truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

14. Bạch Quỷ 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Mở đầu

Trong biển lửa rừng rực, giọng nói ôn hòa của nam nhân như còn vang vọng bên tai: “Hãy sống tiếp cho thật tốt.”

Nàng choàng tỉnh, bầu trời đầy sao lấp lánh, làm gì có ngọn lửa thiêu đốt nào, nhưng cảm giác nghẹt thở trong tim như vẫn còn đó, khiến nàng bất giác cau mày. Vẫn là giấc mơ kia, nhưng nàng đã bắt đầu dần dần không còn nhớ được dáng vẻ của người đó, năm tháng âm thầm nhưng giết người vô hình còn hơn ánh đao bóng kiếm.

Bạch Quỷ ngồi yên lặng ngẩng đầu nhìn Ngân hà trên bầu trời, trăm năm, ngàn năm, rốt cuộc đã một mình đi qua bao nhiêu năm tháng nàng cũng không nhớ nữa, cũng may là trước khi quên hết tất cả, nàng đã thu hết một trăm con quỷ, một trăm chấp niệm này rồi.

Bạch Quỷ đi vào trong khu rừng chướng khí miên man, cây khô cỏ hoang che mất con đường nhỏ lên núi, lâu rồi không tới, nàng tìm một hồi mới thấy đường lên núi.

La Phù sơn không cao, chỉ một lúc đã lên tới đỉnh núi.

Nàng ngẩng đầu nhìn, dưới bầu trời đầy sương là một cây dung* lớn đã chết khô, rễ cây um tùm lặng lẽ chiếm cứ nơi đó, thân cây thẳng đứng, cành khô tỏa ra bốn phía, bày ra một tư thế thê lương. Có thể tưởng tượng được lúc cây dung này còn sống thì ở đây là một mảng bóng râm.

*Cây Banyan

Bạch Quỷ bước lên một rễ cây lớn, đến bên thân cây thô to, nàng sờ thân cây cụp mắt, thần sắc khó đoán.

Nguyện vọng nhiều năm cuối cùng hôm nay đã có thể kết liễu, nàng không biết mình nên có biểu hiện gì.

Yên lặng đứng một hồi, nàng lấy trong tay áo ra cây bút lông đã thu một trăm con quỷ, dùng nó nhẹ viết chữ “Sống” lên thân cây. Chữ viết không thấy dấu vết này lập tức phát ra tia sáng dịu nhẹ, thân Bách quỷ bút nứt ra một đường, sau một tiếng vang giòn, cây bút trong tay Bạch quỷ hóa thành tro bụi theo gió bay đi, phiêu lãng không thấy tăm tích, còn chữ “Sống” từ từ chìm vào trong thân cây, cây dung như đã chết này dường như có mầm sống mùa xuân, trên cành khô từ từ đâm chồi, mầm sống tỏa vào trong đất. Như được một cơn mưa tắm gột, chướng khí nồng đậm trên núi tan hết, mặt đất mọc đầy hoa cỏ xanh mướt, cả ngọn La Phù sơn như có sức sống mới.

Ngẩng đầu nhìn cây dung cành lá sum xuê, ký ức xa xưa bị phong tỏa trong đầu Bạch Quỷ như được cởi bỏ muôn ngàn lớp khóa, hiển hiện rõ rệt trong đầu nàng, rất nhiều năm trước, nàng và Dung Hề gặp nhau tại đây.

Lúc đó toàn thân nàng đầy máu, mặt tràn ngập sát khí, hắn lại bạch y phiêu dật, môi điểm nụ cười.

“Nào, ta bảo vệ nàng.”

Chính văn

Đức phật cho nàng Bách quỷ bút nói rằng, nguyện vọng duy nhất Bách quỷ bút không thể thực hiện, đó là không thể khiến người chết sống lại. Sinh tử là chuyện thiên kinh địa nghĩa, không ai có thể làm trái. Cho dù kẻ mà nàng muốn sống lại không phải là người mà là thần minh, sơn thần.

Bạch Quỷ dựng một ngôi nhà nhỏ bên cây dung lớn rồi ở đó. Ngày ngày ở bên cây dung chờ nó hóa linh*.

*Có linh hồn.

Sau khi hết bôn ba tứ phương, bận rộn thu thập chấp niệm, cuộc sống của Bạch Quỷ đột nhiên trở nên thanh nhàn, nàng bắt đầu thường nhớ lại quá khứ, nàng và Dung Hề gặp gỡ, quen biết, rồi cuối cùng sinh tử cách biệt.

Lúc đó sau khi Dung Hề vì cứu nàng mà chôn thân biển lửa, Bạch Quỷ cảm thấy cuộc sống không còn ý nghĩa nữa, nhưng sau khi thu được một trăm con quỷ, một trăm loại chấp niệm, nàng quay đầu nhìn lại, đau khổ và tình yêu kia đã hóa thành mây khói.

Nàng ở La Phù sơn nhưng không còn cố chấp việc gặp lại Dung Hề, nhưng đời này của nàng cũng không cầu mong gì nữa.

Sau khi Bách quỷ bút biến mất, sinh mạng của nàng cũng bắt đầu chầm chậm trôi đi, mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm. Đối với nàng xưa kia, thời gian chỉ là một cái búng tay, nhưng bây giờ thời gian lại khắc trên thân thể nàng những dấu vết không thể xóa nhòa. Nhìn mình ngày một già đi, cây dung cũng chưa từng có hiện tượng sinh ra một Sơn thần.

Bạch Quỷ biết, muốn La Phù sơn vừa mới khôi phục linh khí lại sinh ra Sơn thần thì có lẽ phải chờ thêm một trăm năm, ngàn năm, vạn năm, thậm chí vĩnh viễn cũng không chờ được. Nàng không có sinh mạng vĩnh hằng, chỉ đành lặng lẽ chờ đợi, nhưng chờ đợi ít ra cũng là một thứ hi vọng.

loading...

Đối với nàng thì chờ đợi đã không còn ý nghĩa đơn giản là muốn gặp Dung Hề nữa.

Mỗi một bình minh hoàng hôn, xuân hạ thu đông mỗi năm trong mắt nàng đều có vẻ đẹp khác nhau. Lúc này nàng mới hiểu lúc Dung Hề biến mất khi xưa đã nói với nàng “Hãy sống tiếp cho thật tốt” rốt cuộc ẩn chứa ý gì. Thì ra nam nhân ôn văn nho nhã đó nhìn thấu được nàng đến vậy.

Năm này qua năm nọ, câu chuyện về một bà lão trên La Phù sơn đã bị người dưới núi lan truyền loạn xạ. Bạch Quỷ vẫn mỗi ngày ngồi trên ghế dựa* trong sân thưởng thức cảnh sắc của trời đất, nhưng sinh mạng rồi cũng có lúc tận.

*Cái ghế có thể lắc tới lắc lui

Một buổi chiều rực nắng, Bạch Quỷ trên ghế dựa trong sân từ từ nhắm mắt, bỗng nhiên dường như nàng thấy có một đứa trẻ từ trên cây dung nhảy xuống, nó chạy đến bên cạnh nàng ngó nghiêng một hồi rồi hỏi: “Ngươi là ai? Tại sao luôn ở bên cạnh ta?”

Bạch Quỷ cười nhẹ: “Nếu ngươi thấy bà lão này phiền phức thì sau này ta không ở bên ngươi nữa có được không?”

Cậu bé nghĩ một hồi rồi lắc đầu: “Ngươi cứ ở bên ta đi, không sao hết.”

“Nghỉ một lúc thôi.” Giọng Bạch Quỷ từ từ thấp dần, “Bao nhiêu năm rồi, hãy để ta nghỉ một lúc, rồi đổi thành một hình dáng khác đến thăm ngươi.”

Thế giới dần tối.

Nhưng cũng may là trời đất nhân từ, hoàn thành nguyện vọng cuối cùng của nàng.

Hậu ký

Trăm năm sau.

Bạch Nha toàn thân đầy máu chạy vào La Phù sơn, đường lên núi gian nan cuối cùng cũng tới đỉnh, nàng thấy dưới cây dung già có một căn nhà gỗ cũ nát. Lòng nàng chấn động, có một cảm giác quen thuộc đến kì lạ.

Người truy sát sau lưng nàng không biết đã mất dạng từ lúc nào. Bạch Nha hiếu kỳ đi vào khoảng sân được hàng rào gỗ bao bọc, cứ thêm một bước thì cảm giác quen thuộc lại càng mạnh mẽ hơn, đi đến trước căn nhà, còn chưa đẩy cửa vào trong thì sau lưng truyền đến giọng nam nhân:

“Nàng về rồi à.”

Bạch Nha kinh ngạc quay người lại, thấy một nam nhân áo trắng không biết đứng sau lưng nàng từ lúc nào.

Gió núi thổi qua, lá cây dung chạm vào nhau phát ra tiếng xào xạc, giống như có một tinh linh đang cười trên đó.

Bạch Nha đề phòng nhìn hắn, nhưng hắn lại cười dịu dàng: “Không sao, ta bảo vệ nàng.”

Nắng xuân ấm áp rực sáng trong đôi mắt, Bạch Nha bỗng thất thần, không biết tại sao lại thốt lên: “Ừ, ta về rồi.”

the end

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: