truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

【 Gian phi bộ thứ nhất 】 Thâm cung tự hải (Cung sâu như biển) / Chương 20. Thiên cổ đế sư 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Diệp Thịnh Mân không để cho
tôi chờ lâu, khi ông ta và Văn Sênh đi đến trước cửa phòng chúng tôi thì tôi
cũng vừa mới đặt chén trà thứ ba của buổi sáng hôm nay xuống.

“Diệp tiên sinh đại giá,
tại hạ không tiếp đón từ xa, thứ lỗi thứ lỗi.” Trọng Tôn Hoàng Gia luôn
luôn kiêu ngạo không đặt thiên hạ ở trong mắt tự nhiên lại còn nhanh
chân hơn tôi đứng lên trước, trong ánh mắt nhìn Diệp Thịnh Mân quả thật
là sự tôn kính phát ra từ nội tâm, điều này càng làm tôi khẳng định sự
lựa chọn của mình là đúng, cũng như càng thêm giữ vững quyết tâm.

Trọng Tôn Hoàng Gia cũng đã
đứng lên, đương nhiên tôi và tam ca cũng sẽ không thể ngồi tiếp, thế nên
cùng nhau đứng lên hành lễ vấn an Diệp Thịnh Mân.

Diệp Thịnh Mân khoát tay, đi
thẳng vào chủ đề: “Những thứ này do ai viết?” Ông ta vung tay phải lên,
trong tay đang cầm một quyển trục được trang trí thanh nhã.

Trọng Tôn Hoàng Gia nhìn về
phía tôi, tôi mỉm cười: “Diệp tiên sinh trước hết mời vào bên trong ngồi
đã.”

Đôi mắt chất chứa trí tuệ
của Diệp Thịnh Mân đảo qua, ánh mắt chằm chằm nhìn tôi giống như muốn
xuyên thấu qua người tôi vậy, một lát sau lão vuốt râu mỉm cười vừa gật
đầu vừa ngồi xuống.

Ngồi xuống theo Trọng Tôn
Hoàng Gia, tôi tinh tế đánh giá vị Đại nho trước mắt, người có thể khiến
cho Trọng Tôn Hoàng Gia buông xuống kiêu ngạo cả một đời. Rõ ràng là đã
ngoài năm mươi nhưng bề ngoài chỉ khoảng ba, bốn mươi tuổi, râu dài tóc
muối tiêu đi cùng một khuôn mặt hết sức bình thường nhưng trên khuôn
mặt đó lại gắn thêm một đôi mắt sáng ngời như sao, trong đôi mắt ấy ẩn
chứa sự thâm trầm cơ trí. Đôi mắt tinh anh như vậy đáng lẽ ra sẽ không
thuộc về một lão già năm mươi tuổi, nhưng cái vẻ tang thương đã nhìn
qua thế sự vật đổi sao dời trong đáy mắt như thế này thì tuyệt đối
không thể thuộc về một con người trẻ tuổi chưa trải qua sóng gió
được.

“Đây thật
sự là một người khôn ngoan.” Tôi thầm nghĩ.

“Tôn phu nhân” Diệp
Thịnh Mân nhìn tôi, ngữ khí ôn hòa, “Chẳng hay những thứ ghi chép
trong quyển trục này là do chính tay phu nhân viết?”

Tôi phục hồi tinh thần nhìn về
phía quyển trục trong tay lão, gật đầu nói: “Đây là thiếp thân trong lúc
vô tình có được, lâu nay đã nghe tiếng tiên sinh học thức uyên bác, vì vậy
cố ý mang đến mong tiên sinh chỉ giáo.”

Đối với Diệp Thịnh Mân, trong
tay tôi có rất nhiều tư liệu, nhưng điều thú vị lại chính là một vài
đánh giá qua đồn đãi ngoài phố, trong đó một cái nói: “Rất khó nói
là Diệp Thịnh Mân đặc biệt am hiểu về cái gì bởi vì rất hiếm có thứ mà
ông ta không biết.” Chỉ nhờ một câu nói như vậy, tôi liền nảy ra ý tưởng
để thỉnh giáo “học vấn phong phú” của Diệp Thịnh Mân, cũng như
giúp cho đại danh của ông ta càng thêm nổi tiếng.

“Không dám chỉ giáo,
Diệp mỗ còn muốn thỉnh giáo phu nhân, những điều trong quyển trục này vốn
là xuất phát từ người phương nào?”

“Không biết.” Tôi
thản nhiên nói, biết cũng không thể nói cho ông, nói cho ông rồi ông cũng
không biết, ha!

Ông ta nhíu mày, lấy lại vẻ
lạnh nhạt như cũ: “Nếu phu nhân cũng không biết, như vậy Diệp mỗ cũng
không còn gì muốn nói nữa, cáo từ.” Cứ nhìn ông ta là biết, những
thứ viết trong quyển trục mặc dù có thể hấp dẫn ông ta nhưng chỉ đúng
với người viết ra nó kìa, mà tôi, chỉ e rằng còn chưa đủ tư cách.

Nhìn ông ta đứng lên đi về
phía cửa, tôi không nhanh không chậm nói: “Tuy rằng thiếp thân cũng
không biết xuất phát từ tay người phương nào, nhưng thiếp thân lại có một
vài quan điểm đối với những điều này, không biết tiên sinh có nguyện
nghe thiếp thân đánh giá một hai?”

Ông ta ngẩn
ra, xoay người lại, đôi mắt liền hiện lên tia sáng kì dị: “Người thấy
thế nào?”

“Tiên sinh nếu không
ngại mời ngồi xuống trước?” Tôi nháy mắt ra hiệu với Mai Nhi, cô nàng
mới đưa ra một tờ giấy đã chuẩn bị từ trước, tôi nhận lấy rồi mở
ra ngó qua một chút, sau đó đưa cho Diệp Thịnh Mân: “Mời tiên sinh xem
qua.”

Diệp Thịnh Mân nhận lấy lập
tức đọc ngay, đầu tiên sắc mặt của ông ta kinh ngạc, rồi sau đó vui mừng,
trong đó mang theo cả sự khó hiểu, lại hàm chứa cả rung động, trong
chốc lát thần sắc thay đổi mấy lần, thấy vậy trong lòng tôi cười mãi
không thôi. Ông ta đọc lại đến lần thứ hai rồi mới buông trang giấy thở dài
một tiếng: “Phu nhân tài năng ngút trời, Diệp mỗ bái phục!”

loading...

Lời vừa nói ra, chẳng những Văn
Sênh mà ngay cả Trọng Tôn Hoàng Gia cũng mang một vẻ mặt không ngờ đến,
ánh mắt nhìn tôi tràn ngập sự kinh ngạc và hoài nghi. Lần này thì to
chuyện rồi, tôi thầm cười khổ nhìn về phía Diệp Thịnh Mân: “Tiên sinh
quá khen, thật ra đây chỉ là nhận định chủ quan của riêng thiếp thân,
cũng không biết có chính xác hay không, không biết tiên sinh có đồng ý
chỉ bảo thêm?”

Diệp Thịnh Mân khẽ trầm ngâm
rồi quả quyết nói: “Bây giờ Diệp mỗ còn không dám nói gì cả, nếu phu
nhân không ngại, Diệp mỗ muốn mời phu nhân lưu lại vài ngày trong nhà Diệp
mỗ, đợi Diệp mỗ nghiên cứu thật kỹ càng rồi sẽ cùng thảo luận với
phu nhân, không biết ý phu nhân thế nào?”

Tôi nghe xong vui không để
đâu cho hết, ông ta lại trực tiếp mời tôi đến ở nhà ông ta, đây có
thể nói là cái lợi vô cùng lớn cho việc tiếp tục kế hoạch thuyết
phục của tôi! Có điều… tôi có chút do dự nhìn Trọng Tôn Hoàng Gia rồi lại
nhìn Diệp Thịnh Mân, hi vọng ông ta hiểu ý mà mời cả Trọng Tôn Hoàng Gia cùng
đến, không ngờ ông ta lại chỉ lo cúi đầu nghiên cứu, hoàn toàn không nhìn
thấy được ám chỉ của tôi. Như thế này thì hay rồi, nếu như chọc Trọng Tôn
Hoàng Gia mất hứng, tôi sẽ gặp phiền toái lớn.

“Vận nhi nàng nên đi
đi.” Không ngờ rằng Trọng Tôn Hoàng Gia bỗng dưng lại nói thay tôi,
mà lại còn đồng ý nữa chứ.

“Nhưng…”
Đừng nói là hắn đang cố ý nói nói ngược nha?

“Thịnh tình khoản đãi
của Diệp tiên sinh chính là việc vô cùng tốt mà người khác muốn cũng
không có được, nàng không nên do dự.” Từ khi nào mà hắn trở nên
thấu tình đạt lý như vậy, sẵn sàng chịu thiệt cho mình để nhường nhịn
chuyện tốt cho người khác?

“Vậy
còn người…” Ta nào dám để ngươi một mình a!

“Ha ha… Là Diệp mỗ hồ
đồ rồi! Tôn phu nhân đến, Tôn công tử đương nhiên là phải theo bầu bạn rồi,
cùng nhau đến cùng nhau đến, ha ha…” Đổ mồ hôi… lão già Diệp Thịnh Mân
này sao đột nhiên tỉnh ra vậy? Hay là vừa rồi ông ta giả bộ? Tôi vô cùng hoài
nghi đấy…

 

“Vận nhi, bây giờ đã
nên ‘lật bài’ chưa?” Trọng Tôn Hoàng Gia ung dung thong thả tựa vào
ghế hưởng thụ sự “hầu hạ” của tôi, hắn híp mắt lại, trong
giọng nói tràn ngập mùi vị so đo.

“Vâng ──” đã sớm
đoán được hắn sẽ hỏi, tôi cũng đã có chuẩn bị, đưa cho hắn một cái hộp gỗ
giống như cái đã đưa cho Diệp Thịnh Mân, tôi tiếp tục nghiệp lớn ─ massage
cho hắn.

“Hửm?” Mở quyển
trục trong hộp ra, nhìn thoáng qua một cái, sắc mặt hắn lập tức thay đổi, tôi không
khỏi thở dài trong lòng, thật không biết làm như vậy là phúc hay họa.

Trong quyển trục thật ra
không có viết gì nhiều, đầu đề viết là “Tam thập lục kế”, sau đó
là tên của ba mươi sáu kế, vốn là chỉ vẻn vẹn có vài chữ rất bình
thường, nhưng đặt trong tay những người biết “định giá hàng”
như bọn họ, đảm bảo rằng đó chính là “thiên thư” gây chấn
động.

Lúc đầu, thời điểm nghĩ ra
chiêu này tôi cũng không đoán trước được Trọng Tôn Hoàng Gia cũng sẽ
cùng đến đây, chỉ nghĩ là muốn có cơ hội thuyết phục Diệp Thịnh Mân
thì phải khiến cho ông ta nể phục tôi sau đó suy xét mà đáp ứng
thỉnh cầu, nhưng Diệp Thịnh Mân là một kì tài trong thiên hạ không gì là
không biết, nghĩ tới nghĩ lui, ngoại trừ kỳ mưu diệu kế rung động cổ kim
và cả thế giới này, tôi thật đúng là không có cái gì khác có thể đả động
được đến ông ta. Bỗng dưng Trọng Tôn Hoàng Gia nhúng tay vào làm gia tăng
rủi ro, thậm chí tôi còn không dám tưởng tượng trong lòng hắn phải
chăng sẽ vì điều này mà có thể sẽ động sát tâm đối với tôi!

“Không nghĩ ra, thật sự
là không nghĩ ra…” Trọng Tôn Hoàng Gia đưa ngón tay cẩn thận di
chuyển theo từng con chữ trên quyển trục, thần sắc thâm sâu trầm tĩnh, khiến
tôi đột nhiên cảm nhận được áp lực không biết từ đâu đè xuống.”Vận
nhi, nàng đúng là thâm tàng bất lộ!”

Tôi run lên, tay cũng ngừng
lại, lời hắn nói ẩn ý quá sâu, tôi nghe không hiểu được, mà đây đúng là
điều đáng sợ nhất.

“A! Ha ha…” Hắn
đột nhiên cười to, nhưng tôi lại không cảm thấy được thả lỏng, ngược lại
thần kinh càng căng cứng. “Cũng tốt, như vậy cũng tốt! Vận nhi có năng
lực thế này, cũng là may mắn của Thiên Phách hoàng triều ta, ha ha…”

Bỗng nhiên, áp lực vô hình trong
không khí biến mất mà không hề báo trước, tôi lặng lẽ thở ra một hơi
dài nhẹ nhõm, nhưng lại phát hiện sau lưng đã ướt đẫm. Khí thế mạnh quá,
chẳng lẽ đây là cái khí thế của đế vương? Khí thế của kẻ mạnh chân
chính là to lớn khủng khiếp như thế, nhẹ nhàng thở dài một hơi, lần đầu
tiên trong đầu tôi bắt đầu nảy sinh ý niệm rời xa hắn.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: