truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ăn hết tiểu bạch thỏ – Chương 06 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Rốt cục dễ như trở bàn tay, cảm giác thật đúng là… Sảng khoái!

Phó Kỳ Tu khóe miệng tràn ngập ý cười, tựa vào cửa phòng bếp, nhìn bóng lưng Tuyên Vũ Đồng vội vàng nấu trà giải rượu, nội tâm tràn đầy thỏa mãn trước nay chưa có.

Mới vừa rồi hai người cuối cùng đem mọi chuyện nói rõ ràng, hơn nữa còn xác định tâm ý của nhau, cô không hề tiếp tục tránh né anh, khua lên dũng khí chính thức cùng anh hẹn hò .

Anh chờ giờ khắc này không biết đã chờ bao lâu, rốt cục cũng như nguyện. Nhưng anh cũng không có vì vậy cảm thấy thỏa mãn, trái tim ngược lại trở nên tham lam hơn, hi vọng quan hệ của hai người có thể tiến xa thêm một bước, dù sao anh đối với cô yêu thích đã sớm không phải là ngày một, ngày hai.

Anh đi tới sau lưng của cô, cũng không chỗ nào cố kỵ ôm hông của cô, đem cằm tựa vào trên vai cô, thân mật ở bên tai cô trầm thấp lẩm bẩm.

“Làm xong rồi chưa? Bận rộn lâu như vậy còn chưa xong sao?”

Anh cũng không có uống đến mức say, qua mấy giờ sẽ không việc gì, nhưng cô vẫn là kiên trì phải giúp anh nấu trà giải rượu. Anh thích hành động quan tâm của cô với mình, cho nên để tùy ý cô.

“Đừng tới gần quá, miễn không cẩn thận bị nước nóng bắn vào.”

Cô nghiêng đầu kiều liếc anh một cái, giống như là đang mắng anh không có báo trước lại đột nhiên bổ nhào tới đây, hại cô giật mình.

Sau khi xác định tâm ý của nhau, anh ôm, thậm chí chỉ cần cảm nhận được hơi thở của anh, nhiệt độ cơ thể anh, cô liền thẹn thùng đến tim đập rộn lên. Thậm chí ngay cả ánh mắt thâm thúy anh nhìn cô, cũng cất dấu một loại khát vọng như ẩn như hiện, giống như là hận không được ngay lập tức đem cô ăn vào bụng.

Tuy nói nam nữ trong lúc đó có một chút cử động thân mật là chuyện rất bình thường, nhưng bọn họ chỉ vừa mới xác định tâm ý của nhau, đối mặt với cử chỉ thân mật tự nhiên của anh, phản ứng của cô có chút mới lạ không được tự nhiên.

“Còn một chút nữa là xong rồi, anh không nên ở trong bếp phá em, hại em phân tâm, mau ra bên ngoài chờ đi.”

Cô mắc cỡ đỏ mặt đẩy đẩy lồng ngực của anh, miễn anh càng ôm càng được voi đòi tiên, hại cô không thể chống đỡ được.

“Như vậy thẹn thùng?”

Anh cười đến vui vẻ, rất yêu thích nhìn bộ dáng cô bị chọc cho đến không biết phải làm sao, thật sự rất đáng yêu.

“Đừng làm rộn em nữa, nhanh lên một chút đi ra ngoài.”

Cô trợn to mắt nhìn anh.

Anh vừa cười cùng cô dây dưa trong chốc lát, mới như cô mong muốn rời khỏi nhà bếp, đến phòng khách đợi chờ.

Vừa ta đến phòng khách, đã nghe thấy vang lên thanh âm điện thoại di động cô để ở túi xách trên ghế sa lon, anh từ trong túi của cô lấy điện thoại di động ra, vốn định mang vào bếp cho cô, nhưng vừa nhìn thấy tên người gọi hiển thị trên màn hình, liền thay đổi tâm ý, khóe miệng câu khởi vẻ cười lạnh.

Tuyên Lý Hòa!

Anh cũng không phải là cái loại biết điều, chịu một chút khinh bỉ sẽ không qua lại đánh người, hiện tại điện thoại di động rất không đúng dịp rơi vào trong tay của anh, nhìn xem anh thế nào hảo hảo “Hồi báo” Tuyên Lý Hòa!

Anh nhấc máy, còn chưa kịp nói đến nửa câu, đầu bên kia điện thoại tiếng Tuyên Lý Hòa lo lắng chất vấn liền trong nháy mắt truyền tới, thanh âm lớn tới mức dọa người.

“Chị, chị đang ở đâu? Cũng đã qua mười hai giờ, làm sao chị vẫn chưa về, đi nghe âm nhạc cũng phải nghe lâu như vậy sao?”

Nga, thì ra là cô tối nay cùng vị “Nam bằng hữu” kia đi nghe nhạc, đúng là rất có không khí văn nghệ!

Anh trào phúng không tiếng động cười.

“Anh ta rốt cuộc có hiểu lễ nghĩa không vậy? Lấy giao tình của các ngươi, anh ta không nên lưu chị lại trễ như thế, nên nên trước mười hai giờ đưa chị về.”

Điểm này anh cũng đống ý. Nếu con gái của anh nửa đêm mười hai giờ còn không có về đến nhà, hơn nữa cũng không có báo trước, anh chỉ sợ cũng sẽ phát điên.

“Hay là anh ta cố ý lưu chị lại trễ như thế, không chịu đưa chị về nhà? Bằng không, nói cho em biết chị hiện tại chỗ nào, em lái xe đến đón chị…”

Đầu bên kia điện thoại Tuyên Lý Hòa đâm đầu nói một tràng dài, thẳng đến hiện tại mới phát hiện tựa hồ chỉ có một mình độc thoại, nhịn không được buồn bực.

“Chị, chị có đang nghe không vậy? Chị ở đâu? Uy uy uy…”

“Thật xin lỗi, cô ấy hiện tại không tiện nghe máy.”

Phó Kỳ Tu rốt cục mở miệng, khóe miệng mơ hồ mỉm cười.

“Bất quá cậu yên tâm, cô ấy ở chỗ của tôi rất an toàn, cậu không cần lo lắng như vậy, có gì có thể từ từ nói.”

Tuyên Lý Hòa đột nhiên trầm lặng xuống, giống như kinh ngạc đến nói không ra lời, một lát mới có thể phản ứng.

“… Phó Kỳ Tu?”

“Đúng! Với chuyện cậu có thể nhận ra giọng nói của tôi, tôi có phải hay không nên cảm thấy vinh hạnh?”

Tuyên Lý Hòa hung hăng hít một hơi, chất vấn:

“Chị tôi tại sao lại ở cùng với anh?”

“Chuyện này nói ra rất dài dòng, dù sao cô ấy ở chỗ của tôi rất an toàn, mà tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm đưa cô ấy về nhà.”

“An toàn? Chị ấy ở bên cạnh anh mới gọi là không an toàn!”

Tuyên Lý Hòa kích động gào thét.

“Các ngươi hiện tại ở đâu? Tôi bất kể, tôi nhất định phải ngay lập tức đem chị ấy mang về…”

“Hư, nói nhỏ thôi, miễn ầm ĩ đến chị cậu.”

Ầm ĩ đến cô ở phòng bếp nấu đồ.

Phó Kỳ Tu một cách tự nhiên quăng đến một câu nói kia, nụ cười trên mặt càng lúc càng lớn, chờ nhìn xem Lý Hòa có phản ứng gì.

Tuyên Lý Hòa trong nháy mắt vừa ngoan ngoan cũng hít một hơi.

“Anh làm gì chị tôi?”

“Cô nam quả nữ sống chung một phòng, cậu cảm thấy còn có thể làm cái gì?”

“Phó Kỳ Tu, ngươi này cầm thú, lại dám ăn chị của ta ——”

Lý Hòa tức giận rống lên, hoàn toàn trúng kế.

Ăn? Phó Kỳ Tu cười nhẹ mấy tiếng, anh và Vũ Đồng tiến triển cũng mới đến hôn môi mà thôi, cách trình độ chân chính đem cô ăn hết còn kém xa lắm đi.

Mặc dù  thật sự anh muốn đem cô cấp ăn.

“Kỳ Tu, anh đang nói điện thoại với ai vậy?”

Tuyên Vũ Đồng đem trà giải rượu mới nấu xong bưng đến bên bàn ăn, buồn bực nhìn Phó Kỳ Tu.

“Cùng em trai yêu quý của em.”

Anh cố nhịn cười, đem điện thoại di động đưa cho cô.

“Tìm em.”

“A?”

Cô vội vàng tiếp lấy điện thoại di động, rốt cục nhớ tới đã trễ thế này cũng không có báo cho Lý Hòa một tiếng, cậu nhất định sẽ lo lắng.

“Lý Hòa, thật xin lỗi thật xin lỗi, chị đã quên liên lạc với em…”

“Chị, chị không phải đang ngủ?”

Tuyên Lý Hòa phát hiện điện thoại di động thay đổi người nghe, tức giận vẫn chưa nguôi, cảm thấy buồn bực không giải thích được.

“A? Ai nói cho em chị đang ngủ?”

“Vậy không phải là…”

Anh đột nhiên trầm xuống.

“Chị, chị mới vừa rồi đang làm cái gì vậy?”

“Ở nấu trà giải rượu.”

“… Cái kia chết tiệt Phó Kỳ Tu, lại như vậy đùa bỡn ta!”

Tuyên Lý Hòa tức giận lớn tiếng hô khiến Tuyên Vũ Đồng nhịn không được đưa di động cách xa khỏi tai, ngay cả Phó Kỳ Tu ở một bên cũng nghe được nhất thanh nhị sở.

“Giúp anh nói lại với em trai em —— ‘một đều’ .”

Bọn họ mỗi người đùa bỡn đối phương một lần, coi như là huề nhau, ai cũng không nợ ai.

“Có ý gì?”

Tuyên Vũ Đồng khốn hoặc nhẹ nhíu mày.

“Chị, chị hiện tại ở đâu? Nói cho em biết, em lập tức đi đón chị!”

Anh không yên lòng để cho cô tiếp tục ở lại bên cạnh Phó Kỳ Tu, chỉ sợ Phó Kỳ Tu thật sự thừa cơ ăn cô.

“Ách… Cái này… Cái kia…”

Phải làm sao? Hiện tại mới cho Lý Hòa biết Phó Kỳ Tu mua nhà ở đối diện nhà bọn họ, cậu ấy có hay không rất tức giận,

“Thật ra không cần phải phiền phức như thế, tự chị có thể trở về…”

“Không được, một mình chị nửa đêm về nhà quá nguy hiểm, để Phó Kỳ Tu đưa cũng rất nguy hiểm :D :D :D , cho nên mau nói cho em biết chị hiện tại đang ở đâu, em, ngay, lập, tức, đi, đón, chị!

Câu nói sau cùng được Lý Hòa dùng sức tăng thêm âm điệu, chính là không để cho cô cự tuyệt.

Làm sao bây giờ làm sao bây giờ? Cô trì hoãn không dám trả lời cậu.

“Vũ Đồng, nếu cậu ấy muốn đích thân tới đây đón em, cứ để cậu ấy tới, anh không để ý.”

Phó Kỳ Tu dứt khoát tiếp lấy điện thoại di động của cô, muốn giúp cô trả lời, dù sao sớm muộn Tuyên Lý Hòa cũng phải biết.

“A? Chờ… Chờ một chút…”

Không còn kịp rồi, Phó Kỳ Tu đã đem địa chỉ nói cho Tuyên Lý Hòa, sau đó đưa điện thoại di động trả lại cho cô, cô khẩn trương đưa điện thoại di động dán lên lỗ tai, lại phát hiện bên kia an tĩnh không tiếng động, hại cô lại càng kinh hãi.

“Lý Hòa? Uy uy uy…”

Tuyên Lý Hòa trầm mặc hạ xuống, mới mở miệng.

“Chị, chị hiện tại… Ở đối diện nhà của chúng ta?”

“… Đúng vậy .”

Khẩu khí của Lý Hòa đột nhiên tỉnh táo, cô ngược lại cảm thấy chíp bông, rất kinh khủng.

“Căn nhà kia là của hắn?”

“Đúng.”

“Hắn chuyển tới đây bao lâu rồi?”

“Ách… Có chừng bốn, năm tháng.”

“Cho nên… Chị bốn, năm tháng trước đã biết chuyện này, nhưng không có nói cho em biết?”

“…”

Cô chột dạ không đáp nổi.

Cô tận lực tránh ở trước mặt cậu cùng Phó Kỳ Tu liên lạc, làm sao dám đem loại chuyện này nói cho cậu biết?

“Đó, cho nên chị buổi tối đôi lúc sẽ ra ngoài cho ‘chó lạc’ ăn, nguyên lai là loại cho ăn này?”

“…”

Anh biết cô không nói lời nào chính là chấp nhận. Tuyên Lý Hòa không nghĩ tới, chị mình lại dấu diếm anh suốt bốn, năm tháng nay, nếu như không phải là tối nay Phó Kỳ Tu cố ý nói ra, không biết cô còn muốn dấu diếm bao lâu?

Anh có một loại cảm giác bị phản bội, giận đến mau hộc máu, khẩu khí trong nháy mắt bão tố cao rít gào.

“Chị, chị thật chỉ biết nối giáo cho giặc!”

Sự tình bộc lộ, Tuyên Vũ Đồng vốn là cho là cuộc sống của cô sẽ trở thành một đám hỗn loạn, nhưng trên thực tế, cũng không giống như như vậy bết bát.

Tuyên Lý Hòa thật đúng là vọt tới tòa nhà đối diện đón cô về nhà, bày ra bộ mặt khó coi đối diện với cô vài ngày, không chịu cùng cô nói chuyện. Nhưng khí là khí, dù sao hai người bọn họ cũng là chị em ruột, lại sinh hoạt chung một chỗ, vài ngày sau tức giận của cậu cũng tiêu đi, còn dư lại cũng chỉ là bất đắc dĩ.

Anh thực không hiểu, Phó Kỳ Tu có chỗ nào tốt, cô tại sao lại ngây ngốc yêu người ta?

Mà từ sau chuyện đó, chuyện tốt Tuyên Vũ Đồng chưa từng nghĩ tới cũng bắt đầu xảy ra, đó chính là ——

Cô rốt cục có thể ở trong nhà mình quang minh chánh đại giúp Phó Kỳ Tu chuẩn bị điểm tâm, không cần tiếp tục lén lén lút lút nói muốn đi “cho chó lạc ăn” .

Trong phòng bếp, Tuyên Vũ Đồng đang đem bữa ăn tối cho vào hộp cơm, vừa chuẩn bị vừa vui vẻ hát ca, trên mặt trước sau vẫn một nụ cười ngọt ngào, chờ lát nữa muốn đích thân đưa cơm đến cho Phó Kỳ Tu vẫn bận rộn ở công ty.

Anh gần đây rất baanh rộn, công ty vừa có một dự án mới, thường phỉa làm việc tới tối muộn mới xong, cô không nỡ thấy anh khổ cực như vậy, liền chủ động đề nghị giúp anh chuẩn bị bữa ăn tối.

Tình yêu của hai người thật vất vả mới sáng tỏ, hận không được thời thời khắc khắc được dính chung một chỗ, cô nguyện ý làm cơm cho anh, Phó Kỳ Tu dĩ nhiên vui vẻ đáp ứng.

Sau khi đóng gói xong, cô rời nhà đi, ngồi lên tắc xi, ước chừng nửa giờ sau, liền tới tòa nhà công ty điện tử Phó Đạt.

Lúc này đã hết giờ làm việc, không phải là nhân viên làm việc không cách nào tiến vào, cô hướng cảnh vệ ở cổng báo tên, vị cảnh vệ trước đó đã được báo trước liền hướng dẫn cô đi tiếp.

“Tuyên tiểu thư, xin trực tiếp lên tầng mười!”

“Cám ơn.”

Đây là lần đầu tiên cô đến công ty tìm anh, cảm thấy rất mới mẻ, nhưng cũng có chút khẩn trương.

Đến lầu mười, cô đi ra khỏi thang máy, bốn phía im ắng, cô đi qua chỗ bàn làm việc của thư ký, mới đến căn phòng có treo bảng “Giám đốc” trước cửa, đưa tay nhẹ gõ cửa.

Bên trong truyền ra thanh âm của Phó Kỳ Tu.

“Mời vào.”

loading...

Cô vui vẻ đưa tay vặn nắm đấm cửa, vốn tưởng rằng trong phòng làm việc chỉ có mình anh, không nghĩ tới còn một nâm nhân khác mặc đồ tây đang ở trước bàn làm việc cùng anh thảo luận, hơn nữa hai người nét mặt cũng đều rất nghiêm túc.

“Em quấy rầy các anh sao?”

Cô tiểu tâm dực dực hỏi thăm.

Đây là lần đầu tiên cô thấy bộ dạng anh lúc làm việc, một thân âu phục thẳng thớm, nét mặt nghiêm túc chăm chú, trong đôi mắt đen và sâu có một loại cảm giác sắc bén, toàn thân mơ hồ tản ra uy nghiêm không thể mạo phạm.

Anh như vậy đối với cô mà nói thực xa lạ, cô thậm chí thật không dám tới gần.

“Không có.”

Phó Kỳ Tu đem công văn cầm trong tay thu về, giao cho Đặc Trợ, giọng nói như cũ nghiêm túc.

“Trợ lý Phương, cậu đi ăn cơm rồi nghỉ trước đi.”

“Dạ.”

Trợ lý Phương thu hồi công văn, xoay người rời đi phòng làm việc, khi đi qua Tuyên Vũ Đồng, hữu lễ hướng cô gật đầu thăm hỏi, thế hai người bọn họ đóng cửa phòng làm việc.

Đợi trong phòng làm việc chỉ còn lại hai người bọn họ, Tuyên Vũ Đồng vẫn đứng ở cạnh cửa, do dự rốt cuộc có nên hay không đi lại gần anh ——

“Vũ Đồng, thế nào đến đây?”

Phó Kỳ Tu khẽ khiêu mi, cô mới vừa sau khi vào cửa nét mặt vẫn rất vui vẻ, thế nào chỉ chớp mắt liền trở nên là lạ ?

Cô trầm mặc hồi lâu, mới thật tình nói.

“Anh thật sự rất nghiêm túc.”

“Ách?”

Anh đầu tiên là sửng sốt, tới lúc hiểu ra ý của cô mới cười ra tiếng, thật là đối với tiểu bạch thỏ nhát gan của anh không có biện pháp.

“Thế nào, bị hù dọa rồi?”

Anh từ trên ghế đứng dậy, đi thẳng tới trước mặt cô, kéo tay cô đi qua bộ salon ở một bên.

Muốn quản lý một công ty cũng không phải là chuyện đơn giản, nếu khí thế không thể áp chế thuộc hạ, sợ rằng người khác đã sớm leo đến trên đầu của anh làm loạn .

“Mới rồi không phải bị hù dọa, em chỉ là.. Không thấy quen mà thôi.”

Cô có chút khó xử trả lời.

Anh phá ra cười, cảm giác bị áp bách xa lạ mới vừa rồi tất cả đều biến mất tích.

Hai người vừa đến bên salon, anh liền cầm lấy hộp cơm trong tay cô đặt lên bàn. Sau đó anh ngồi xuống trước, công khai đem cô kéo lên ngồi đàng hoàng trên đùi của mình, hai tay đặt ở hông của cô, tư thế phi thường thân mật.

Khuôn mặt cô ửng đỏ, cũng không có giãy dụa, bởi vì cô biết giãy dụa cũng vô dụng, anh vẫn là có thể như vậy ôm cô.

“Anh… Tiết chế một điểm.”

“Anh đã rất tiết chế.”

Anh nói đều là lời nói thật, bằng không anh đã sớm hôn lên môi của cô, nơi nào sẽ chỉ là đơn thuần ôm mà thôi.

“Nơi này là phòng làm việc, lúc nào cũng có thể có người đi vào.”

“Hiện tại đã tan tầm, người lưu lại không có mấy, huống chi trợ lý Phương cũng đã đi nghỉ, ăn cơm rồi.”

Anh cười đắc ý nói. Nói một cách khác, nếu là anh thật muốn đối với cô “Làm loạn”, cũng sẽ không có người xông tới.

Cô tức giận trừng mắt liếc anh một cái, thật là đối anh không có biện pháp.

Mặc dù cô…  thật ra cũng rất thích được anh ôm, thích rúc vào trong lòng ngực của anh ngọt ngào ấm áp, nhưng cho dù Phương Đặc Trợ ra đi ăn cơm , sẽ không có trở lại, co vẫn là cảm thấy căng thẳng.

“Anh không thấy đói bụng sao? Nhanh lên một chút ăn…”

“Để cho anh ôm em một lát nữa.”

Anh siết chặt hai cánh tay, để hai người không có chút khe hở nào, dán hợp chung một chỗ.

“Cơm cũng sẽ không chạy mất, không vội.”

Anh tựa vào vai của cô khẽ hít hà, Tuyên Vũ Đồng mặc dù là điều hương sư, nhưng không có  thói quen bôi nước hoa, bất quá anh phi thường thích mùi thơm tự nhiên nhẹ nhàng khoan khoái phát ra trên người cô.

Cả ngày căng thẳng tâm thần lao lực, vào giờ khắc này rốt cục có thể tạm thời buông lỏng, anh chỉ cần như vậy lẳng lặng ôm cô, tâm lý có thể thư giãn, sự mệt mỏi thể xác cũng dần dần tiêu tan.

Tuyên Vũ Đồng lẳng lặng rúc vào trong lòng ngực của anh, hưởng thụ lấy sự ngọt ngào cùng thỏa mãn, nụ cười trên mặt càng ngày càng ôn nhu. Nhưng chuông điện thoại di động không thức thời vào thời khắc này vang lên, phá hư không khí yên lặng ấm áp.

Thấy anh tức giận nhíu mày, cô vội vàng từ trong túi lấy điện thoại di động ra, nhìn thấy số điện thoại của Khang Văn Thăng, không suy nghĩ nhiều liền nhấn phím nhận cuộc gọi.

“Uy?”

“Vũ Đồng, cô đang bận sao? Có tiện nói chuyện điện thoại không?”

Cô nhìn Phó Kỳ Tu một cái, như vậy rốt cuộc có coi là bận hay không bận?

“Được, có chuyện gì?”

“Tôi muốn mời cô thứ sáu tuần này đi xem triển lãm tranh, cô có rãnh không?”

“Xem triển lãm tranh?”

“Đúng, dù sao cũng là nhàn rỗi, thay vì ở nhà, chẳng thà đi ra ngoài một chút cũng không tồi.”

Khang Văn Thăng khẩu khí thành khẩn mời .

“Này…”

Tuyên Vũ Đồng do dự .

Phó Kỳ Tu theo trực giác nam nhân lập tức cảnh giới, anh nhìn chằm chằm ánh mắt của cô, mặc dù không có mở miệng quấy rầy cô nói điện thoại, nhưng ánh mắt này thâm thúy giống như đang hỏi cô —— là ai gọi tới ?

Cô cảm nhận được cái nét mặt “Cấp bách giết người” của anh, còn nữa, bàn tay anh ở tay cô cũng khẽ chặt lại, tham muốn giữ lấy không nói cũng hiểu.

Khang Văn Thăng thấy cô chậm chạp không đáp lại, không thể làm gì khác hơn là chủ động hỏi:

“Có phải hay không cô không tiện?”

“Vâng… Có chút không tiện.”

Cô sợ Kỳ Tu tức giận nha, lúc trước coi như xong, nhưng hiện tại cô là người đã có bạn trai, phải suy nghĩ đến cảm thụ của anh.

Lúc trước anh hiểu lầm quan hệ bằng hữu của cô cùng Khang Văn Thăng, mà biểu hiện ra sức ghen, cô vẫn khắc sâu ấn tượng, cho nên nếu như dễ dàng đáp ứng lời mời của Khang Văn Thăng, anh nhất định sẽ mất hứng. Mà anh híp lại ánh mắt ám hiệu … Ừ, cô nếu như nói sai bất kỳ một câu nào, chờ sau khi cô cúp điện thoại, có thể phải đối mặt với sự “Thẩm vấn” của anh.

Huống chi cô vẫn là hi vọng ngày nghỉ có thể cùng Kỳ Tu ở chung một chỗ, cho dù không ra khỏi cửa cũng cảm thấy vui vẻ. Đối với lời mời của Khang Văn Thăng, cô chỉ có thể nói xin lỗi.

“Đã như vầy, tôi cũng không miễn cưỡng. Vậy nếu đổi thành ngày khác thì sao?”

“Những ngày khác… Trước tiên để tôi hỏi hỏi bạn trai tôi, sau trả lời cho anh, được không?”

Thực ra từ sau khi cô “thông suốt”, đối với  chuyện tình cảm cũng dần dần không còn trì độn nữa, biết Khang Văn Thăng bình thường thường mời cô đi ra ngoài, là do đối với cô có hảo cảm.

Cô quyết định cho anh biết chuyện cô đã có bạn trai, nhìn anh như thế nào phản ứng.

Vừa nghe đến cô nói ra hai chữ “Bạn trai”, Phó Kỳ Tu ánh mắt sáng ngời, cảm xúc trong nháy mắt được trấn an, thậm chí cảm thấy có chút đắc ý.

Anh hận không thể để tất cả mọi người biết cô là thuộc về anh, nhưng anh cây to đón gió, tùy thời đều có những ký giả nhàm chán muốn đào bới nhất cử nhất động của anh, cho nên trước mắt anh vẫn không có ý định để quan hệ của hai người công khai ra trước ánh sáng, tránh cô chịu không được những thứ kia đáng ghét tảo nhiễu.

Đây là phương thức bảo vệ của anh đối với cô, anh hi vọng cô có thể tiếp tục cuộc sống tự do tự tại, không cần trở thành tiêu điểm bình luận của mọi người, cô nếu là vì vậy mà tổn thương, anh hội đau lòng.

Khang Văn Thăng sửng sốt một chút, biết mình chậm một bước.

Anh ngầm cười khổ, chỉ có thể đem hảo cảm đối với cô để ở trong lòng, thể hiện ra phong độ nên có.

“Có cơ hội có thể mang bạn trai của cô tới tiệm của tôi, tôi sẽ ưu đãi cho hai người.”

“Cám ơn anh, có cơ hội tôi nhất định sẽ dẫn anh ấy đến.”

Chờ Tuyên Vũ Đồng tắt điện thoại di động, Phó Kỳ Tu rốt cục có thể mở miệng hỏi:

“Ai gọi tới? Nam ?”

“Vâng, là Khang Văn Thăng.”

Cô thản nhiên trả lời.

“Anh ấy nói có cơ hội rủ anh đến quán của anh ấy, anh ấy sẽ ưu đãi cho chúng ta.”

“Hôm nào sao, chờ lúc anh tương đối rảnh rỗi chút.”

Anh vừa nghe cũng biết Khang Văn Thăng cũng không có buông tha cho cô, mà là tính toán ở một bên tùy thời mà động, nhưng anh chắc chắn không để Khang Văn Thăng có cơ hội này.

Thật vất vả mới đưa cô lừa gạt đến tay, hảo hảo đau cưng chìu cô cũng không kịp, vừa làm sao có thể đem cô chắp tay tặng cho nam nhân khác?

Bất quá anh cũng không tới mức cấm cô cùng Khang Văn Thăng tiếp tục lui tới, bởi vì anh tin tưởng trong nội tâm cô chỉ có anh, nam nhân khác cô sẽ không nhìn ở trong mắt.

Anh đối với cô có lòng tin, dĩ nhiên cũng đối với  mị lực của mình có lòng tin.

Anh nhẹ mổ lên phiến môi non mềm của cô, nụ cười thâm tình.

“Chờ anh bận rộn xong, sẽ dẫn em về nhà anh ăn cơm, mẹ anh vẫn muốn anh mau đưa em về ăn bữa cơm thật ngon.”

Cô khẽ hít một hơi, kinh ngạc trợn to hai mắt.

“Mẹ anh đã biết rồi?”

“Em kinh ngạc cái gì, chẳng lẽ mẹ anh không thể biết?”

Anh chính là sau khi cũng cô xác định tình cảm, thừa dịp mẫu thân gọi điện thoại tới liền chớp cơ hội thuận thế nói.

Nghĩ đến cũng buồn cười, mẹ lúc đầu còn cho là anh đang nói đùa, sau khi liên tục xác nhận không phải là vui đùa, bà liền lên tiếng kinh hô, một bộ bừng tỉnh đại ngộ khẩu khí, nói anh thì ra là đã “nhắm sẵn” Vũ Đồng từ lâu rồi, khó trách năm đó luôn là tìm các loại lý do đem Vũ Đồng giữ ở bên người, rõ ràng chính là ý đồ bất lương.

Sau mẫu thân ngược lại còn giáo huấn anh, cái gì “Động tác có thể hay không quá chậm rồi”, “Như vậy cũng quá tốn thời gian đi”… Tất cả đều đồng dạng ý tứ, hi vọng anh nhanh nhanh một chút kết hôn với Vũ Đồng, bà mong chờ nhìn thấy con trai cưới vợ đã lâu rồi.

Quả nhiên hết thảy cũng giống như anh đoán, mẹ anh cũng không bài xích Vũ Đồng trở thành vợ anh, thậm chí là thích, hận không được hai người bọn họ có thể nhanh lên một chút cử hành hôn lễ.

“Không, không phải là…”

Cô thoáng cái khẩn trương, thoáng cái thẹn thùng, trong đầu nháy mắt loạn thành một đoàn.

“Anh không cảm thấy… Quá nhanh sao?”

Hai người bọn họ vừa mới chính thức gặp gỡ  không bao lâu nha! Huống chi mang bạn gái về nhà ăn cơm, giới thiệu cho cha mẹ biết, đó là một chuyện rất chính thức, nếu như không phải là tình cảm đã phát triển đến một loại trình độ nào đó, sẽ không quyết định như vậy.

“Điểm này, anh cùng với mẹ cảm giác là giống nhau.”

“Cái gì giống nhau?”

“Chúng ta chẳng những không cảm thấy mau, vẫn ngại quá chậm.”

Anh đang cầm gương mặt của cô, đột nhiên sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn chất vấn cô.

“Lẽ nào trừ ra Tuyên Lý Hòa, người nhà của em vẫn còn không biết chuyện tình của hai chúng ta sao?”

“Ách… Cái này…”

Gương mặt của không cách gì thoát ra, đành chột dạ chuyển mắt nhìn nơi khác.

“Tuyên Vũ Đồng, nhìn anh! Không được trốn tránh!”

Cô không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ đem con ngươi quay lại, thành thật địa trả lời:

“Em còn chưa chuẩn bị tâm lý thật tốt để nói cho người nhà.”

Có thể trở thành bạn gái của anh, cho đến hiện tại cũng vẫn giống như là nằm mộng, tốt đẹp đến mức không giống thật, chính cô cũng còn đang phải thích ứng đây!

“Kia em chừng nào mới có thể chuẩn bị tâm lý thật tốt?”

Cô chỉ có thể cười khúc khích, loại chuyện này cũng không phải là giống như làm việc, đặt cái kế hoạch,  nói đến lúc nào làm được liền có thể làm được.

“Em cho là cười cái anh liền sẽ bỏ qua cho em sao?”

Anh tức giận nhìn chằm chằm cô, sự chịu đựng của anh đã mau ở trên người cô cạn sạch sẽ.

“Bằng không anh muốn như thế nào?”

Cô thoạt nhìn rất vô tội hỏi ngược lại, vẫn mang một chút đắc ý làm nũng.

Dám giả bộ vô tội, cho là anh hiểu ý mềm lòng rút lui sao?

“Còn có thể như thế nào? Đương nhiên là nghĩ tất cả biện pháp để nhanh một chút chuẩn bị tâm lý thật tốt, nhanh một chút nhận định anh, ngoại trừ anh ra, ai cũng không muốn gả.”

Anh cúi người xuống, để đôi môi hai người dán lại thật chắt, giống như là đang trừng phạt cô, nặng nề hôn cô, hôn đến môi của cô có chút đau.

Cô đang muốn lên tiếng kháng nghị, không nghĩ tới anh lại thừa dịp này hôn được càng sâu, xâm nhập trong miệng của cô, thô lỗ trừng phạt trong nháy mắt hòa thành nồng đậm, trở nên kích tình, lửa nóng mập mờ, mới vừa rồi tranh chấp sớm bị vứt đến sau đầu, song song chìm đắm trong càng ngày càng đậm hơn ngọt ngào quấn giao, ai cũng không muốn trước một bước dừng lại.

Về phần hộp cơm… Dù sao cũng chạy không được, chờ anh trước “Ăn” cô đủ rồi mới tính…

(End chương 6)

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: