truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Anh dám yêu em à- Chương 11+ 12 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 11

 Trên núi cỏ mọc trùng trùng tuy rằng mùa hè đã đi qua nhưng cảnh đẹp ngoại ô nơi đây vẫn không hề mất đi. Chóp mũi tôi không ngừng thoang thoảng mùi hương thơm của hoa cỏ, tầm mắt thỉnh thoảng phóng về xa xa, thưởng thức màu xanh um của lá cây, lòng thầm nghĩ leo núi vận động quả thật là môn thể thao làm người ta cảm thấy thoải mái đễ chịu. Tôi nhìn sang Tiểu Phượng thấy nó đang cô hít sâu một hơi, trên mặt chậm rãi mỉm cười lấy lại tinh thần. Nó giống như là đang suy nghĩ làm ra một quyết định rất trọng đại nào đó, sau đó hướng tôi cười :”Hòa Mãn chúng ta giờ thi nhau xem ai sẽ chạy đến chỗ cọc kia trước!”

 Nói xong, nó giống như đang chạy trốn không bằng lập tức phóng đi, ra vẻ như rất nghiêm túc đối với lần đánh cuộc này, tay cũng nắm chặt thành quyền không ngừng ra sức mà chạy.

 Hai đứa chúng tôi đã là dẫn đầu so với mọi người, cho nên chỉ chạy thêm một đọan ngắn liền đã cách rất xa bọn họ. Tôi mặc quần áo màu sậm, lại gọn gàng đương nhiên phong cách rất thích hợp để chạy đua hơn so với nó, không lâu sau tôi đã tiến tới chỗ cọc kia. Tiểu Phượng đang hì hục chạy phía sau, theo đà quán tính nên nhất thời không thắng lại kịp liền nhào vào ôm lấy cổ tôi. Nó lấy lại bình tĩnh nhìn tôi một lát, cười cười nhẹ giọng nói:” Hòa Mãn, chúng ta huề nhau vì tới đích cùng một lúc!”

 Tôi liền chân thành lên tiếng nhắc nhở nó:”Mày thật ra chậm hơn tao mấy bước đó Tiểu Phượng.”

 Nó dở khóc dở cười, lấy tay vỗ nhẹ lên đầu tôi, vẻ mặt cười có chút mất mác, thở dài:”Hòa Mãn, mày sao không chịu nhường cho tao chứ, cho dù là chịu thiệt vu vi để cả hai về cùng một lúc cũng không được à? Sao phải nói trắng toẹt ra như vậy chứ, một chút cũng không thông minh! Thật là sao không chịu hiểu ý người khác gì hết!”

 “Mày cũng không có dặn trước!” Tôi đâu biết rằng nó lại thích nói chuyện vòng vo chứ, giờ lại còn có thói quen thích nói giỡn nên tôi cũng không cố ý muốn nghĩ ngợi gì nhiều. Tôi nói xong liền xoay người lại, đứng chờ đám người phía sau đang từ từ tiến đến.

 Quế Lượng và Đường Sâm nhẹ nắm tay nhau thong thả leo núi, cứ nhìn xem bọn họ giờ đây thật ngọt ngào thân mật biết mấy.

 Tiểu Nhụy và bạn trai nó hình như còn hơi chút rụt rè, chỉ là đi cạnh nhau thì thầm tán gẫu.

 Trình Lâm đi theo phía sau, có chút uể oải, cúi đầu không biết đang suy nghĩ cái gì, hình như còn có chút giận dỗi nên dọc đường không ngừng lấy chân đá văng những viên đá nhỏ bên dưới.

 Đi sau cùng chính là Diệp Hướng Lăng. Hắn vẻ mặt hết sức lãnh đạm thờ ơ, đi một chút rồi ngó đông ngó tây, tựa hồ đang rất thưởng thức cảnh đẹp ngoại ô nơi này.

 Đôi khi hắn đưa mắt lại đây, nhằm lúc tôi và Tiểu Phượng vừa quay đầu, chạm phải ánh mắt hắn liền thấy hắn cau mày, lát sau mới chậm rãi dời mắt sang chỗ khác.

 Tôi chạy theo sau Tiểu Phương một hồi, đôi giày dưới chân đột nhiên lỏng dây, nên thuận thế ngồi xổm xuống buộc lại. Trong lúc đang uốn éo cái đầu vừa vặn lại bắt gặp ánh mắt của Diệp Hướng Lăng.

 Hắn thản nhiên nhìn tôi, con ngươi đen lại, mày hơi nhướn lên sau đó như có như không nhìn về Trình Lâm đang đi phía trước.

 Tôi sửng sốt, dùng cái đầu chậm chạp lề mề của mình suy nghĩ lập tức ngộ đạo.

 Hắn phỏng chừng là muốn tôi đi chậm lại đây,  cho Trình Lâm kia có cơ hội rượt theo kịp Tiểu Phượng. Cũng không biết tên Trình Lâm khù khờ này làm thế nào lại đắc tội với Tiểu Phượng khiến cho Tiểu Phượng từ khi bắt đầu leo núi đến giờ vẫn không thèm để ý đến hắn ta. Cứ nhìn mà xem hắn cả buổi trời ủ rủ không ít, thật đáng thương mà.

 Tôi nghĩ thế liền cứ ngồi lì chỗ đó, đợi cho đến khi Trình Lâm bọn họ đi tới đột nhiên ”phốc” đứng dậy, vỗ vỗ vào vai hắn ta.

 Trình Lâm sửng sốt nhìn tôi.

 Tôi nghiêng đầu ra hiệu bảo hắn ta theo sau.

 Hắn ngơ ngơ ngác ngác, tựa như không hiểu ý tôi là muốn làm gì.

 Tôi đúng là bị hắn chọc cho tức chết đây mà. Cái tên này thật là quá ư ngốc đi, tôi đẩy đẩy cánh tay hắn, vì đầu óc chậm lục của hắn mà tôi giờ cũng có chút giận:”Trình Lâm, anh sao không chạy lên đi cùng Tiểu Phượng!”

 Hắn thái độ ngập ngừng, liếc sang nhìn Diệp Hướng Lăng muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

 Tôi thấy vậy liền nổi giận, đẩy hắn ta thêm một chút:”Trình Lâm, anh thật là đồ ngốc mà. Anh còn không mau đuổi theo nó nói chuyện một chút. Anh không biết con bé lúc ở ký túc xá vì muốn viết thư cho anh mà đọc không biết bao nhiêu quyển sách mới viết được bấy nhiêu đó chữ a “

 Trình Lâm ngây ngẩn cả người, cặp mắt trừng to rồi lấy tay nghi ngờ chỉa chỉa vào chóp mũi chính mình.

 Tôi còn thật khẳng định hướng hắn ta gật đầu thật mạnh:” Chính là vì anh, anh thật là ngốc mà. Anh nếu như có một nửa thông minh của tôi thì tốt biết mấy, phỏng chừng Tiểu Phượng sẽ không tức giận thế này!”

 Diệp Hướng Lăng lấy tay mân mê môi mình, nhẹ ho khan một chút, sau đó yên lặng đưa mắt ngước nhìn phong cảnh núi non xa xa.

Trình Lâm tựa hồ bị tôi nói đến nỗi rung động, ngây ngốc đứng đó chốc lát, đột nhiên vẻ mặt kích động nhìn tôi cười hắc hắc hai tiếng, liền hướng Nhuế Tiểu Phượng chạy như điên đuổi theo.

  = =, tên này thật sự trong đầu có hắn có hơi choáng váng mà.

 Tôi nhìn theo bóng hắn chạy đi mà nhẹ thở dài một hơi. Khi quay đầu lại, ngó sang Diệp Hướng Lăng, tôi có vẻ bất đắc dĩ nhún vai:”Anh ta thật là quá ngốc, đầu óc hình như còn có hơi choáng váng nữa, haiz…”

 Diệp Hướng Lăng cuối cùng không thể tiếp tục chống đỡ được nữa, phá lên cười ra tiếng:”Ừ..ừ.., em nói đúng, Hoà Mãn, em đúng là người thông minh nhất!”

 Ai uy, bạn thân cư nhiên còn khích lệ tôi a!

 Tôi vô vàn cảm động nhìn hắn:”Diệp bạn thân, em chính là thưởng thức tác phong của cảnh sát nói được làm được của các anh.”

 “…”  Hắn ta không nói gì chỉ là đưa mắt nhìn xem tôi, rồi lại ho khan một trận. Đột nhiên một cánh tay vươn đến túi quần của tôi, Diệp bạn thân lấy ra chai nước, mở nắp thong thả tu lấy một ngụm.

 Đến khi tôi bảo hắn ta đưa lại chai nước để tôi nhét lại vào túi quần, thì đột nhiên hắn dùng con ngươi đen bóng trừng tôi một cái.  Sau đó không nói không rằng sải nhanh vài bước, đem tôi đá lại phía sau.

 Thiếu hẳn một bình nước khoáng tuy rằng cả người thoải mái một chút nhưng khi tôi bước đi, không còn nghe thấy âm thanh loảng xoảng kia, không giống khi nãy, trong lòng cảm giác thật trống trải mất mác.

 Tâm tình của tôi đang tốt đẹp nhất thời bị Diệp Hướng Lăng phá hủy một nửa.

 Mọi người hướng tới đỉnh núi phía trước, ai nấy đầu đã đổ đầy mồ hôi. Tiểu Phượng vốn là người chạy trước nhất lúc này bỗng nhiên xoay người lại, chạy ngược tới gần chỗ tôi.

 “Tiểu Mãn, Tiểu Mãn…” Nó túm váy, ra vẻ rất thận trọng chạy tới đây.

 “Sao?” Tôi nhìn sang Diệp Hướng Lăng bên cạnh, hắn ta dường như hiểu ý cố đi nhanh một chút lên phía trước, cách hai chúng tôi một khoảng.

 Tiểu Phượng nhìn hắn một cái, có chút khó xử, sau đó lập tức quay sang tôi, hạ giọng nói:” Tiểu Mãn, tao muốn đi toilet!”

 (^0^)…Bây giờ trên núi làm gì mà có toilet chứ? Tôi khó xử nhìn chung quanh đánh giá một lượt, uốn éo cái đầu nhỏ của mình nhìn đến phía sau Diệp Hướng Lăng. Tôi với theo, hét to gọi anh ta:”Diệp Hướng Lăng, Tiểu Phượng nói nó muốn đi toilet, anh có biết gần đây có cái toilet nào không?”(thiệt là bó tay…=.=!!!)

 Diệp Hướng Lăng vừa quay đầu lại, mặt của Tiểu Phượng đã lập tức ửng đỏ. Nó hung hăng, vụng trộm nhéo tôi một cái đau điếng, nghiến răng nghiến lợi nói:”Hòa Mãn, mày thật không có tế nhị chút nào cả!.”

 Tôi kỳ quái nhìn nó, lại quay sang hỏi Diệp Hướng Lăng:’Có hay không? Em giống như cũng muốn đi.”

 Diệp Hướng Lăng yên lặng nhìn tôi, sau đó mặt không biến sắc vươn tay chỉ vào khoảng giữa sườn núi, nói với tôi:”Nơi đó có một cái! Nhưng hình như còn cách nơi đây một khoảng khá xa”

 Tôi liền dắt tay Tiểu Phượng, hổn hển mà chạy như điên về phía đó.

 Nhìn xem khuôn mặt Tiểu Phượng mà coi, giờ đã nghẹn đỏ như cái gan heo, nhất định là nó phi thường khó chịu. Cảm giác mắc nghẹn này tôi làm sao mà không hiểu được chứ, cho nên tôi càng phải nhanh một chút dẫn nó đến đó mới được.

 Tôi mới chạy được hai bước, nhớ tới cái gì đó lại quay đầu nhìn Diệp Hướng Lăng nói:” Mọi người cứ tiếp tục đi trước, chúng ta sẽ gặp lại chỗ kia!” Tôi chỉ chỉ về phía sườn núi, nơi có một cái cây rất lớn sừng sững, dù đứng từ xa có thể nhìn thấy rất rõ ràng.

 Diệp Hướng Lăng không nói, nhìn tôi gật đầu.

 Tiểu Phượng bị tôi lôi kéo, hai gò má nó càng đỏ, lan tận đến cả mang tai, biểu tình trên mặt càng thêm dữ tợn. Nó còn trợn mắt nhìn tôi chầm chầm, tôi không thèm để ý một bên lôi kéo tay nó, một bên vừa chạy vừa an ủi:”Tiểu Phượng, phía trước một chút là tới nơi rồi mày đừng có lo! Mày nhớ….ráng kẹp cho chặt một chút!” Câu cuối cùng tôi dùng hết sức mà rống lên, tôi đây thật lòng đang muốn giúp nó tăng thêm lòng kiên trì.

 Tôi xem nó giờ thiếu chút chữa đã rơi nước mắt, tròng mắt cũng bắt đầu hơi ươn ướt.

 Kết quả nó đi toilet tận 3 phút, còn tôi đi toilet đến 10 phút. Đợi đến khi tôi đi ra nhìn thấy vẻ mặt nó đầy lo lắng:”Hòa Mãn, sao mày chậm chạp vậy chứ? Mày xem Hướng Lăng bọn họ giờ đã sắp đến sườn núi rồi kìa.!”

 Tôi ngẩng đầu nhìn thấy, quả thật nó nói không sai. Không phải đã nói là đợi dưới cây đại thụ kia sao. Haiz…

 Nó thấy vậy giận dỗi giậm chân:”Mày sao không bảo bọn họ chờ mình chứ. Chúng ta vừa phải chạy lên đó, còn phải cố đuổi theo bắt kịp họ thật là mệt chết đi.”

 Tôi xoay mặt nhìn khắp nơi, kêu lên một tiếng:”Đừng lo, Tiểu Phượng, tao với mày đi đường tắt.”

 Theo kinh nghiệm nhiều năm nghiên cứu địa hình đối với non sông tổ quốc, tôi cảm thấy ở chỗ kia chắc chắn có một con đường tắt nhỏ, nếu theo hướng đó thì không lâu sẽ trực tiếp đến được chỗ cây đại thụ giữa sườn núi kia, đồng thời sẽ thu ngắn được khoảng cách một chút, có thể nói được gần hơn phân nửa.

 Tiểu Phượng nhìn đến con đường dốc mà tôi vừa chỉ, “chóang”, cả người nó liền cứng ngắc như tượng đá:” Tiểu Mãn, mày nhìn tao coi có thể đi lên đó được sao?”

 Tôi quay đầu nhìn nó, dùng sức nắm chặt tay cỗ vũ:”Mày còn khỏe mạnh thế này, chắc chắn được mà, không sao đâu!”

 Nó lại bày ra bộ mặt giống như sắp phát khóc.

 Tôi ngay cả chuyện bẻ một nhánh cây cũng làm, sau đó còn đưa tới tận tay nó:”Cầm lấy cái này, ráng một chút, chúng ta sẽ mau lên đó thôi!”

 Nó đơ mắt nhìn nhánh cây, rồi ngẩng đầu nhìn đến đám người đang tiến gần đến giữa sườn núi, đột nhiên khí thế hăng hái dạt dào, thẳng một đường xông tới.

 Tôi đi theo sau nó không ngừng thở hổn hển.

 Cũng may nó thể lực không dư giả được bao nhiêu, chạy được một đoạn nhỏ đã thấy nó ngừng lại. Tôi chạy ngang qua nhìn thấy cái nhánh cây lớn tôi đưa cho nó khi nãy giờ gãy chỉ còn lại một khúc ngắn ngủn.

 Tôi giựt lấy nhánh cây, lôi kéo tay nó, cẩn thận tránh không làm cho nó bị đau:”Tiểu Phượng, để tao đỡ mày đi lên đó!”

 Tiểu Phượng nhìn tôi một lát rồi gật đầu.

 Mấy ngày hôm trước trời đổ mưa lớn, nơi này bị lá cây bên trên che phủ, vì ánh mặt trời không thể chiếu lọt vào nên ẩm ướt nơi này càng có cơ hội mà phát huy. Mỗi bước dưới chân đã trơn lại càng thêm trơn trượt, đi rất khó khăn.

 Tôi suy nghĩ rồi nhìn đến chiếc váy của Tiểu Phượng đang mặc trên người cộng thêm đôi giày dưới chân của nó, trong lòng có chút do dự nói:”Tiểu Phượng chúng ta hay thôi đừng theo con đường này mà lên đó!”

 Tiểu Phượng khẽ cắn môi, nhìn tôi rất thẳng thắn lắc đầu:” Nhanh chút sẽ lên đó thôi! Bọn họ sẽ không có đứng đó mà chờ chúng ta đâu, trước 4 giờ là họ phải quay về, chúng ta thật sự không còn bao nhiêu thời gian nữa để hội họp đâu”

 Nó kiên quyết phản đối, giờ khắc này tôi thật sự cảm thán nó thì ra là người vô cùng kiên cường.

 Đối với sự kiên cường hay nói đúng hơn là cứng cổ của nó, tôi không thể dùng ngôn ngữ mà đi cổ vũ, chỉ đơn giản yên lặng đứng sau lưng âm thầm yểm trợ cho nó, nếu gặp chuyện bất ngờ xảy ra tôi sẽ nắm chặt thắt lưng nó để không phải bị ngã.

 Có nhiều lần nó cố đi nhanh bị trượt lên trượt xuống, tôi theo sau không ngừng bị nó đạp lên chân, đau đến nước mắt muốn rớt ra nhưng lại sợ nó xấu hổ, nên cắn răng chịu đựng, nhẫn nhịn theo sau lưng nó.

 Dù đã đi được hơn một nửa, nhưng mặt đường không tốt hơn chút nào, càng lúc càng lầy lội, khó đi. Cây cối chung quanh nơi này đều rất ít, chỉ có bụi cây nhỏ, là có thể bám vào.

 Tiểu Phượng cứ trượt rồi lại trượt, chỉ còn thiếu điều sắp phải lăn xuống dưới, cũng nhờ tôi từ phía sau cắn răng chịu đựng mới chặn lại được. Một tiếng thét vang lên, ngay cả khủy chân cũng quỵ xuống, nhưng nó vẫn ráng tiếp tục đi lên phía trên.

 Tôi đi theo sau từng bước cố dùng sức đè mạnh chân sâu xuống đống bùn nhão, giữ cho mình đứng thật vững, phòng hờ lúc nó lăn xuống để còn bắt kịp.

 Sức lực của Tiểu Phượng càng lúc càng yếu dần, đến nỗi chân tay cũng bắt đầu run rẩy giống như lão bà, trên đó còn dính đầy bùn.

 “Tiều Phượng, nhanh lên, ráng kiên trì thêm chút nữa!” Tôi ở phía sau cố gắng cổ vũ.

 Nó quay cái đầu đầy mồ hôi, cảm kích nhìn tôi cười cười.

 Rốt cục sau cơn mưa trời lại sáng, hai chúng tôi cuối cùng cũng đã nhìn thấy Trình Lâm đang đứng cách một khoảng rất gần trước mặt. Tiểu Phượng nhất thời kích động, quơ quào cánh tay tóm lấy cổ chân của Trình Lâm.

 Bàn tay Tiểu Phượng vốn đã dính bùn nên rất lạnh, Trình Lâm không phòng bị thoáng chốc giật mình hoảng sợ. Hắn theo phản xạ có điều kiện lấy chân đá một phát, đẩy cánh tay nó ra, tôi đi theo phía sau Tiểu Phượng nhìn thấy sợ tới mức chỉ biết thét thật to.

loading...

 Mắt nhìn thấy nó đang từ từ trượt xuống, nghĩ cũng không kịp nghĩ, nhảy phốc qua ôm lấy nó, rồi cả hai đứa cứ thế mà lăn xuống dưới.

 Đầu óc tôi giờ đây bắt đầu choáng váng, từ xa nhìn lại chỉ bắt gặp đôi mắt vô cùng hoảng hốt. Tôi lần đầu tiên mơ hồ nghe được tiếng thét thất thanh, có vẻ như rất khẩn trương của Diệp Hướng Lăng:” Hòa Mãn, mau giữ chặt lấy cái cây bên trái mau lên.”

 OMG… tôi trợn mắt, cả người choáng váng đến đầu hoa mắt ong, nhưng cũng thận trọng suy nghĩ lại, không thể được nha, tay trái tôi giờ còn đang ôm Tiểu Phượng cơ mà.

 “Ngốc…Mãn!! Bắt lấy nhánh cây đó mau lên!”

 Hắn ta tựa hồ chỉ tiếc không thể nhảy xuống ngay, khuôn mặt vô cùng hỗn loạn.

 Tôi cái gì cũng không nghĩ nữa, cứ thế một đường lăn xuống. Đến khi cảm giác cơ thể chạm đất dừng lại, tôi thế này mới mông mông lung lung phát hiện Diệp Hướng Lăng cũng hướng chỗ chúng tôi nhảy theo, hắn giờ cũng sắp lăn tới đây đi.

 Tôi theo bản năng thét chói tai, hướng hắn rít gào:” Lăn qua bên kia đi, coi chừng, đừng có mà đè lên em!”

  Rống xong câu này, tôi rốt cục mới thỏa mãn, cảm thấy mình không thể nào chống đỡ được nữa, cảnh vật trước mắt cũng dần tối lại, thì ra tôi đã lâm vào trạng thái hôn mê hoàn toàn.

  = =, lần thứ hai hẹn hò chúng tôi trực tiếp lấy đầu rơi máu chảy mà hạ màn.

Chương 12

 Tôi đã hôn mê được một lúc, bộ dạng thật nhếch nhác, từng cơn gió ôn nhu nhẹ thổi đến cho tôi cảm giác như một bàn tay nhẹ nhàng đang không ngừng chạm nhẹ lên trên hai má, hơi thở ấm áp không ngừng phả vào mặt tôi. Theo giác quan tôi cảm nhận có người ngồi rất gần, đang nhìn chằm chằm đánh giá tôi. Tôi hơi bất an giật mình xoay người, có chút không được tự nhiên, đối phương dường như cũng cảm nhận được sự bất an trong lòng tôi, thái độ càng thêm ôn nhu, vươn tay đến ôm tôi sát vào lòng sau đó còn nhẹ vỗ về.

  Cảm nhận được sự an toàn và rất ấm áp từ từ bao phủ, tôi thoáng lấy lại bình tĩnh, thầm nghĩ chắc vì mình đang nằm ngủ trong tư thế không được thoải mái đây mà.

 Một lúc sau, tôi cảm giác được cơ thể mình như đang chạm đến một khối nước biển mát lạnh rất lớn, rộng rãi và cũng thật ấm áp. Chạm được đến nó, lòng tôi bắt đầu thấy lâng lâng, trong ngực tim đập phập phồng, thích thú như đang được bao bọc trong một chiếc nôi, cứ thế được người đong đưa đẩy nhẹ.

 Tôi càng ngủ càng sâu, nhưng cũng cảm giác được hình như có ai đó đang dùng một chiếc khăn lạnh đặt trên trán mình.

 Cuối cùng tôi cũng chậm rãi khôi phục lại tỉnh táo, chờ cho đến khi một lần nữa tôi mở to đôi mắt ra nhìn, phát hiện mình đang nằm trên bờ lưng ấm áp của Diệp Hướng Lăng, trên đường đi xuống núi, giống như cũng đã sắp đến gần chân núi. Tôi thậm chí còn nhìn thấy được con đường quốc lộ cách đó không xa giờ đang tấp nập xe cộ qua lại. Bên kia Tiểu Phượng đang khóc thúc thích, thỉnh thoảng lấy khăn ướt chậm chậm cái trán cho tôi.

 Thấy tôi mở mắt, nó hoảng sợ tới mức cả người cũng run run, hét lên một tiếng, nước mắt cũng thôi không chảy nữa.

 Diệp Hướng Lăng lập tức dừng lại bước chân, nhẹ nhàng buông tôi xuống, xoay người lại, đỡ lấy bả vai tôi rồi sau đó cẩn thận quan sát thần sắc của tôi một lượt, cuối cùng đỡ lấy lưng tôi nói:”Hòa Mãn, em cử động chân mình một chút thử, nhìn xem có chỗ nào bị thương không!”

 Tôi động đậy cái chân, nhảy lò cò vài bước, thậm chí còn ca theo vài đoạn quảng cáo trong radio, cảm giác không có gì là không ổn vì thế ngẫng đầu vỗ ngực nói:”Không sao, em tốt lắm!”

 Diệp Hướng Lăng nhẹ thở phào một hơi, vươn tay ra nhìn đồng hồ, tôi thoáng thấy trên lưng tay hắn ta có vết máu đã khô màu đỏ thẫm, còn dính vào một chút bùn. Tiểu Phượng vừa nhìn thấy nước mắt nhịn không được cứ thế mà trào ra, một lần nữa đưa tay bịt miệng nghẹn ngào khóc rống:”Hướng Lăng, tay anh….”

 Diệp Hướng Lăng lạnh lùng liếc mắt nhìn Tiểu Phượng, vươn tay mình ra tùy ý nhìn nhìn một chút chỗ vết thương, nhưng khi hắn lên tiếng trả lời lần nữa thì ánh mắt lại hướng nhìn tôi bảo:”Không có sao, chỉ là một vết xước nhỏ mà thôi.!”

 Tôi gãi gãi đầu rồi bước qua, cầm lấy tay hắn tinh tế quan sát. Quả nhiên chỉ là một vết xước nhỏ, tuy rằng có chảy một chút máu nhưng cũng không phải chuyện nghiêm trọng gì, ngẩng đầu lên nhìn Tiểu Phượng an ủi:” Đúng vậy chỉ là một vết xước nhỏ, Tiểu Phượng mày đừng có lo quá như vậy, ba bốn ngày sau là lành lại thôi!”

 Diệp Hướng Lăng nghe tôi nói như vậy thì trừng mắt nhìn tôi, sau đó mạnh mẽ rút tay trở về.

 “Đi thôi, đến bệnh viện kiểm tra một chút!” hắn nói xong duỗi bàn tay mình tới, nắm lấy cổ tay tôi. Tôi nhanh chóng giãy tay mình ra, nhảy tới sau lưng Tiểu Phượng, hướng hắn lên tiếng phản bác:”Không đi, các anh mau về trước đi, cổng ký túc xá e rằng cũng sắp đóng rồi.”

 Trình Lâm không nói gì, chỉ khư khư đứng cạnh Tiểu Phượng mà mất hồn.

 Bên này, Diệp Hướng Lăng lại hơi nhíu mày, chẳng chút để ý nói:”Ừ, thời gian cũng đã trễ, để bọn Đường Sâm đưa mấy người khác về trước đi, tôi cùng Trình Lâm sẽ đưa em cùng Tiểu Phượng đến bệnh viện kiểm tra một chút!”

 Tôi nhìn nhìn Tiểu Phượng, nó lại nhìn tôi, hai chúng tôi trong lòng đột nhiên giống như có thần giao cách cảm, ngay lập tức đồng loạt cự tuyệt:”Không cần!”

 Tiểu Phượng muốn nói gì đó nhưng thấy Diệp Hướng Lăng lạnh lùng liếc mắt nhìn nó thì ngay lập tức nước mắt lưng tròng, thức thời ngậm miệng lại.

 Tôi cũng muốn nói thêm, nhưng khi nhìn đến ánh mắt càng ngày càng lạnh như băng của hắn đang bắn về phía mình lại nghĩ bản thân không thể như Tiểu Phương mà bày ra bộ dạng nước mắt lưng tròng được. Tôi bắt chước theo thói quen lạnh lùng của hắn, cũng hướng hắn mà nhìn chằm chằm lại, đã vậy còn không biết sợ chết là gì cố lấy hết dũng khí dùng thái độ ra lệnh phân phó hắn ta:” Hai bọn em có thể tự mình đến bệnh viện để kiểm tra, các anh cứ yên tâm mà về trước đi!”

 Tôi cảm thấy khí thế giận dữ này của tôi thật sự rất mạnh mẽ, đáng tiếc người mà tôi phải đối phó không ai khác mà chính là Diệp Hướng Lăng. Hắn trừng mắt nhìn tôi một cái, tôi liền lập tức ũ rũ,= =!!!. Tôi phải thừa nhận cái tên tiểu tử này khí thế so với tôi qua thật là mạnh mẽ gấp bội.

 Hắn ta hoàn toàn không hề để ý đến sự phân phó của tôi, tựa hồ như ánh mắt lạnh lùng khi nãy còn chưa đủ để biểu đạt rõ sự phẫn nộ trong lòng hắn. Cho nên hắn một lần nữa quay đầu hướng về phía tôi “hừ” lạnh thêm một tiếng nữa.

 Tôi nghe được hàn khí lạnh lẽo phát ra từ một tiếng”Hừ” đó, cả người lại càng thêm co rút ũ rủ, đầu càng cúi thấp rút về phía sau Tiểu Phượng, đang tính toán có nên chuyển sang thái độ ôn nhu mà khuyên bọn họ nên đường ai nấy về hay không.

 “Hòa Mãn, em trốn cái gì?” Hắn cố chấp, ương ngạnh duỗi tay, kéo tôi từ sau lưng Tiểu Phượng đi ra. Tôi bị hắn ta đỡ lấy một bên đi tới phía trước, sau đó dừng lại trước một chiếc xe taxi đang đậu ở chân núi.

 “Lên xe!” Hắn hung hăn ra lệnh cho tôi.

 Đến trước cửa xe, hắn giống như còn đang mang theo một cỗ tức giận thật lớn, cửa vừa mở hắn liền nắm lấy thắt lưng của tôi, đem tôi nhét vào trong xe. Sau đó không chút khách khí cũng theo tôi ngồi vào trong, đem tôi dựa vào lưng ghế.

 Tuy rằng hắn không mở miệng mắng tôi, nhưng tôi vẫn ngầm cảm nhận được sự tức giận ngùn ngụt đang tỏa ra từ người hắn. Tôi lui rồi lại lui, cố tình cách xa hắn một chút.

 Nhuế Tiểu Phượng có hơi do dự, nhưng cũng không dám theo hai chúng tôi ngồi vào băng sau, mà lẳng lặng tiến lên phía trước ngồi cạnh tài xế, trong mắt vẫn còn ẫn nhẫn nước mắt.

 Trình Lâm đang định bước vào theo, không ngờ bị Diệp Hướng Lăng không chút thương tình đẩy nhẹ hắn ra khỏi :” Cậu trở về ký túc xá đi, giờ này mà chạy về thì vẫn còn kịp về trước 4 giờ!”

 Xe chạy đi, tôi nhìn lại thấy Trình Lâm hãy còn ngốc nghếch, sững sờ đứng yên một chỗ đó :”Diệp Hướng Lăng, sao anh ta không đón xe về?”

 Ánh mắt Diệp Hướng Lăng tà mị lướt qua người tôi, rồi trở nên lạnh lùng, vươn tay đem cái đầu đang lay hoay không ngừng nhìn qua cửa kính xe của tôi, kéo trở về:”Ngồi yên, không cần cứ lay hoay vòng vòng như thế! Còn chưa biết có bị chấn động trong não hay không đây.…”

Từ khi lên xe đến giờ hắn tự hồ vẫn rất lo lắng, nên sau đó không tiếp tục mở miệng nói gì thêm nữa.

 Xe chạy thật chậm, đã vậy còn phải dừng lại rất nhiều lần vì đèn đỏ.

 Trong lòng tôi giờ nóng như lửa đốt, không ngừng nhìn đến đồng hồ, lại nhìn sang Diệp Hướng Lăng. Hắn đang ngồi thật vững vàng, trên mặt không chút biểu tình, ánh mắt đăm đăm nhìn thẳng con đường trước mắt. Trong lúc tôi đang thấp thỏm, vụn trộm liếc nhìn hắn ta, không ngờ hắn đột nhiên xoay đầu, cau mày nhìn tôi:”Hòa Mãn, em hãy ráng ngồi yên cho tôi! Đừng có quay qua quay lại mãi thế!”

 Tiểu Phượng đang ngồi ghế trước cũng quay lại, ánh mắt ai oán nhìn tôi, dường như muốn cầu xin tôi: Hòa Mãn, mày an phận chút đi.

 Tôi bị hai kẻ đang một bụng đầy hỏa khí áp chế, rốt cục cũng an phận ngồi yên.

 …

 Không biết có phải chúng tôi đi không coi ngày hay không? Hôm nay trong bệnh viện người đông đến rối tinh rối mù, đứng xếp hàng kéo dài ra tận khỏi đại sảnh.

 Tôi và Tiểu Phượng càng thêm sốt ruột, còn Diệp Hướng Lăng biểu tình chỉ là…. lạnh nhạt.

 Bộ dạng giống như người phải về trước 4 giờ không phải anh ta, mà là hai chúng tôi.

 “Em nhớ hình như Sài Cần đang làm y tá ở đây.” Tiểu Phượng có vẻ như đang hạ quyết tâm rất lớn, lắc lắc ngón tay, đột nhiên hướng Diệp Hướng Lăng mở miệng.

 Diệp Hướng Lăng cau mày, như nhớ ra cái gì, quay đầu nhìn Nhuế Tiểu Phượng, hỏi nó:”Sài Cần? Là ai?”

 Nhuế Tiểu Phượng khóe miệng cong lên, giống như trong lòng đang rất kích động, hơn nữa ngày nó mới nhỏ giọng lên tiếng nhắc nhở hắn :”Là trưởng lớp của lớp các anh ngày trước”

 Diệp Hướng Lăng lại nhíu mày, như đang suy nghĩ đến gì đó.

 Một lát sau, hắn ta mới thản nhiên mở miệng:” Chúng ta cũng nên tự mình xếp hàng đi thôi, không cần phải làm phiền người khác!”

 Nhuế Tiểu Phượng thấy thế ngoan ngoãn ngậm miệng lại, đi đến bên cạnh tôi ngồi xuống, cũng theo bộ dạng tôi đang hồ đồ ngốc nghếch trong một góc kia chờ Diệp Hướng Lăng đi làm thủ tục đăng ký.

 Đột nhiên, tôi thấy Nhuế Tiểu Phượng đang ngồi chợt nhảy dựng lên, lớn tiếng gọi:”Sài Cần!”

 Tôi sửng sốt một chút, cũng theo nó đứng lên. Sau đó tôi nhìn thấy có một cô gái trong trang phục y tá màu trắng, trên khuôn mặt là một đôi mắt thật to, đang bỏ việc mình làm dở, hấp tấp chạy tới đây.

 “Nhuế Tiểu Phượng!” Cô gái đó vừa thấy Nhuế Tiểu Phượng liền mỉm cười, hai người trao đổi cái ôm hữu nghị thắm thiết, vừa vui mừng vừa xúc động:”Đã hai năm không gặp, em sao lại tới đây, chẳng lẽ trong người thấy không khỏe à?”

 Nhuế Tiểu Phượng quay đầu nhìn tôi, lại nhìn sang cô gái đó:”Chúng em cùng với đám bạn trong ký túc xá của Diệp sư huynh cùng nhau leo núi, đi được nửa đường thì bị té từ trên triền núi xuống. Em thật ra không bị sao cả, chỉ là bạn học của em bị em té lên người của nó, nên phải vào đây kiểm tra một chút!”

 Tôi thấy vẻ mặt Sài Cần lập tức trắng bệch, nhưng không đầy 5 giây sau, cả khuôn mặt liền chuyển sang màu hồng. Cô ta vội vàng quay đầu lại, tìm kiếm một lượt chung quanh hỏi :”Diệp….Hướng Lăng cũng đến đây sao?”

 Nhuế Tiểu Phượng cũng không gấp đáp lại lời cô ta. Tôi tốt bụng thấy vậy vươn tay, chỉ vào hướng đám người đằng kia, nơi có một cặp mắt lạnh lùng của Diệp Hướng Lăng đang chăm chú phóng tới bên này:”Nhìn kìa, anh ta đang ở đằng kia!”

 Sài Cần tươi cười càng thêm tà mị, tựa hồ đang rất kích động, có thể bị ngất xỉu bất cứ lúc nào.

 “Bảo anh ấy không cần xếp hàng, chị tìm người dẫn bạn em vào khám là được!” Cô ta đột nhiên đối với tôi vô cùng nhiệt tình, làm như tôi cả người đang kiệt sức không bằng, tận tụy đem người tôi dìu vào trong.

 Tôi cố giãy dụa đứng thẳng lên, chứng minh với cô ta là mình rất khỏe:”Em có thể tự mình đi đến đó”

 Cô ta và Nhuế Tiểu Phượng hai người nào có chịu nghe tôi nói, một trái một phải nhiệt tình đem tôi đỡ đứng lên, một chút cũng không thèm để ý đến lời tôi vừa nói, vội vàng hướng Diệp Hướng Lăng mà chạy qua.

 Tôi mang vẻ mặt đầy đau khổ bi ai, bị hai người họ túm lấy.

 Bọn tôi vừa mới vọt tới trước mặt Diệp Hướng Lăng, liền bị hắn mắng cho một trận.

 “Mấy người đỡ em ấy chạy nhanh như vậy làm chi hả?” Hắn lạnh lùng, đảo mắt trên người chúng tôi một lượt. Không ngờ chỉ bằng ánh mắt đó của hắn liền có thể đem tốc độ của chúng tôi lập tức chậm lại rất nhiều, cả đám giờ lại biến thành bộ dạng ủ rũ.

 Tôi lắp bắp mở miệng trấn an hắn ta:”Tiểu Phượng nói, sư tỷ này có thể mang em đến kiểm tra. Chúng em chỉ là muốn tới đây nói cho anh một tiếng.!”

 Hắn sẵng giọng, trừng mắt liếc nhìn Nhuế Tiểu Phượng một cái, sau đó liền tập trung quan sát tôi, ánh mắt giờ đã nhu hòa, dịu đi không ít.

 “Đi thôi!” Hắn lời ít ý nhiều, thậm chí không thèm chào hỏi với Sài Cần đang đứng cạnh tôi một tiếng nào, trực tiếp dẫn đường đi tới phía trước.

 Sài Cần cũng không để ý, nhiệt tình khi nãy vẫn còn đang dào dạt, chạy đôn chạy đáo lên xuống, đem kết quả kiểm tra xem kỹ lại một lần nữa.

 Kết quả kiểm tra cũng không khác với những dự đoán của tôi, trừ bỏ một vài vết thương ngoài da, hết thảy đều tốt cả. Tiểu Phượng thì càng không cần phải lo, nó ngay cả một vết trầy da nhỏ cũng đều không có, chỉ là dưới chân vì hôm nay mang giày mới không quen nên bị nổi vài bọc nước mà thôi.

 Diệp Hướng Lăng thấy thế thở ra một hơi. Hắn nhìn kết quả vừa gởi tới kỹ càng một lượt rồi đứng lên, sau đó chào tạm biệt mọi người nói:”Tôi đi trước!”. Hắn thật rất vội vã, thậm chí cả ba người chúng tôi còn chưa kịp cùng hắn ta nói một tiếng:”Hẹn gặp lại!” đã thấy hắn bước ra khỏi phòng xét nghiệm.

  “Diệp Hướng Lăng vẫn giống như trước đây!” Một lát sau, Sài Cần mới thở dài lên tiếng.

 “Ừ!” Tiểu Phượng cũng bắt chước thở dài.

 “Không sai!” Tôi cảm thấy mình cũng cần phải bắt chước hai người họ mà thở dài một cái, nếu không chỉ e không thể hòa nhập vào cùng không khí mọi người nơi này.

 Nghe được câu nói của tôi, Tiểu Phượng và Sài Cần cả hai cùng đồng loạt nhìn qua đây, “phốc” một cái rồi cười lớn.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: