truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

12 Anh sẽ lên nhà chứ anh yêu? 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Anh sẽ lên nhà chứ anh yêu?

 

 

Trên bàn biên tập 

 

Cùng một diễn biến, những góc nhìn khác nhau của cá nhân vật cho phép người đọc thực hiện một cuộc kháo sát tâm lý các nhân vật khá rốt ráo. Điểm cắt nhau giữa tuyến kể của các nhân vật đã tạo nên sức hút cho truyện ngắn này.

 

PHAN HỒN NHIÊN 

 

 

 

Em này, người ta mất bao lâu để quên toàn phần người cũ em nhỉ? – Quân vừa nói vừa vuốt tay Nguyên.

 

- Nếu người ta ở đây là em thì tám tháng tròn đầy đấy!

 

- Lâu thế cơ à? Làm gì mà phải mất đến tám tháng, vị chi 240 ngày để di dời một người khỏi tầm quan sát và trung khu yêu thương của mình? Trong khi thời gian ấy có lẽ đã đủ để anh kịp bắt đầu và chấm dứt một cô nàng rồi ý.

 

- Vì nhiều thứ nhỏ nhặt không tẩy được.

 

- Nhỏ nhặt mà nhớ dai vậy sao em?

 

- Vì nhỏ nên mới nhớ. Mà thật ra là anh muốn hỏi em cái gì đây? Muốn hỏi rằng em có nhận lời đi sinh nhật cái Chi bạn em, mà cái Chi là bạn nối khố với anh Huy, và thể nào anh Huy cũng đến dự sinh nhật nó, đúng không nào?

 

Bao giờ Nguyên cũng đọc được ý nghĩ của Quân khi anh vừa mới bắt đầu nhịp cầu đầu tiên để dẫn sang câu hỏi ẩn đằng sau chúng vài nhịp cầu nhữa. Bao giờ cũng thế! Nhưng Quân vẫn không bỏ được cái tính ấy của mình. Có lẽ anh không đủ can đảm để hỏi trực diện kiểu một đánh một về bất cứ vấn đề gì liên quan đế ex của Nguyên. Vì anh biết, người ấy trong Nguyên quan trọng thế nào. Và cũng vì anh tự nghĩ rằng anh đem lên bàn cân với người ấy thì… anh không phải là người chiến thắng! Thời gian khi Nguyên chia tay với Huy luôn có bóng dáng anh thấp thoáng đằng xa, trông chờ, cảm thông, yêu thương và chia sẻ. Nhưng không một lần anh xuất hiện và thể hiện điều mình thực sự muốn làm cho Nguyên. Vì anh sợ. Mọi người thường bảo “thừa nước đục thả câu”. Quân thì không sợ mọi người, Quân chỉ sợ Nguyên bảo mình lợi dụng thời cơ thôi. Quân muốn mình xuất hiện một cách đường hoàng và bước vào trái tim Nguyên khi trái tim ấy đã lành lặn và sẵn sàng cho một khởi đầu

 

Không quá khó khăn để Nguyên đón nhận anh với tư cách là một người bạn trai. Ngay lần đầu đứng trước mắt Nguyên anh đã nói: “Anh đến để làm quen với em với tư cách là một ngươi sẽ là bạn trai em tương lai, chứ anh không book một ghế “bạn bè” của em làm gì cả!”. Tự tin có thừa! Thế mà giờ lại phải ngồi rào trước đón sau thế này đây? Vì ban đầu anh rất tự tin khi yêu Nguyên, nhưng dần dần anh nhận ra rằng mình không hiểu gì cái gọi là tình yêu mà mình đang có. Nó bình lặng, không gợn sóng, không mãnh liệt, không vồn vã. Cả anh và Nguyên trôi đi như thế trong hồ tình yêu phẳng lặng. Không mảy may nghi ngờ gì cho đến một ngày anh bắt gặp ánh mắt Nguyên buồn thăm thẳm khi trông thấy Huy đèo cô bạn gái mới chạy vụt qua. Và anh hiểu Nguyên do sự bình lặng vô chừng ấy! Hiểu và sợ vô cùng. Bất chợt anh hụt chân! Cái hố mà bấy lâu nay anh nghĩ rằng anh đã lấy bê tông cốt thép mà lấp lại giùm Nguyên thì giờ hóa ra anh chỉ lấp nó bằng lá khô mà thôi, và khi cơn gió bay ngang, lá tốc lên và cái hố hiện ra thăm thẳm! Và Quân dần mất sự tự tin từ ngày đó. Cái gì mà lúc nào ta cũng tưởng đã trọn vẹn trong tay ta rồi, đến một ngày phát hiện ra là chỉ nắm được một phần chuôi thôi…

 

 

 

Nguyên

 

Huy muốn gặp tôi. Tôi đoán trước là sẽ có cuộc hẹn này nhưng không thể biết chính xác thời gian Huy muốn nó diễn ra. Và dĩ nhiên, tôi cũng biết là Huy muốn nói điều gì. Tôi mất kha khá thời gian để sắp xếp mọi chuyện và khóa sổ hình ảnh cùng những điều vụn vặt linh tinh một thời với Huy vào góc khuất trái tim mình, còn Huy thì không. Anh mất nhiều thời gian hơn tôi không phải để quên mọi chuyện mà là để hiểu được chính bản thân mình muốn gì. Và cuộc hẹn này là khởi điểm mà anh muốn có cho những bắt đầu lại phía sau. Nhưng xin lỗi, tôi đã có một cuộc sống mới, cuộc sống ấy không có bóng dáng Huy ở vị trí VIP nữa.

 

Để xóa sạch mọi dấu vết của một người mình đã từng yêu rất nhiều và loay hoay với câu hỏi vì sao chia tay không dễ dàng chút nào. Tôi cố gắng không chen chân vào bất cứ diễn biến cuộc sống nào có thể có Huy trong đó. Nhưng tôi không ngăn được mình chạy đến quán ngày xưa, góc bàn ngày xưa và nhìn anh tan sở. Cái dáng gầy gầy ấy ngày xưa vẫn chở tôi loăng quăng mỗi buổi chiều giờ xa quá, vách ngăn bờ kính mờ, năm mét đường lộ và một khoảng cách trái tim không gì cứu vãn được. Bốn tháng đầu, tôi chới với thật sự. Tôi đủ bản lĩnh để trấn an tất cả mọi người rằng tôi vẫn ổn, thậm chí năng suất làm việc còn cao hơn trước rất nhiều. Nhưng tôi không đủ bản lĩnh làm mình hết đau! Rất nhẹ nhàng để kết thúc một mối quan hệ dù biết rằng sau chuỗi ngày nhẹ nhàng đó là những chuỗi ngày sóng gió thật sự với cả hai tay. Vậy mà Huy vẫn quyết định, quyết định khi tôi dám chắc rằng trong đầu anh là một mớ bòng bong không lối thoát. Có thể anh cho rằng chia tay là giải pháp duy nhất lúc ấy, nhưng có lẽ anh nhầm! Mà cũng có khi là do tôi cố chấp! Tôi không muốn xa nhau chỉ vì trong đầu hai đứa len lỏi mầm mống chán nản. Chán vì ở bên nhau quá nhiều mà chỉ toàn nói những chuyện cũ, chán vì không gọi cũng biết giờ này người kia đang làm gì, chán vì đến những quán quen không cần gọi người ta cũng biết mang món gì ra, chán vì những nụ hôn và những cái ôm cũng chỉ có một kiểu, chán vì… tình yêu lâu rồi không có thêm một tí lửa nào, không hề có một cuộc cãi vã, không hề có một lần phật ý nhau! Sóng gió mạnh quá làm tan vỡ một mối quan hệ còn bình lặng quá làm tan chảy một mối quan hệ.

loading...
 

Rồi thì xa nhau một thời gian, rồi thì khi quay lại Huy là người nói kết thúc. Ừ thì kết thúc đi, nếu đó là ý Huy muốn. Tôi không đủ yêu thương và dư thừa tự ái để nói rằng Huy đừng làm tôi đau như thế. 

 

Sau những ngày tháng tự sắp xếp nội bộ, tôi xong chuyện của Huy và có một khởi đầu mới với Quân – chàng trai ban đầu rất tự tin khi cưa cẩm tôi. Nhưng về sau lại mất dần tự tin ấy. Tôi hiểu lí do, và tôi muốn chứng minh để Quân thấy rằng tôi thực sự yêu và cần anh. Quân đâu biết rằng cái cách anh ấy bỏ tôi một mình với ý nghĩ tôi còn luyến tiếc Huy làm tôi đau thế nào. Phần Huy thì chỉ là quá khứ, một quá khứ khép chứ không mở, và dù có mở thì tôi cũng sẽ không bao giờ quay lại. Qúa khứ tình yêu tốt nhất là nên ngủ yên khi người ta đã có một cái mới lấp đầy vừa vặn!

 

 

 

Huy

 

Tôi không biết rằng mình không còn sức ảnh hưởng đến em như thế, tệ hại thật! Tôi nhắn tin hẹn gặp và chưa đầy ba mươi giây sau có tin nhắn trả lời: “Em biết anh muốn nói gì. Và em sẽ trả lời anh là không thể. Anh còn muốn gặp em chứ?”. Và tôi đã không trả lời, không biết trả lời thế nào. Em đọc được tất cả những gì tôi nghĩ. Vẫn như ngày trước, em quá nhạy cảm và thông minh. Nhạy cảm đến độ tôi luôn luôn sợ mình sẽ làm em tổn thương. Thông mình đến độ tự biết mình phải làm gì khi tôi đột nhiên mất lửa trong tình yêu với em. Em im lặng, và để tôi thanh thản ra đi. Em còn biết trước đến một lúc nào đó tôi sẽ muốn quay lại. Tôi không biết t lúc nào em đã chuẩn bị sẵn cho tôi một câu trả lời thắt lòng như vậy. Chắc chắn không phải là lúc đầu, vì lúc đó em còn yêu tôi rất nhiều. Mỗi chiều tôi đều đứng ở cửa sổ phòng mình nhìn xuống góc quán quen thuộc đối diện và tôi bắt gặp em ở đó, lơ đãng và hoài niệm. Tôi thề là lúc ấy tôi chỉ muốn lao xuống gặp em và nói rằng tôi nhớ em như điên. Nhưng tôi tự ngăn mình không được như thế, tôi sợ vô cùng viễn cảnh một ngày nào đó tôi phải khó khăn nói ra đi vì tôi là đứa luôn cả thèm chóng chán, chán xong lại thèm… Không cái gì ra cái gì trong tim một thằng kĩ sư hai mươi ba tuổi như tôi.

 

Tám tháng dài đằng đãng trôi qua. Tôi thử nghiệm mình trong những tình yêu mới. Ban đầu tôi tưởng mình yêu thật, nhưng không, bao giờ cũng vậy, sau thời gian đầu chếnh choáng men say tôi lại ngỡ ngàng nhận ra tôi đang đi tìm một hình bóng nằm sau trong trái tim tôi chứ không phải tôi đang yêu cô gái ở thì hiện tại. Tôi thích cô gái này vì cô ta có điệu cười nghiêng đầu và cái nhăn mũi giống em. Tôi thích cô gái kia vì cô ta hay co ro nép vào lòng tôi mỗi khi bên nhau như em ngày xưa. Tôi thích cô gái nọ vì cô ta có đôi mắt sâu thẳm giống em!… Những Ngân, Hương, Diệu… tôi quen đều là những sự chắp vá những mảng kí ức về em. Tôi yêu em qua bóng hình những người con gái này. Và tôi thấy mình khác gì một thằng khốn nạn. Dù có biện minh rằng khốn nạn một chút để nhận ra đâu là tình yêu đích thực của mình thì vẫn là một thằng khốn nạn mà thôi. Và nếu bạn muốn có một lí do lí giải cho cuộc hẹn tôi muốn có với em thì nó chính là đây! Tôi muốn chấm dứt con người khốn nạn của mình để quay lại là tôi của ngày xưa, những ngày bình yên trong tình yêu với người con gái tôi thật sự yêu!

 

Đêm trước, ngồi dán mắt vào màn hình máy tính để hoàn thành project mới được giao, tôi bỗng đau đầu kinh khủng. Đi tìm một quả táo trong tủ lạnh và ra ban công nhấm nháp một chút thấy thư giãn hơn, tôi vào bàn định tiếp tục công việc… Đập vào mắt tôi lúc ấy là một chuỗi những hình ảnh của em được cài ở chế độ screensaver. Tim tôi quặn thắt! Và tôi lao đến tìm em. Một tia hi vọng cuối cùng tôi muốn thắp lên cho mình!

 

 

 

Quân

 

Tình yêu của Nguyên dành cho tôi và sự luyến tiếc dành cho Huy cái nào là mãnh liệt hơn? Chắc chỉ có ông trời mới trả lời được câu hỏi ngớ ngẩn này của tôi. Rành rành là Nguyên đang là bạn gái tôi đấy nhé, vậy thì bạn sẽ đặt câu hổi rằng tôi quan tâm đến cái ông Huy chết tiệt nào đó để làm gì? Câu trả lời, đi vòng vòng một chút! Khi mà bạn gá bạn mất đến tám tháng trời để quên đi tình yêu cũ với cái thằng chết tiệt kể trên, khi mà bạn gái bạn lạnh cóng và rời tay bạn ra khi thằng chết tiệt kia đi xẹt qua, khi mà bạn gái bạn dành cho bạn một tình yêu bình lặng vô cùng, khi mà bạn gái bạn bắt thóp khi đang ghen với cái thằng chết tiệt kia, khi mà… À mà thôi, bấy nhiêu đó đủ rồi. Giờ thì tôi hỏi ngược lại bạn nhé, nếu bạn là tôi thì bạn có cho rằng cái thằng ấy đáng quan tâm không? Này, bạn mà bảo là không thì tôi không tin đâu đấy!

 

Tôi không muốn mất Nguyên, thật sự không. Nhưng nếu cứ duy trì mãi một mối quan hệ mà đến giờ tôi không biết gọi là gì thì tôi cũng không muốn. Nếu đó gọi là tình yêu thì tôi chỉ dám chắc một phía là từ tôi rằng tôi yêu Nguyên rất nhiều, còn phần Nguyên tôi không dám trả lời thay cô ấy. Tôi ở đâu trong lòng cô ấy? Tôi làm sao mà biết được! Bạn đừng bảo tôi đi hỏi cô ấy nhé, tôi không làm đâu đấy! Thà cứ để tôi thế này, đến một lúc nào đó cô ấy chán thì chia tay tôi chứ không đời nào tôi hỏi cô ấy đâu. Ai lại muốn nghe một câu trả lời có thể làm mình đau nhói tim đâu nhỉ?

 

Tôi tránh mặt Nguyên một thời gian. Tôi tin là Nguyên hiểu lí do. Và em cũng im lặng với tôi trong bằng ấy thời gian. Đêm nào đi làm về tôi cũng rẽ sang đường nhà em, đứng dưới đường ngắm cửa sổ phòng em thật lâu cho đến khi lạnh buốt vì sương. Nhưng tôi không gọi em xuống. Tôi không muốn tạo áp lực cho em vì bất cứ điều gì. Có bao giờ bạn yêu một người nhiều đến mức như vậy chưa? Tôi nghĩ là tôi yêu Nguyên nhiều như thế đấy! Chiếc áo xanh rêu- màu áo yêu thích của Nguyên và Huy những ngày mới yêu, đã có lần tôi bắt gặp Nguyên thanh lí hàng tá quần áo màu này. Tôi hỏi thì Nguyên chỉ cười: “Cũ hết rồi anh, bỏ đi vừa đẹp!”. Cái gì cũ? Quần áo cũ hay là tình yêu với Huy? Tôi mong là cả hai, nhưng có vẻ tôi lầm!

 

Huy đứng đó thật lâu, lặng lẽ ngắm những làn khói thuốc quẩn quanh bên mình. Điện thoại Huy có tin nhắn, anh đọc xong thì lặng lẽ dụi điếu thuốc và bỏ đi! Ngay lúc ấy tôi nhận được tin nhắn từ Nguyên: “Hôm nay anh sẽ lên nhà chứ anh yêu?”. Và tôi biết, tất cả đã kết thúc, tất cả về Huy!

 

 

 

HẠ NGUYÊN

 
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: