truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Anh, em sai rồi – Chương 25-26 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 25

Buổi gặp mặt

Edit: Kim Anh

Beta: I’m SO2

Khi Từ Tố gọi điện thoại tới, Tô Tiểu Lai còn đang ngồi cần mẫn nghiên cứu quyển chính trị, quyển sách này mất của cô khoảng 30 tệ, thật sự rất rất đau lòng mà, với số tiền này cô có thể ăn được ba mươi cái kem ly đấy, cho nên nhất định cô phải cắn nát cái quyển sách này mới hợp tình hợp lý.

 

“Cậu nói gì? Gặp mặt? Tối nay?”. Tô Tiểu Lai hét to giọng vào trong điện thoại.

“Không phải đã thống nhất tìm đối tượng rồi sao? Có cần phải kích động như thế không?”. Từ Tố thấy biểu hiện Tiểu Lai không đúng, còn tưởng rằng cô nàng ấy quá hưng phấn nên mới cao giọng như vậy.

“Không phải đâu, Tố Tố à, tớ còn phải đọc sách này, không có thời gian đâu mà”. Bây giờ đầu óc Tô Tiểu Lai chỉ nghĩ đến việc hoàn thành cho xong cái môn này để còn báo cáo kết quả cho anh trai.

“Hả? Mặt trời mọc đằng tây à, Tô Tiểu Lai mà cũng thay đổi thành người văn hóa như thế á???”. Từ Tố bắt đầu bài ca đả thương Tiểu Lai.

“Chị đây đã gia nhập đội ngũ người văn hóa rồi nhá, em có giới thiệu đối tượng học vấn uyên thâm chị đây cũng còn phải xem xét cẩn thận…”.

Không đợi cô nói hết câu, Từ Tố đã ngắt lời, “Tiểu Lai, tớ giới thiệu cho cậu đối tượng thuộc giới trí thức cực kỳ cực kỳ tinh anh, anh ấy là bác sĩ”.

Mắt Tô Tiểu Lai sáng lên, bác sĩ thì trước đó đã là thạc sĩ rồi, vậy thì cơ hội gặp mặt lần này không phải sẽ được thỉnh giáo anh ta vài chuyện sao???

********

Buổi tối, ở nhà hàng cơm tây Thành Duyệt.

Chờ Tô Tiểu Lai bơ phờ mệt mỏi chạy tới đã là bảy giờ, nói cách khác cô đã đến muộn nửa tiếng rồi.

Cái này không thể hoàn toàn trách cô được, thật đấy!

Vốn mọi thứ đã chuẩn bị rất tốt đẹp rồi, cô chỉ thiếu mỗi việc xỏ giày ra ngoài thôi, nhưng ai biết đâu được vị anh trai đáng kính Trình Thiếu Phàm kia gọi điện thoại đến, nói là để quên một tập hồ sơ quan trọng ở nhà, bảo cô phải đưa đến, anh trai đã hạ lệnh thì dù cô có một ngàn lẻ một cái lá gan cũng không dám vi phạm. Đành phải kìm nén oán khí bùng lên đỉnh đầu đưa hồ sơ cho anh, đi đi về về cũng đã mất một tiếng luôn.

Trước khi ra khỏi cửa cô đã cố ý cho rằng, dù sao đây cũng là lần đầu tiên đi xem mắt từ khi sinh ra đến giờ, Tô Tiểu Lai vẫn nghĩ, tuy không thể coi đối phương là vị hoàng tử đẹp trai lạnh lùng thì cũng phải làm cho mình chính là một cô công chúa xinh đẹp thanh lịch động lòng người. Có thể nói cô sống đến hơn hai mươi năm nay không ngày nào lại ăn mặc thục nữ như hôm nay, một chiếc váy dài màu xanh nhạt, búi tóc như công chúa đáng yêu, thêm một cái túi xách cực kỳ nữ tính mà những ngày thường rất ghét đeo, trông càng giống công chúa hơn. Điều này đã làm cho hồ ly giảo hoạt Trình Thiếu Phàm nảy sinh nghi ngờ, nhíu mày, hất hàm hỏi, “Em ăn mặc thế làm gì vậy?”.

Tô Tiểu Lai bị dọa, anh trai cô có đôi mắt đúng là quá tinh tường, liếc mắt một phát là nhìn thấu cô, đương nhiên cô không dám nói thật, nếu không có một cái đầu cũng không đủ đển anh trảm. Nhưng tất nhiên, Tô Tiểu Lai cô đây luôn xinh đẹp, thông minh và đáng yêu, trong lần thứ n+1 giao phong cùng  Trình Thiếu Phàm này, cô đã từ từ can đảm lên, không còn run sợ khi lâm trận nữa, nhìn cô đây, dáng vẻ bình tĩnh tự nhiên, chậm rãi lấy từ túi xách chiếc điện thoại di động, mở hộp thư đến tìm tin nhắn của Từ Tố.

Mở tin nhắn ngắn gọn đơn giản Từ Tố gửi cho cô, trực tiếp đưa cho anh xem: Sáu giờ tối nay, nhà hàng cơm Tây Thành Duyệt, không gặp không về. Sau đó cô lo lắng nói, “Anh à, Tố Tố hẹn em, tháng này cô ấy được nhận tiền thưởng nên mời em đi ăn cơm, em mà không đến cô ấy sẽ ở đấy chờ mãi đấy”.

Tô Tiểu Lai đành phải sử dụng đòn sát thủ, lấy “nguy” chế “nguy”, mạnh bạo đưa điện thoại đến trước mặt anh hùng dũng nói, “Không tin anh gọi điện cho cô ấy mà xem”.

Đến thời điểm này mà cô có thể bình thản ung dung như vậy khiến cho anh không tin cũng khó. Vừa đúng lúc này bí thư Lý gõ cửa, nói tổng giám đốc Đường của công ty Gia Hoa đã chờ lâu, Trình Thiếu Phàm nói nhanh, “Được, tôi ra đây”. Lúc này Tô Tiểu Lai mới thấy như được ân xá, nhưng rồi lại nôn nóng bất an nhìn giờ, nguy rồi, bị muộn rồi!!! Vì thế cô chạy nhanh theo sau Trình Thiếu Phàm ra khỏi cửa, bỗng nhiên anh quay nhanh người lại, vừa lúc Tô Tiểu Lai chạy đến đập vào ngực anh, đau đến chảy nước mắt mà người kia vẫn thấy như không, Trình Thiếu Phàm cũng không thèm để ý đến cô đau như thế nào, chỉ nói một câu lãnh đạm, “Tối nay trước mười giờ phải về nhà, biết không?”.

Tô Tiểu Lai oán giận gật đầu.

Giờ phút này Tô Tiểu Lai cực kỳ lo lắng đi tìm bàn số 2321, nhà hàng cơm Tây này lớn như vậy, chui vào rồi thấy như bước vào mê cung. Cuối cùng vẫn có người phục vụ tốt bụng chỉ cho cô hướng, cô mới từ từ đi dến, càng đến gần tim bắt đầu đập càng mạnh, thình thịch thình thịch, nghe cứ như gõ trống, lần đầu tiên Tô Tiểu Lai có cảm giác ngượng ngùng như một cô gái.

Cuối cùng cũng đến được gần bàn, Tô Tiểu Lai nhìn thấy một người đàn ông mặc âu phục đen đang cúi đầu ngồi nhấm nháp cái gì đó, cũng bởi vì anh ta cúi đầu nên cô không nhìn thấy rõ diện mạo của anh, nhưng cô cũng đoán được anh ta là một người đạo mạo nho nhã, bởi vì theo quan điểm của cô, giới trí thức tinh anh là hình tượng số một.

Cố kiềm chế cảm xúc, hít một hơi thật sâu, miệng nở nụ cười dịu dàng hướng đến chỗ ngồi của người đàn ông kia, đầu tiên là lịch sự đưa tay phải ra, thành khẩn nói lời xin lỗi, giọng nói của cô dịu dàng, dễ nghe vô cùng, “Thật xin lỗi, Lâm tiên sinh, tôi đến muộn”.

Ngay khi người đàn ông kia ngẩng mặt lên, vẻ mặt Tô Tiểu Lai vẫn giữ nụ cười thoáng chốc đã run rẩy, cảm giác ngượng ngùng ban đầu không còn sót lại một chút nào, lúc này cô cảm thấy như trời đấy rung chuyển, cảm giác như lần thứ hai trong cuộc đời gặp được một Chu Vũ Hàng, bởi vì cặp kính mắt của vị sư huynh kia đã để lại ấn tượng quá sâu sắc, quá mạnh mẽ trong lòng cô, vì thế – cho nên nhìn thấy một người cực kì giống anh ta như lúc này đã khiến cô tràn ngập sợ hãi, và chán ghét. Trời đất, thật sự là quá giống, sao trên đời này lại có người hoàn toàn xa lạ mà giống nhau dã man thế này không chứ? Cứ như được đúc từ một khuôn mà ra. Nhưng có điều nhìn kĩ lại thấy vẫn có chút khác biệt nho nhỏ, khuôn mặt anh ta mang vẻ mặt phong trần, khóe mắt có hằn nếp nhăn, dáng người điển hình, nhưng ở trong cái thời điểm này, cô không thể không tưởng tượng, cái người đàn ông ngồi trước mặt cô bây giờ chính là hình ảnh chân thật nhất của vị sư huynh bốn mắt sau mười năm!! Cô đột nhiên cảm thấy quan niệm về giới trí thức của mình hoàn toàn đi ngược lại, thế này không phải cô coi anh chàng bốn mắt kia ngang bằng với các vị giới trí thức tinh anh hay sao???

Nghĩ đến thế cô rất nhanh thu bàn tay đang chìa về phía đối phương, thật không ngờ, tên đàn ông kia lại hung hăng bắt được tay cô, lại còn mỉm cười tán dương cô, “Tô tiểu thư, cô thật xinh đẹp, gặp được cô tôi rất vui”.

Tô Tiểu Lai thấy thực sự 囧, được một người đàn ông mới quen khen như thế cô thật không biết nên vui hay nên buồn nữa, chỉ vội vàng thu tay lại.

Ngay sau đó, anh ta lại mở miệng, làm động tác “mời ngồi” về phía cô, “Tô tiểu thư, chúng ta ngồi xuống nói chuyện”.

Cơ thể Tô Tiểu Lai đứng hình vài giây, sau đó mới uất hận ngồi xuống.

“Tôi gọi cho cô một tách cà phê, cô nếm thử xem có hợp khẩu vị không nhé?”. Ánh mắt anh ta nhìn cô tràn ngập màu sắc, giống như cô chính là nàng công chúa bạch tuyết mà anh ta đã tìm kiếm nhiều lắm ấy. Nhưng đối với Tô Tiểu Lai mà nói, đó không phải là điều tốt.

Cô liếc sang chiếc bàn cà phê phía trước, vẻ mắt cực kì chán ghét, cô rất ít uống đồ uống trước khi ăn, cà phê lại là đồ uống duy nhất cô không uống.

Giây phút này Tô Tiểu Lai chỉ muốn biến nhanh khỏi nơi này, chỉ cần nhìn thấy người đàn ông ngồi đối diện này cô sẽ không tự giác nhớ đến anh chàng bốn mắt đấy, còn cái hình ảnh cuối cùng ở căn tin kia, rồi còn cái vẻ mặt đầy u oán, ánh mắt đầy uất hận đó nữa. Nghĩ nghĩ cô lại không khỏi hướng về ý nghĩ tiêu cực, cái anh chàng bốn mắt kia có phải đến báo thù không đấy??? Gần đây quả thật cô gặp nhiều chuyện không xui xẻo, đầu tiên là đụng phải hai anh em nhà họ Lý đến báo thù rửa hận, sau đó là anh chàng bốn mắt này cúi đầu mời cô ngồi hàn huyên tâm sự, còn không biết tiếp theo sẽ là …. Càng nghĩ càng thấy kỳ lạ, cơ thể không khống chế được cũng run nẩy lên.

“Thật xin lỗi, Lâm tiên sinh, tôi không uống cà phê”. Tô Tiếu Lai đang không muốn ăn gì cả, ngay cả một ngụm nước cũng không muốn.

Người đàn ông kia xấu hổ mỉm cười, ánh mắt híp thành một đường chỉ, trông thật đáng khinh, cơ thể Tô Tiểu Lai không khỏi thấy run sợ hơn.

“Vậy gọi món khác đi, còn nữa, lần sau đừng gọi tôi là Lâm tiên sinh , gọi tôi là Bác Sĩ đi”.

Gọi tôi là bác sĩ đi? Người này không phải da mặt rất rất…

Tô Tiểu Lai nhanh chóng sụp đổ, thật không nghĩ tới cái chú bốn mắt này mặc bệnh tự kỷ, bác sĩ à, rất giỏi nhé, có cần phải khoe khoang kinh khủng thế không?? May mà vừa rồi không uống cà phê, nếu không chắc chắn lúc này đã phun hết cà phê lên bộ quần áo đắt tiền kia rồi. Thật dã man, cô cảm thấy đầu óc không được linh hoạt, không thể hiểu nổi tại sao Từ Tố lại có thể thổi phồng sự thật lên như thế, lại còn nói anh ta trưởng thành điềm đạm, vẻ mặt đạo mạo, trí thức uyên bác cộng thêm cả tuổi trẻ đầy nhiệt huyết của tầng lớp trí thức tinh anh nữa.

Nhìn vẻ mặt tiểu thư ngồi đối diện đang rối loạn, anh ta có vẻ ý thức được gì đó, nói giải thích, “Tô tiểu thư chắc đã hiểu lầm rồi, tôi họ Lâm, tên Bác Sĩ, tên này đúng là rất dễ làm người ta hiểu lầm.”

Tô Tiểu Lai vừa nghe, càng sụp đổ, hả?? Hiểu lầm thật, đây đúng là bác sĩ hàng thật giá thật đấy!!

Không đỡ được, cha mẹ anh ta đúng là người biết nhìn xa trông rộng, đặt tên con là Bác Sĩ thì thật sự thành bác sĩ, vậy sao cha mẹ cô không đặt tên cô là Tô Thạc Sĩ chứ, thế không phải giờ cô thực sự là thạc sĩ rồi sao ???

“Ha ha.” Tô Tiểu Lai không biết nói gì, chỉ nhìn anh ta cười gượng.

Lâm Bác Sĩ rất có tinh thần tự biên tự diễn, chỉ có một mình nhưng vẫn có thể bắn súng liên thanh. “Tô tiểu thư chưa tốt nghiệp đại học phải không?”

Tô Tiểu Lai đáp, “Phải.”

“Nghe nói Tô tiểu thư đang chuẩn bị học cao học, nhớ ngày đó tôi học lên cao học đã gần 28 tuổi, tất nhiên không thể so được với cô bây giờ vẫn còn rất trẻ tuổi. Mặc dù đã 10 năm trôi qua, đối với trí thức vẫn luôn muốn chinh phục hết, đúng là mỗi thời đại đều giống nhau …”. Ánh mắt Lâm Bác Sĩ mông lung, nhớ lại thời xa xưa.

Tô Tiểu Lai nghe chuyện xưa, cũng đồng thời hiểu ra một vấn đề cực kỳ quan trọng, thì ra vị bác sĩ này, cô có thể gọi anh ta một tiếng “Chú” rồi o[╯□╰]o

Lâm Bác Sĩ lại tiếp tục kể chuyện thời trai trẻ, “Sau đó,đối với việc nghiên cứu văn học cổ tôi đã đạt tới trạng thái quá mê mẩn, vì thế quyết định dứt khoát đi sâu vào lĩnh vực này … Cứ như vậy vài năm sau, chuyện đại sự cuộc đời tôi bị trì hoãn quá nhiều năm. Haizz hiện giờ mẹ tôi cũng đã nhiều tuổi, bà chỉ mong tôi rước vợ về nhà, đó cũng là nguyên nhân tôi đến buổi gặp mặt hôm nay.”

Kể lể chuyện này nọ quá dài dòng, cuối cùng khi anh ta dừng lại, gương mặt Tô Tiểu Lai đã “chạm” vào thần thái mơ màng, nhưng ngay sau đó anh ta lại bình tĩnh nói một câu, “Được rồi, tôi đã nói xong, vậy đến lượt cô nói?”

Tô Tiểu Lai nhìn anh ta, giả bộ vẻ mặt bị mót đi tiểu tiện đến mức đau khổ, nói. “Tôi không có gì muốn nói, tôi chỉ muốn đi toilet …”

Bác sĩ Lâm xấu hổ nói nhanh, “Vậy cô mau đi đi.”

Tô Tiểu Lai chui vào toilet gọi điện thoại cho Từ Tố, còn chưa đợi cô nàng mở miệng đã chửi ầm phòng toilet luôn, “Từ Tố đáng chết kia, cậu là đồ xấu xa, cậu giới thiệu cho tớ cái người gì thế hả ? Cái gì mà trưởng thành, điềm đạm, tớ nhìn như kẻ mọt sách, đầu u mê lên rồi. Còn cái gì mà vẻ mặt đạo mạo, từ nhỏ đến lớn tớ còn chưa từng gặp phải người nào có khả năng dọa người khác như vậy, đương nhiên trừ anh chàng bốn mặt kia, trí thức uyên bác đâu tới chẳng thấy, chỉ thấy anh ta am hiểu kể lể chuyện thời xưa thôi; tuổi trẻ đầy nhiệt huyết cái khỉ gì, tớ còn chưa gọi anh ta một tiếng chú là may rồi đây, vài năm sau gặp lại anh ta hẳn sẽ thành ông nội của tớ mất rồi; lại còn nói đầy nhiệt huyết nữa chứ, nhìn từ đầu đến chân, không thèm nói đến cái dáng dấp điển hình kia, cứ nhìn khuôn mặt anh ta đấy, đầy nếp nhăn!!! Trời ạ, cậu có biết một giờ kia trôi qua tớ chịu đựng gian khổ thế nào không? Có biết tớ đau khổ nhìn anh ta khoa chân múa tay thế nào không? Tớ sắp tức phát điên rồi, tóm lại bây giờ cậu cứ cút xa xa đi, đừng để bổn tiểu thư danh giá tớ đây nhìn thấy mặt nhà cậu.”

Tô Tiểu Lai mắng một hơi dài xong, tâm tình cuối cùng thoải mái lên nhiều.

Nhưng mà, đầu điện thoại bên kia không trả lời.

Vài giây trôi quan, đầu bên kia truyền đến giọng một người đàn ông mang vẻ khó xử, “Thật xin lỗi, bây giờ Từ Tố không ở đây, tôi là bạn trai cô ấy.”

Tô Tiểu Lai thấy thực sự 囧.

Mặt đỏ giống như tôm bị luộc chín.

Đành phải vội vàng ngắt điện thoại.

Ra khỏi toilet, rẽ phải chợt nghe thấy một giọng đàn ông không cao không thấp ở đằng sau, “Em gái Tiểu Lai, đã lâu không gặp rồi.”

End

Chương 26

Anh em họ

Edit: Linh Trưởng

Beta: Kim Anh

Ra khỏi toilet, rẽ phải chợt nghe thấy một giọng đàn ông không cao không thấp ở đằng sau, “Em gái Tiểu Lai, đã lâu không gặp rồi.”

Tô Tiểu Lai quay đầu nhìn về phía phát ra giọng nói, chỉ thấy một bóng dáng cao lớn miễn cưỡng tựa vào trên tường, hai tay đút túi quần, đôi mắt sáng ngời, khuôn mặt đẹp đẽ, góc cạnh rõ ràng, khóe miệng nhếch lên cười tựa như không.

 

Tô Tiểu Lai rất kinh ngạc, sao anh ta lại ở đây? Lại còn gặp nhau ở cửa toilet nữa =____=

“Sao thế em gái Tiểu Lai? Mới một tháng không gặp mà đã không nhận ra anh sao?” Anh ta nhíu mày, từ từ đi về phía cô.

“Ha ha, sao có chuyện như thế được? Tiểu Thần Thần…” Tô Tiểu Lai mặt mày vui vẻ hớn hở.

Mỗi lần Tô Tiểu Lai gọi “Tiểu Thần Thần” như thế, Dịch Xuyên Thần đều tức chết, nhẫn nhục chịu đựng ý nghĩ muốn đánh chết Tiểu Lai. Đường đường là một người đàn ông chân chính, thế mà anh  bị cô gọi cái tên này, nghe cứ như anh là gay vậy đó.

“Không được gọi anh là Tiểu Thần Thần nữa!! Gọi “anh Dịch”, “anh Xuyên” hoặc là “anh Thần” mau! »  Nửa câu đầu giọng điệu rất nghiêm túc, nhưng nửa câu sau lại mang giọng điệu khẽ đùa vui.

Tô Tiểu lai trong lòng rét run, đầy khinh bỉ. Gọi “anh” đã chịu không nổi, lại còn “anh Dịch” ~ “anh Thần ~” “anh Xuyên ~” nữa, ều, còn lâu!!!

loading...

Cô không muốn dùng dằng nữa, vẫn còn “chú Bác Sĩ” đáng kính đang chờ cô giải quyết ở đằng kia nữa kìa!

“Em còn có việc, đi trước nhé.” Tiểu Lai nói xong xoay người rời đi.

Dịch Xuyên Thần đột nhiên phun ra một câu ớn lạnh: “Em vẫn muốn đi gặp mặt vị bác sĩ kia à?”

Tô Tiểu Lai dừng bước, quay đầu, vẻ mặt kinh ngạc : “Làm sao anh biết?”.

Xuyên Thần cười thoải mái: “Anh ngồi sau bàn của em. Bọn em nói chuyện rất hợp nhau đúng không?” Câu sau đương nhiên mang đầy vẻ đả kích Tô Tiểu Lai.

“Anh…anh….anh…anh nghe lén bọn em nói chuyện à?” Tô Tiểu Lai đỏ mặt tía tai, nhìn rất…gớm !

Dịch Xuyên Thần thích thú : “Anh quang minh chính đại nghe nha! Hơn nữa tất cả mọi người ngồi bàn anh đều nghe được!”. Nói đến đây, anh dừng một chút, sau đó rất thâm ý hỏi một câu : “Tiểu Lai à, em thích kiểu người như “chú Bác Sĩ” ấy sao?”.

Tô TIểu Lai lắp bắp: “Anh…anh…anh mới thích đó! Em..em”. Cô bắt đầu quýnh quáng. Cả đời chưa bao giờ bị như vầy hết đó T____T

Dịch Xuyên Thần nhịn cười. Một Tô Tiểu Lai mồm miệng luôn nhanh nhảu thể mà cũng có lúc xấu hổ. Thật là thoải mái tâm hồn ~~ Nhớ ngày đó, Xuyên Thần anh đây chịu bao nhiêu “tủi khổ”, bây giờ cũng đã được báo thù….

“Đúng rồi, em Tiểu Lai, anh em có biết em đi xem mặt không?”

Đương nhiên theo kinh nghiệm đã tiếp xúc một vài lần,Tiểu Lai biết Xuyên Thần đang mang Trình THiếu Phàm ra uy hiếp cô.

Tô Tiểu Lai nhe răng cười cười với Xuyên Thần, anh ta đến để điều tra à???

Không cần quan tâm đến anh ta, cô xoay người chạy lẹ về đại sảnh.

Ở phía sau, Dịch Xuyên Thần nhếch môi cười. Nụ cười không rõ mang theo cảm xúc gì.

******

Lúc quay về chỗ ngồi, Tô Tiểu Lai lập tức mở miệng : “Bác sĩ Lâm, tôi phải về đây.”

“Chú” bác sĩ ấy sắc mặt biến đổi rõ ràng, lấy tay che bớt ánh mắt “tủi thân”, sau đó lại nhẹ nhàng cười : “Tô tiểu thư à, vẫn còn sớm mà. Cơm còn chưa ăn nữa. Chúng ta cứ ăn chút gì đó rồi về nhé..”.

Ăn cái rắm đấy! Cô còn có thể nuốt trôi sao? Tuy nhiên, Tiểu Lai vẫn phải nhịn lửa giận trong lòng xuống, lịch sự từ chối.

“Thực sự rất xin lỗi. Nhà tôi quy định rất nghiêm khắc, mười giờ là phải có mặt ở nhà rồi.” Đây không hẳn là lời nói dối nha.

“Chú” bác sĩ ấy nhìn nhìn đồng hồ, nói: “Nhưng mà bây giờ cũng chỉ mới hơn 8 giờ thôi mà. Sao tôi lại để cho cô đói bụng được. Tốt nhất là ăn tối xong, tôi đưa cô trở về.”

Tô Tiểu Lai không thể chịu đựng thêm được một phút giây nào nữa. Bụng đói reo vang nỗi oán hận (___||||)

Cô đang chuẩn bị từ chối tiếp, bỗng nhiên, vai có cái gì vuốt nhẹ, đầu có cái gì đó đang xoa xoa. Cô hoảng sợ, quay đầu lại nhìn ngay. Ngay lúc đó, Tiểu Lai thấy người kia đang dịu dàng xoa đầu cô, sau đó dùng ánh mắt sáng ngời nhưng hết sức thâm tình nhìn cô, giọng nói cực kỳ yêu chiều: « Tiểu Lai Lai à, sao lúc nào cũng nghịch ngợm thế? Em coi anh là không khí à? »

Tô Tiểu Lai nghe được ba chữ “Tiểu Lai Lai” kia, bỗng rùng mình một cái, cả người nổi lên lớp lớp da gà.

Cô cảm thấy thật kinh ngạc, anh ta lại diễn trò ở ngay đây à.

Nhưng, anh chàng bác sĩ bốn mắt kia mắt đã sớm lọt tròng, trên mặt là cảm xúc phức tạp xem lẫn hoảng loạn. Bác sĩ lấy tay chỉ vào người kia, hỏi : “Tô Tiểu Thư, anh ta là ai vậy?”

Tô Tiểu Lai mừng quýnh đến mù cả phương hướng đường đi. Trời giúp ta, trời giúp ta rồi. Phải phản ứng lại thôi.

Không đợi cô mở lời, tay của Dịch Xuyên Thần từ trên đầu vai đã chuyển xuống eo. Thân hình mềm mại của Tiểu Lai ngay lập tức trở nên cứng ngắc. Cô cố giãy ra nhưng vô ích.

“Không biết vị tiên sinh đây phải xưng hô thế nào nhỉ? Thú thực là tôi không muốn hỏi bạn gái tại sao lại ăn cơm cùng với người đàn ông khác đâu…” Dịch Xuyên Thần lạnh lùng mở miệng, đôi mắt dán chặt vào người “chú” bác sĩ kia.

Mặt mày “chú” bác sĩ kia trở nên kinh khủng, chính mình cũng không hiểu được đây là hoàn cảnh gì. Rõ ràng là đồng nghiệp giới thiệu đối tượng cho anh ta, tại sao lại biến thành bạn gái người khác rồi???? Anh ta đành phải rời ánh mắt sang hướng Tiểu Lai, hy vọng cô có thể giải thích hợp lý tình cảnh này.

Bởi vì hiệu ứng ánh sáng, mắt bác sĩ cận nặng, chiếc kính dày cộp phản quang lóe lóe nên Tô Tiểu Lai không nhìn rõ cảm xúc sau cặp mắt kính kia.

Cô nghĩ rằng dù sao sự việc cũng đã thành một đống bùi nhùi như vậy rồi, không bằng giải thoát cho mình sớm một chút, vì thế cắn môi phối hợp với Dịch Xuyên Thần, trưng ra thái độ rất thành khẩn: “Lâm tiên sinh, rất rất rất xin lỗi, anh ấy quả thật là bạn trai tôi. Ngày hôm qua chúng tôi cãi nhau, tôi dỗi nên hồ đồ…”

Còn không đợi cô diễn hết vai, vị bác sĩ đáng kính vỗ bàn cái bốp, nhảy dựng lên, chỉ thẳng vào mặt hai người : “Thật sự là hồ đồ, không phép tắc! Chuyện tình cảm của hai người mà cũng có thể lôi người ngoài vào sao?”.

Hai người đối diện bất thình lình bị mắng, ngây ngẩn cả người.

Chỉ thấy mặt vị bác sĩ kia xám xịt cầm lấy cặp tài liệu bên cạnh, xoay người rời đi, nhưng mà…một giây sau đó, anh chàng Lâm Bác Sĩ quay trở lại, bưng tách cà phê của Tiểu Lai uống một hơi cạn sạch. Hành động này làm cho hai con người đang sững sờ kia khóe miệng co rút liên hồi….=O=

Bác sĩ buông tách cà phê, nói với hai người còn đang run rẩy kia: “Hừ, thế là công bằng. Tách cà phê này hai người trả!”

Nói xong, không thèm quay đầu lại, sải bước nhanh rất khí thế.

o[╯□╰]o

Hai người này nãy giờ tựa như rơi vào trạng thái u mê, vẫn không nhúc nhích nhìn tách cà phê không còn một giọt kia, cho đến khi một giọng nữ thánh thót vang lên: “Tiểu Lai, lâu rồi không gặp.”

Hai người lúc bấy giờ mới tỉnh lại. Tô Tiểu Lai thẳng tay đẩy Dịch Xuyên Thần ra, đứng lên đáp lại.

“Chị La, sao chị lại ở đây?”. Sau đó, cô lập tức nhìn cái bàn phía sau, rốt cục cũng hiểu được, hóa ra là bọn họ đi cùng nhau.

La San nhìn Tô TIểu Lai: “Chị với Xuyên Thần ăn cơm ở đây, vừa lúc thấy em cũng ăn cơm ở đây, tại bàn này”. Nói xong, cô ta dừng một chút, lại hỏi liền : “Đúng rồi, anh em dạo này thế nào?”.

“Anh ấy thì có thể thế nào nữa, có thể ăn, có thể uống.”Tô Tiểu Lai đáp rất trôi chảy.

Nghĩ cũng lạ, hình như lâu lắm rồi Lam San không đến tìm anh cô, cũng không dây dưa dùng dằng với cô. Aiza, chắc chuyện không thành nên đi tìm tình yêu mới rồi!!! Cô nhìn La San rồi lại nhìn Dịch Xuyên Thần. Hai người này chắc chắn có JQ (gian tình), lần trước ở khu trò chơi hai người này cũng đi cùng nhau đó.

Dịch Xuyên Thần liếc mắt một cái đã thấy rõ cái tâm tư đen tối của Tiểu Lai, vì thế đứng dậy, sửa lại ý nghĩ sai lầm của cô: “Em Tiểu Lai, để anh giới thiệu cho em, với một cách rất rất chính thức nha, La San, em họ của anh”.

Tô Tiểu lai lập tức xấu hổ : “A, tại sao chị La San không gọi anh là anh họ?”

“Ha ha ha, tại vì tuổi chênh lệch không nhiều đó. Anh ấy chỉ hơn chị có 2 tháng, làm sao chị có thể dễ dàng gọi một tiếng “anh” được.” La San trả lời cô, lời nói toát ra tình cảm anh em sâu đậm.

Điều này làm cho Tô Tiểu Lai phiền lòng. Nhìn đi, anh em nhà người ta quan hệ hòa hảo, trong khi cô với anh trai dường như vẫn có một bức tường chưa vượt qua được.

Dịch Xuyên Thần đột nhiên chuyển đề tài, vẻ mặt cười cười: “Tiểu Lai à, chuyện vừa nãy cảm ơn anh thế nào đây?”

Đầu óc người này không phải là có vấn đề chứ? Chuyện vừa rồi đó còn không phải là do anh ta sao? Cô còn chưa truy cứu thì thôi, thế mà anh ta dám vác mặt đòi thưởng đó. Đúng là con người không biết xấu hổ, mặt dày.

“Em còn chưa tính sổ với anh đâu. Vừa nãy nói năng lung tung cái gì thế?” Tô iIểu Lai bốc hỏa.

“Ủa, chớ đó không phải là vì cứu em sao? Em nghĩ rằng anh ngời ngời như thế này mà hạ mình làm bạn trai em à?” Dịch Xuyên Thần kênh kiệu tuôn ra câu trả lời.

“Anh thật đúng là mặt dày vô đối!”. Tô Tiểu Lai nhịn không nổi nữa rồi, nổi cơn tam bành luôn.

“Anh mặt dày như thế nào?”. Dịch Xuyên Thần tiếp tục đùa giỡn.

La San ở một bên nhìn hai người đấu võ mồm, nhịn không được nở nụ cười. Cô phát hiện rằng chỉ khi Xuyên Thần ở cạnh Tiểu Lai mới có vẻ đáng yêu như thế.

Cuối cùng người giảng hòa vẫn là La San: “Được rồi, Xuyên Thần, đừng chọc Tiểu Lai nữa. Mình thấy TIểu lai vẫn chưa ăn cơm, chắc chắn là đói bụng rồi đó”.

Những lời của La San đã nhắc nhở Tiểu Lai về cái bụng trống trơn của mình…

Dịch Xuyên Thần cũng không chọc Tiểu Lai nữa. Thời gian còn dài, mà trong tay thì đã có điểm yếu rồi, việc gì phải vội chứ.  Ha haha haha…..

Vì thế, 3 người rốt cục cũng ngồi xuống ăn cơm, nhà hàng liền yên tĩnh trở lại.

******

Từ khi Tô Tiểu Lai đi học chính trị, Trình Thiếu Phàm cũng không rảnh rỗi. Mỗi buổi sớm đều đánh thức Tiểu Lai, sau đó tự mình lái xe đưa cô đến trường. Chính trị vốn dĩ là môn học buồn tẻ nhàm chán, nhưng thầy giáo lại dùng khiếu hài hước của mình để làm bài giảng thêm sinh động, đỡ chán ngán. Tuy nhiên, Tiểu Lai là nhân vật đặc biệt, cô luôn luôn nhớ đến thời trốn học oanh liệt vàng son với biệt tài cúp cua của mình. Thế nên, chưa đến 2 ngày, Tô Tiểu Lai đã phát bệnh cũ: trốn học!

Haizz…cô chán đến chết rồi! Mở di động, xem lịch : ngày mai là ngày 15 tháng 8, cũng chính là ngày sinh nhật cô. Được rồi, thật là háo hức đó !

Hôm nay, Trình Thiếu Phàm đi con xe cực kỳ phong cách của mình đến đón TIểu Lai, cô làm ra vẻ thần bí hỏi : “Anh, ngày mai là ngày gì?”. ( ̄▽ ̄)

Trình Thiếu Phàm lái xe, liếc mắt qua Tô TIểu Lai một cái, thản nhiên nói : “Sinh nhật em”.

Tô Tiểu Lai biết chắc anh sẽ không quên, vì mấy năm nay chả bao giờ anh quên không tặng quà cho cô cả.

Trong lòng đương nhiên là vui mừng rạo rực, cô hỏi tiếp: “Anh, ngày mai em có thể được giải phóng một ngày không? Có một ngày tự do đó?”.

“Nghỉ để làm gì?”. Trình Thiếu Phàm đương nhiên biết rõ nhưng vẫn cố hỏi, nhưng ngữ khí rất mềm mại nhẹ nhàng.

“Sinh nhật chứ sao”. Tô Tiểu Lai biết Thiếu Phàm cũng không tức giận, xem ra việc có thể thành đó ~(≧▽≦)/~

“Mới đi học có hai ngày mà đã đòi nghỉ, không được!”.

Tô Tiểu Lai cảm thấy vô cùng uất ức, nhẹ giọng nói : “Một năm mới có một ngày sinh nhật mà anh…”

“Được thôi! Vậy sáng ngày mai đi học bình thường, giữa trưa anh đến đón em.”

End


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: