truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

【 Gian phi bộ thứ nhất 】 Thâm cung tự hải (Cung sâu như biển) / Chương 30. Thích khách hay kẻ trộm 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Đêm đen
gió to, đúng là thời cơ thuận lợi để làm trò phạm pháp.

Tôi cười tự giễu cợt bản thân,
nhìn ra ngoài cửa sổ, một bầu trời đêm thăm thẳm không trăng không sao. Tâm trí
chịu ảnh hưởng của quá nhiều tiểu thuyết nên ngay từ đầu đã hình thành thói
quen “suy nghĩ sâu xa” về mọi việc, giống như hiện giờ, nửa đêm đột
nhiên choàng tỉnh, ý nghĩ đầu tiên của tôi chính là: “có thích
khách”, cảm giác giống như kiểu đầu giường đao kiếm đã giương lên chuẩn bị
hạ thủ vậy.

Đáng tiếc rằng cho dù tôi đã
lê lết hết một vòng quanh phòng cũng không tìm ra nửa bóng ma chứ đừng nói
là bóng người, ngay cả thị nữ và thái giám cũng đều ngủ ở những gian phóng bên
ngoài cả

Aizzz!
Không ngủ được, thật là chán!

Ấy, không phải là tôi nhàm
chán đến mức muốn bị hành thích, mà sự thật là bản nhân đã biết rõ mình trường
thọ, bất kể là có gặp phải ba cái chuyện có thể hủy diệt thiên địa đi chẳng nữa
cũng sẽ gặp dữ hóa lành, cho nên lá gan tự dưng cũng to ra. Huống hồ tôi vất vả
làm một người sống trong hoàng cung mà không đụng phải một, hai tên thích khách
thì chẳng phải sau này sẽ không có chuyện hay ho để kể lại sao?

 

Có lẽ tôi thật sự rất được ông
trời quan tâm, ngay lúc tôi đang chuẩn bị về giường ngủ tiếp thì ở xa xa vọng
lại tiếng hò hét, kéo bước chân tôi lại.

Đèn đuốc thắp sáng trong bóng
tối luôn luôn đặc biệt khiến người khác chú ý, có thể thấy thấp thoáng ánh đuốc
và đèn lồng nổi bật giữa không gian xa xa, đang lay động tiến về phía tôi. Ngay
lúc đấy thì ở phía sau có một bóng đen nhảy qua tường viện, rơi vào trong hoa
viên đối diện với cửa sổ nơi tôi đang đứng.

Dường như anh ta cũng nhìn
thấy tôi, bốn mắt giao nhau, tôi thích thú quan sát cái người vừa nhìn đã biết
ngay là “thích khách” này. Thân hình cao gầy, toàn thân từ trên xuống
dưới ngoại trừ cặp mắt đều bịt kín trong bộ y phục dạ hành màu đen. Cũng bởi vì
trời quá tối nên tôi bó tay, không thể nhìn rõ xem thử đôi mắt của anh ta có đẹp
hay không, cười khẽ, tối nay tôi đúng là ‘tâm nghĩ sự thành’ mà!

“Thích khách” nhìn thấy
tôi hình như có sửng sốt một chút, rồi hết sức cẩn thận đứng nép vào tường,
đồng thời nhìn quanh bốn phía. Một lát sau, anh ta lại nhìn về phía tôi, do dự
một hồi, bóng người như ánh chớp đã đi đến trước mặt tôi. Có ánh sáng lạnh chợt
lóe lên, một thanh trường kiếm sáng đến mức có thể làm gương soi chỉ thẳng vào
mũi tôi.

“Không được lên
tiếng!” Giọng nói trầm thấp, vô cùng lạnh lùng và không có cảm xúc, đúng là
âm thanh của sát thủ trong tưởng tượng của tôi.

Có lẽ là anh ta muốn làm tôi sợ
hãi, tiếc là tôi nghe anh ta nói xong thì lại phì cười, phải ngậm miệng sao? Căn
bản là tôi không có ý định mở miệng, anh muốn tôi “ngậm” cái gì nữa?

“Thích khách” nói xong
thì phát hiện mình “nói sai”, trường kiếm lại tới gần tôi hơn, anh ta
gằn giọng: “Không được cười!”

A, hình như thẹn quá hóa giận
rồi. Tôi không cười nữa, bình tĩnh ngẩng đầu, đứng ở gần nên có thể nhìn thấy
rõ ánh mắt anh ta, rất sáng, rất có thần, cũng rất lạnh lùng. “Ngươi là
thích khách?” Tôi thấp giọng hỏi.

“Không
liên quan đến ngươi.” Cách nói chuyện cũng giống hệt như người, vừa lãnh
đạm vừa ngang ngạnh.

“Mục
tiêu của ngươi là ai?” Tôi thật sự tò mò, không biết có phải là tôi không
nữa.

“Câm miệng.” Anh ta
nghiêng tai lắng nghe những tiếng động đến càng ngày càng gần, bây giờ đến ngay
cả tôi cũng có thể nghe rõ được những người bên ngoài đang la ó cái gì rồi ──
“Có thích khách”, “Bắt lấy thích khách”, “Đừng để
thích khách chạy”…

Tôi trưng ra một nụ cười ngọt
ngào không kém phần ngây thơ để dụ dỗ anh ta: “Nếu như mục tiêu của ngươi
không phải là ta, ta có thể suy nghĩ đến việc giúp ngươi đấy!” Cho dù mục
tiêu của anh ta có là Trọng Tôn Hoàng Gia đi nữa thì cũng chẳng liên quan đến
tôi nhiều lắm.

“Ngươi ư?” Anh ta
khẽ kinh ngạc, cũng đúng thôi, nữ nhân như tôi rất hiếm thấy trong thiên hạ đấy
nhé. Mà việc do nữ nhân hiếm có trong thiên hạ như tôi làm thì cũng không phải
kẻ thông minh nào cũng có thể hiểu được đâu.

“Đúng vậy! Chỉ cần ngươi
nói cho ta biết mục tiêu của ngươi là ai, ta có thể giúp ngươi.” Giọng nói
càng lúc càng gần, tôi nghĩ có lẽ Mai Nhi cũng đã bị đánh thức rồi, e rằng sẽ
đến đây nhanh thôi. “Suy nghĩ nhanh lên, không có thời gian đâu.”

“Miên
tâm thảo.”

“Hở?”
Chớp chớp mắt mấy cái, anh ta đang nói đến cái gì vậy? Người sao? Ai nhỉ?

“Ta
đến trộm thuốc.”

Hử! Thuốc? Không phải là người
sao? Anh ta không phải là thích khách hả? Là kẻ trộm? Tôi ngất đây…

“Này! Không phải ngươi
nói sẽ giúp ta sao?” Trường kiếm lại tiến sát đến, gần như chạm vào tôi rồi.

Bị khí lạnh trên thân kiếm phả
vào mặt, tôi cũng giật mình tỉnh lại khỏi dòng suy nghĩ. “Đi theo ta.”
Không thèm liếc cái thanh trường kiếm có khả năng “tước kim đoạn ngọc”
(- cắt vàng chặt ngọc, lấy mạng người) kia nữa, tôi đi đến trước giường:
“Trèo lên giường đi, trốn ở phía sau rèm ấy.”

Anh ta hơi do dự, đúng lúc này
ngoài cửa bị gõ ầm ĩ, có tiếng Mai Nhi truyền đến: “Nương nương, nương
nương!”

Tôi trợn mắt nhìn anh ta một
cái, ý bảo anh ta nhanh lên. Anh ta vẫn còn phân vân một chút, cuối cùng cũng
nhảy lên. Tôi cũng leo lên giường, túm lấy tầm chăn phủ qua người.

“Có
chuyện gì vậy? Vào đi.” Khi Mai nhi lại gõ cửa lần thứ hai tôi mới đáp.

loading...

“Nương nương, không có
chuyện gì xảy ra với người chứ ạ?” Mai Nhi lo lắng liếc nhìn xung quanh
một vòng, sau khi xác định không có gì lạ mới thở phào một hơi.

“Thế đã có chuyện gì? Tại
sao bên ngoài lại ầm ĩ như vậy? Trời sập à?” Tôi cố ý cau mày giả vờ bực mình.

“Bẩm nương nương, cấm vệ quân
gác đêm báo rằng có thích khách xâm nhập vào trong cung, hơn nữa hình như là
chạy về phía Tây Duệ cung của chúng ta, nên nô tì đến kiểm tra xem sao ạ.”

“Thích khách?!” Tôi
“khiếp sợ” thốt lên: “Vậy… Hoàng thượng đâu? Hoàng thượng có
sao không?”

“Nương nương yên tâm, cấm
vệ quân nói thị vệ bên người Hoàng thượng rất đông, hơn nữa thích khách hình như cũng
không giống như đến tìm Hoàng thượng, nhưng nương nương, người phải cẩn thận, lỡ
như thích khách thật sự là đến tìm nương nương thì…” Nói đến đây, khi
Mai Nhi đưa ra giả thuyết tôi mới là mục tiêu của thích khách, thì rõ ràng là người chủ
mưu đứng sau không ai khác mà chính là Đức phi.

Trong lòng tôi cười thầm,
trong lúc vô tình lại gắn thêm “tiếng oan” lên lưng Tiêu gia, có điều
tôi sẽ không vì thế mà áy náy đâu, ai bảo Tiêu gia muốn đối đầu với Kỷ gia làm
gì!

“Ta nghĩ cũng không hẳn
là thế đâu” tôi không có ý định sẽ giải thích cho Tiêu gia dù chỉ là nửa
câu, ngược lại còn bồi thêm: “Nếu thích khách hướng về phía Tây Duệ cung,
vậy thì bảo những người bên ngoài trông chừng cẩn thận là được.”

“Vâng,
nương nương.”

“Còn
nữa, ta rất buồn ngủ, nếu không có việc gì thì đừng quấy nhiễu ta.”

“Vâng
ạ.”

Mai nhi đang chuẩn bị lui ra,
tôi gọi cô nàng lại, bảo: “Khoan đã, cho người đi thỉnh an Hoàng thượng,
xem xem mọi chuyện có bình an không.”

“Vâng,
nương nương.”

Đợi cánh cửa một lần nữa khép
lại, không đợi tôi lên tiếng, người đó đã ngay lập tức nhảy xuống, ánh mắt lạnh
lẽo kia lại có thêm một phần ngạc nhiên: “Ngươi là phi tử của Hoàng đế?”

“Không
sai.” Đừng nói là đến giờ anh ta mới biết nhé?

“Ngươi… có thể giúp ta
lấy được Miên tâm thảo không?” Không biết có phải tôi bị ảo giác hay không,
mà dường như nghe thấy trong giọng nói của anh ta có một phần chờ mong khao
khát.

“Miên tâm thảo? Là thứ gì?”
Nghe giống như là thảo dược, mấy cái thứ này tôi không biết nhiều lắm.

“Đấy
là thuốc, một loại thuốc rất hiếm có.”

“Trong Hoàng cung có
hả?” Chắc là có, nếu không anh ta cũng chẳng mạo hiểm mà xông vào cung thế
này.

“Ừm,
ta nghe nói ở Trung nguyên chỉ có trong Hoàng cung là có.”

Quý giá như thế sao? “Nó
có tác dụng gì?” Cải tử hoàn sinh? Gia tăng sức mạnh? Hay là có thể giải độc?

“Bản thân Miên tâm thảo
không có tác dụng nhiều, chỉ là có thể khiến cho người trúng phải toàn thân tê dại trong
một khoảng thời gian, nhưng dùng làm thuốc dẫn thì có thể giải một loại kỳ
độc.” Anh ta nhẫn nại giải thích cho tôi.

“Ồ… Vậy là ngươi muốn
lấy nó để giải độc hả? Người trúng độc là người thân hay là người yêu của
ngươi?” Cười cười, tôi thừa nhận bản thân rất tò mò, gã này không giống kiểu
dễ coi trọng tình cảm, con người anh ta rất lạnh lùng.

Anh ta do
dự một chút rồi mới nói: “Là muội muội của ta.”

Xem ra là người thân duy nhất
rồi. Tôi gật gật đầu, “Như ngươi nói thì có vẻ loại thuốc này rất quý
hiếm, ta không thể hoàn toàn cam đoan có lấy được hay không, có điều nếu trước
mắt ngươi không có việc gì làm thì không
ngại chờ ta sắp xếp một khoảng thời gian chứ?”

“Được.”
Anh ta gật đầu, rất dứt khoát.

Ngáp một cái, cơn buồn ngủ kéo
đến, tôi hỏi một vấn đề cuối cùng: “Tên ngươi là gì?”

“Sở
Thiên Ca.”

Không tệ, một cái tên tràn đầy khí phách. “Tự
ngươi tìm một chỗ nghỉ ngơi đi, nhưng không được rời khỏi căn phòng này.”
Buồn ngủ quá đi… Tôi kéo chăn nằm xuống, không quên dặn dò: “Không được
rình mò ta đâu đấy!”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: