cũng được 4 năm rồi” Ông nói giọng thoáng chút buồn: “Con bé này tính cách quả thực không giống con, mà giống Tiểu Lai, ông vừa thấy đã thích”

“Ông đưa Đang Đang đi, con với Tiểu Lai cũng yên tâm mà” Nhưng lời này tuyệt đối là thật.

“Hôm trước ông vừa mới đi dự một buổi tọa đàm về vấn đề nuôi dạy con cái….nghe xong, ông thấy thật thấm thía. Ông không thể ích kỷ như vậy, chỉ quan tâm đến mình làm Đang Đang xa rời cha mẹ. Cuối cùng ông nghĩ kĩ rồi, con cái nên ở bên cha mẹ mới có sự phát triển toàn diện và tốt nhất”

Trình Thiếu Phàm như bị điện giật, thật sự là sóng cũ chưa yên, sóng mới lại đến.

Tin tức này chẳng bao lâu đã lọt vào tai Tiểu Lai và Trình Nhạc Gia. Tô Tiểu Lai vui vẻ suốt mấy ngày, hứng khởi trang trí phòng cho con gái, nào là quần áo mới, rồi búp bê đủ loại. Điều này làm bạn nhỏ Đinh Đinh ghen tị miết. Bạn nhỏ này dù chỉ sinh trước em gái có mấy giây, nhưng mà khi gặp lại, bạn nhỏ vẫn nhận ra ngay. Đang Đang luôn miệng kêu  “Anh…anh…” khiến Đinh Đinh rất hài lòng, mới bỏ qua vụ ghen tị kia….

“Mẹ, mẹ nói hôm nay chúng ta đi vườn bách thú mà.” Bạn nhỏ kia ngồi một chỗ không yên, nhìn mẹ cứ ra ra vào vào bận rộn cả sáng, cậu nhìn đến chóng mặt.

“Ách, mẹ không quên đâu, nhưng em gái con ngày mai về, phải thu dọn phòng cho con bé đã.” Đã hai ngày nay trong lòng Tô Tiểu Lai thấy rất bực mình, rõ ràng hai người kia đều biết Đang Đang sắp về, vậy mà một người mè nheo suốt ngày, còn một người biểu hiện như không có việc gì.

Tên nhóc kia lập tức thấy mất hứng, “Mẹ, mẹ nói chả giữ lời gì cả.”

“Không phải con cũng biết em gái con sắp về sao? Hai ngày nữa nhất định mẹ sẽ đưa con đi, vừa lúc đưa cả em gái con cùng đi luôn.” Nói đến Đang Đang, Tô Tiểu Lai bỗng mỉm cười.

Không nói đến cô em gái này thì thôi, nhắc đến lại khiến bạn nhỏ Đinh Đinh càng thêm buồn bực, “Dù sao mẹ nói rồi cũng chẳng giữ lời gì hết.”

Tô Tiểu Lai vừa thấy tên nhóc kia tức giận bĩu môi, nghĩ lại việc này cũng là lỗi của mình, nếu đồng ý con nhỏ rồi thì phải làm bằng đường, mà trên sofa không phải còn một người nhàn rỗi không có việc gì ngồi hưởng thụ cuộc sống sao? Vì thế cô cúi xuống nói với con, “Hay là như vậy đi, để ba đưa con đi nhé!”.

Vừa dứt lời, chợt nghe hai người đồng thanh nói.

“Không được!”.

“Không được!”.

Ách, Tô Tiểu Lai càng thêm buồn bức, từ khi nghe tin con gái sắp về nhà, hai người này suốt này đần mặt không nói câu gì, đáng ngạc nhiên hơn là còn hợp nhau đạt thành mặt trận thống nhất nữa. Hừ.

Tô Tiểu Lai cũng không ép, bỏ lại một câu, “Đi hay không thì tùy?”. Sau đó, bước lên phòng con gái thu dọn.

Còn hai kẻ kia ngồi một chỗ than thở.

“Ba à, ba nói xem, Đang Đang sắp về, có phải mẹ sẽ không thích con nữa không?”. Bạn nhỏ Đinh Đinh nhìn ba bằng ánh măt vô cùng u ám, trong đó nhen nhóm một tia hy vọng nghe được đáp án phủ định.

Trình đại nhân nghiêm túc nhìn cậu, “Mẹ con ngay cả ông xã cũng không cần, vậy con không cần hỏi cậu đó đâu.” Kỳ thật Trình đại nhân cũng thấy rất buồn bã, một tên nhóc ở đây gây bao tai họa anh còn chưa tính, bây giờ một đứa nữa lại về, thế này còn không phải không cho anh đường sống sao!!!

Bạn nhỏ Đinh Đinh bỗng thấy coi thường ba cậu, anh hàng ngày hàng năm chiếm lấy mẹ còn chưa tính, đến giờ lại còn đả kích trái tim bé bỏng của cậu nữa, tên nhóc ngẩng đần nhìn trần nhà oán thán, nhẫm nghĩ, aizzz trời đất ơi, lại còn xuất hiện một đối thủ mạnh nữa tranh cướp mẹ với mình rồiiii!!!

Bất luận cô bạn nhỏ đáng thương của chúng ta bị hai người đàn ông trong gia đình không chào đón đến thế nào, Đang Đang cuối cùng vẫn trở về nhà.

Lúc Tiểu Đang Đang mặc một chiếc váy đáng yêu như công chúa xuất hiện ở sân bay, Tô Tiểu Lai nước mắt đã lưng tròng, cuối cùng con gái bảo bối của cô cũng về nhà rồi.

Hai ba con họ Trình lại biểu hiện bình tĩnh đến khác người, khiến ngay cả người bảo mẫu và mấy vệ sĩ hộ tống Đang Đang về nước cũng trợn tròn mắt, khó hiểu sao cô tiểu thư nhỏ này luôn được ông cụ cố nâng niu trong lòng bàn tay mà lại không được hai vị thiếu gia nhỏ lớn này hoan nghênh vậy.

Đầu bên này như diễn phim kịch lạnh lẽo đến rợn người.

Đầu bên kia lại đang diễn cảnh phim Quỳnh Dao vui mừng sướt mướt ôm nhau.

“Mẹ à, con rất nhớ mẹ.” Bạn nhỏ Đang Đang vừa đến đã sà vào lòng mẹ ôm chặt, cộng thêm tặng mẹ một nụ hôn nồng nhiệt.

“Mẹ cũng rất nhớ con, nào, để mẹ nhìn con một cái xem nào, xem con gái bảo bối Đang Đang nhà chúng ta có béo không nào?”.

“Cụ cô đã nói, có nhiều thịt không đáng yêu ><”. Nói xong còn dùng bàn tay mập mạp nhéo khuôn mặt mũm mĩm của mình.

“Không phải đâu, Đang Đang nhà chúng ta là đáng yêu nhất.”

Lời này bạn nhỏ Đinh Đinh không thích nghe, dựa vào cái gì em cậu lại là người đáng yêu nhất.

Vì thế bạn nhỏ Đinh Đinh rên hừ hừ hai tiếng bất mãn.

Tiếng kêu rên nói lớn không lớn, nhỏ cũng không nhỏ, nhưng vừa lúc bạn nhỏ Đang Đang của chúng ta nghe thấy, còn tưởng mình cứ ôm ấp mẹ không nhiệt tình chào hỏi họ nên họ thấy không hài lòng?

Đang Đang nhẹ nhàng nhảy xuống từ lòng Tô Tiểu Lai, một phát chạy tới người ba đang làm vẻ lãnh đạm cùng với khuôn mặt nghiêm túc kia, ngọt ngào nói, “Ba à, con cũng rất nhớ ba.” Nói xong còn cọ cọ lên người Trình đại nhân, có ý muốn anh ôm con bé.

Trình đại nhân không hiểu được ý của cô bé, mà thực ra cũng không muốn để ý, chỉ “Ừ” một tiếng.

Thấy tình hình này, Tô Tiểu Lai vội vàng chạy tới, lấy khuỷu tay huých ông xã, ánh mắt hàm ý bảo anh mau ôm con gái, ai ngờ ông xã lại không hiểu được điều ánh mắt cô truyền đạt, khiến cô gấp gáp đến độ phải kề vào tai anh thấp giọng nói, “Con gái muốn anh ôm con bé đấy!!”.

Trình đại nhân hơi nhíu mày, tâm không cam, tình không muốn miễn cưỡng ôm lấy con gái. Đôi mắt to tròn Đang Đang nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của ba, cẩn thận tìm tòi nghiên cứu, chẳng được bao lâu, con bé bật ra một câu nịnh nọt, “Ba con đẹp trai nhất, ba à, con rất yêu ba.” Nói xong còn không quên tặng ba mình một nụ hôn chụt đầy ngọt ngào.

Khóe miệng Trình đại nhân thấp thoáng nụ cười mơ hồ, được con gái khen như vậy cũng không phải là điều xấu.

Nhưng con gái cứ nhìn chằm chằm mình không ngừng vậy, ánh mắt to tròn ấy rõ ràng đang chờ mong điều gì! Trình Thiếu Phàm nghĩ mãi không ra, thấy con gái cứ nhìn như vậy hơn mười giây, cả người anh thấy thực sự không tự nhiên, khó chịu, đầu quay sang một bên.

Con bé thấy ba mình không tỏ vẻ gì, mở miệng hỏi đơn giản, “Ba à, ba có yêu Đang Đang không?”.

Trình Thiếu Phàm bỗng giật mình, anh quay mặt lại, vừa lúc gặp được ánh mắt tràn đầy chờ mong của con gái, cẩn thận nhìn ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn cực kỳ đáng yêu giống Tô Tiểu Lai, có như vậy lúc đó, anh sẽ thốt ra câu con bé chờ mong, anh cố gắng mở miệng nói, “Ba, ba cũng …” Còn chưa nói ra miệng nội tâm Trình đại nhân bắt đầu từ chối, lời này nếu nói với Tô Tiểu Lai, đừng nói là một lần, cho dù là một ngàn một vạn lần anh cũng không hề ngại, nhưng có điều, giờ nói với con gái, anh lại có cảm giác không được tự nhiên.

Cử chỉ vừa nãy của Trình Thiếu Phàm như muốn nói khiến bạn nhỏ cảm thấy rất vui mừng, giờ tâm tình bỗng thấy xuống dốc không phanh, ánh mắt cô bé tối sầm lại, cái miệng nhỏ nhắn chu lên, trên mặt đầy vẻ oan ức, vừa nhìn đã thấy ba không hề thích cô rồi mà!!!

Đúng lúc này, Tô Tiểu Lai véo vào lưng ông xã, chỉ nghe thấy một tiếng hét thảm “Au ui”.

Âm cuối vừa dừng lại, Tô Tiểu Lai lập tức mỉm cười duyên dáng vuốt tóc con gái nói, “Yêu lắm, bảo bối Đang Đang à, ba con nói yêu con lắm đó.”

Ánh mắt bạn nhỏ Đang Đang đột nhiên sáng ngời, nhếch miệng nhoẻn cười ôm chặt lấy ba, lúc này mới chịu đi xuống vòng tay của ba rồi chạy đến chỗ anh trai.

Khuôn mặt tuấn tú của Trình Thiếu Phàm trở nên âm u, ánh mắt đen láy khóa chặt vào Tô Tiểu Lai.

Tô Tiểu Lai phản xạ có điều kiện lùi về sau vài bước, nhìn xung quang, ngoài mấy người vệ sĩ và bảo mẫu cách đó không xa, còn có hai đứa con bé bỏng đang đứng cạnh nhau, sân bay này nhìn qua thực sự trống trải, ôi chao, chạy thì không thể thoát được rồi?? Cô cố kìm nén tâm tư, lẳng lặng nhìn thẳng anh, dù sao muốn giết muốn chém đều tùy ông xã đi.

Trình Thiếu Phàm lặng lẽ hé bờ môi bạc mỏng, kỳ thật anh thực sự muốn cười ra tiếng, nhìn bà xã anh làm bộ dạng thấy chết không sờn thế kia, tâm tình anh đột nhiên tốt hẳn, khóe miệng không khỏi gợi lên nụ cười nồng đậm.

Tô Tiểu Lai ngơ ngác, khó hiểu ngây ngô nhìn nụ cười không rõ ý tứ hàm xúc của anh, người đàn ông này giỏi nhất là thay đổi sắc mặt, vừa còn làm vẻ u ám như trời sắp bão, lập tức lại trở nên sáng sủa tươi cười như nắng mặt trời, haizz cô thật không nắm bắt được nữa!!

“Bà xã à, anh khát nước, mua cho anh chai nước đi.” Trình Thiếu Phàm đột nhiên mở miệng, lại còn mang ngữ khí làm nũng.

Tô Tiểu Lai thấy sửng sốt, rõ ràng trên xe có nước mà, dù sao cũng về nhà bây giờ, cần gì phải lãng phí tiền bạc mua ở sân bay chứ, còn nữa, ngữ khí ông xã vừa nói quả thật rất lạ à nha, cứ như bị quỷ nhập ấy.

“Bà xã à, nhanh lên, ngoan.” Nói xong tay còn ôm chầm cô, mặt kề sát hôn lên má cô.

Mặt Tô Tiểu Lai lập tức đỏ bừng, trời ra, trước mặt bao người thế này mà, còn một đoàn vệ sĩ và người bảo mẫu thế kia, quan trọng nhất là, hai đứa con bảo bối của cô cách đó không xa nữa chứ, vạn nhất để chúng nó nhìn thấy thì không biết để đâu cho hết xấu hổ nữa.

Cô lén lút nhìn về phía con trai con gái, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, hai nhóc kia lại trốn đi đâu chơi rồi.

“Bà xã à, anh không ngại nếu chúng ta trao nhau một nụ hôn nồng nhiệt đâu?” Trình Thiếu Phàm lại mặt dày mở miệng, khóe miệng còn nhếch lên nụ cười xấu xa.

Tô Tiểu Lai 囧, bận rộn đẩy anh ra rồi chạy về phía cửa sân bay.

Bên này Tô Tiểu Lai vừa rời đi, đầu bên kia vang lên tiếng khóc của một bạn nhỏ.

Hai vệ sĩ vội vàng chạy tới bế bạn nhỏ đang ngồi dưới đất, vừa vỗ về vừa dỗ dành, hai bạn nhỏ này, họ không dám đắc tội với bất cứ ai, một người là cậu chủ nhỏ, một người là cô chủ nhỏ, họ bối rối đảo ánh mắt hướng về phía đại boss kia.

Trình Thiếu Phàm nhướng mày, trừng mặt một cái, bạn nhỏ Đinh Đinh tự biết mình phạm chuyện xấu, trong lòng có chút sợ hãi, ánh mắt bắt đầu tìm Tô Tiểu Lai, nhưng không có kết quả, đôi mắt đen láy lập tức trở nên u tối. Lấy điện thoại di động ấn một dãy số gọi.

“Ba à, con mua đường đường đỏ cho anh ăn, anh ấy… anh ấy … không ăn … còn đẩy con, khiến con ngã xuống đất.” Bạn nhỏ Đang Đang từ xa bắt đầu dâng cáo trạng, giọng nói còn nghẹn ngào.

Trình Thiếu Phàm không khỏi đau đầu, trong lòng thầm thở dài, lấy điện thoại di động ấn một dãy số.

Rất nhanh điện thoại đã có người nhận.

“Mẹ, mẹ và ba đã đến chưa?”. Trình Thiếu Phàm hỏi.

******

Nửa giờ sau, trên chuyến bay đến Paris, Pháp.

“Ông xã à, không phải anh đã lập kế hoạch từ lâu đấy chứ?”. Tuy đã tiếp nhận chuyện thật sự phải rời xa con gái bảo bối hai tháng rồi, nhưng Tô Tiểu Lai vẫn không nhịn được nỗi khó chịu trong lòng.

“Bà xã càng ngày càng thông minh.” Trình đại nhân khó có được lúc thoải mái như vậy, dựa lưng vào ghế lật xem tạp chí.

“Anh thực sự… rất đáng giận.” Tô Tiểu Lai nghiến răng nghiến lợi nói, sao lại có người vô sỉ như vậy nhỉ, cô quả thực bị bắt cóc cưỡng bức lên máy bay mà, anh dám ở sau lưng cô vụng trộm gửi các con cho ba mẹ, lại còn muốn cô đi cùng anh du lịch nước ngoài hai tháng, lại còn nói hành trình chuyến du lịch này đã được sắp xếp rất chu đáo rồi, cái gì mà chi phí bỏ ra bằng số tiền lương mười năm cô kiếm cũng không đủ, … aizz cô cảm thấy ông chồng của mình quả thực đốt tiền không kiêng nể nữa rồi, cho dù có tiền cũng không nên mang đốt lãng phí như vậy chứ _ _||

“Anh đáng giận sao? Bà xã à, em không thấy gần đây chồng em đã vô tình bị bỏ quên sao?”. Trình đại nhân oán giận nói.

Tô Tiểu Lai ngẩn người, đầu lưỡi có chút thắt lại, “Có … sao?”. Rõ ràng là biểu hiện chột dạ, trong lòng cũng thầm hiểu gần đây xảy ra nhiều chuyện thay đổi, đúng là trong lòng khoảng thời gian này cô đã dồn hết tâm tư cho con trai với con gái rồi.

“Bà xã, có muốn anh quở trách tội trạng của em không?”. Trình Thiếu Phàm nhăn trán, mang theo vẻ hờn giận.

“Không cần đâu.” Tô Tiểu Lai thấy sợ hãi.

Vẻ mặt Trình Thiếu Phàm rầu rĩ lại tiếp tục xem tạp chí.

“Được rồi mà, ông xã, không phải em đã cùng anh hưởng thụ thế giới hai người đây sao?”.

Được rồi, vậy là cô còn biết thế giới của hai người đấy.

“Nhưng mà, chúng ta không phải sẽ chơi hai tháng sao, anh xem đấy, công ty của anh cũng không thể bỏ mặc suốt hai tháng được mà.”

“Việc này không cần bà xã lo lắng, anh đã giao việc cho Bí thư Lý rồi, đã nhiều năm rồi, anh cũng nên có một kỳ nghỉ hè nghỉ ngơi chứ.”

Đáy lòng Tô Tiểu Lai thầm hét lên, một kỳ nghỉ hè của anh chi tiêu bằng kỳ nghỉ hè cả đời của mọi người đấy!!!

“Nhỡ Đinh Đinh Đang Đang nhớ chúng ta thì sao?”.

“Bà xã, anh không ngại kéo dài kế hoạch nghỉ phép này, nửa năm nhé, em nghĩ thế nào?”.

Bạn Tô lập tức bịt chặt miệng không dám hé răng.

“Bà xã, trong thời gian này em nên biểu hiện cho tốt, nếu không có khả năng sẽ kéo dài kỳ nghỉ này đấy.” Trình đại nhân quả nhiên không phải xảo quyệt như người thường.

Tô Tiểu Lai: “…”

“Bà xã, từ giờ trở đi, cứ dựa đầu vào vai anh.”

“…” Mặc dù miễn cường nhưng sau khi xem xét cẩn thận bạn Tô vẫn làm theo.

Khóe miệng Trình đại nhân gợi lên một nụ cười hài lòng.

Từ từ, anh vươn tay trái nắm lấy tay phải của cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau, cảm giác thế này thật tốt, anh thực sự hy vọng giờ phút này mãi mãi vĩnh hằng.

“Bà xã, anh yêu em.”

—————–THE END—————–

Lời tác giả:

Xin chào các bạn, tôi rất yêu mọi người …

Truyện cuối cùng cũng có kết thúc, rất chân thành cảm ơn mọi người đã ủng hộ tôi đến tận cuối con đường, thật sự, rất cảm ơn mọi người!

Tôi biết truyện dài này còn nhiều chỗ sai sót thiếu hụt, ở những tác phẩm sau này tôi sẽ cố gắng hơn.

Cám ơn! Chương cuối cùng, mọi người có thể để lại càng nhiều dấu chân, đó chính là niềm hạnh phúc của tôi …  [*__*] 

Hoàng Hôn Tứ Hợp


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: