truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

【 Gian phi bộ thứ nhất 】 Thâm cung tự hải (Cung sâu như biển) / Chương 02. Trở lại nhân thế trả thù 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Từ từ mở mắt, tôi phát hiện
bản thân vẫn nằm trên mặt đất y như cũ, xem ra thời gian trôi qua cũng không
lâu lắm, có chút khó khăn khi cử động, cảm thấy hơi khó chịu trong
cơ thể, cũng khó trách, vừa ăn độc dược, không chết đã là tốt lắm rồi, chỉ
mong sẽ không để lại hậu di chứng nghiêm trọng.

Nhìn ra bên
ngoài trời còn chưa sáng, tiếp theo phải làm sao đây?

Khi tôi tỉnh lại, ngoài ký ức
của chính tôi còn có trí nhớ lưu lại trong thân thể này. Lại phải nói, Đức
phi kia sao có dũng khí như thế, dám lớn mật đổ độc dược vào miệng tôi,
thì ra là bởi vì Kỷ Vận sẩy tay đánh vỡ chén lưu ly do hoàng đế ngự ban!

Chiếu lẽ thường mà nói, phá
hủy vật được ngự ban chính là tử tội, cho nên Đức phi luôn hận Kỷ Vận
muốn chết kia, sau khi nhận đươc mật báo của cung nữ đã dấu dấu diếm
diếm mọi người lén mang theo độc dược vội đến ép Kỷ Vận uống, cũng
chuẩn bị sự tình sau đó Tiểu Nhị sẽ tuyên bố với bên ngoài
là do Thục phi ‘sợ tội nên tự vẫn’.

Hừ hừ hừ! Chỉ
bằng ba cái trò nho nhỏ này mà định ép tôi chết hả?

Cười
lạnh, tôi bắt đầu lập vài kế hoạch nhỏ trong đầu.

Không bao lâu sau, ngoài điện
liền truyền đến âm thanh ồn ào hỗn loạn, tôi im lặng ngồi trước bàn trang
điểm, vô cùng không hài lòng nhìn vào cái mặt gương đồng được mài trơn
nhẵn ở thời đại này, đã quen nhìn gương thủy tinh, bây giờ muốn chuyển qua
dùng loại gương đồng lạc hậu này thật đúng là không quen chút nào.

“Nương nương!
Nương…” Thanh âm của cung nữ phía sau dường như đột nhiên bị cắt
đứt, hoảng hốt mà khiếp sợ.

Từ trong gương đồng nhìn
thấy được vẻ mặt hoảng sợ của người phía sau, tôi không khỏi mỉm cười.

“Nô
tài (tì) khấu kiến nương nương, thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!”

Tiểu Nhị sửng sốt không có
nghĩa là những người khác cũng giống như vậy, phản chiếu trong gương đồng
là những người theo Tiểu Nhị đến, sau một thoáng kinh ngạc đã lập tức
quỳ xuống sàn nhà.

“Đứng lên đi”, tôi
cố tình nói với giọng điệu lười nhác, “Có chuyện gì xảy ra? Tại
sao mới sáng sớm đã có nhiều người náo loạn ầm ĩ ở chỗ này như vậy?”

“Cái này…” Thái
giám đi đầu khó xử liếc mắt nhìn Tiểu Nhị một cái, không biết nói sao.

“Tiểu Nhị, còn không đi
lại giúp bản cung chải tóc?” Tôi bình thản, tựa như không phát hiện
ra sự bối rối của bọn họ.

“… Vâng…” Cùng
với tiếng trả lời hơi run rẩy, Tiểu Nhị nơm nớp sợ hãi e dè tiến lên.

Tôi cười khẽ, “Đúng rồi, Tiểu
Nhị, lấy cái chén lưu ly hoàng thượng ban cho ta ở hội yến hôm trước
ra đây, ta muốn dùng.”

“Cạch!”

Tay Tiểu Nhị run lên, lược
ngà voi rơi xuống đất, trong gương hiện lên bóng người cô ta như lá mùa
thu rụng bay trong gió, sắc mặt cũng tái nhợt như người chết.

“Có
chuyện gì xảy ra à?” Tôi biết thừa còn cố ý hỏi.

“Nương…
Nương… Cái đó… Cái chén lưu ly đó… Người…”

Tôi chậm rãi xoay người, khẽ
nhíu mày: “Tiểu Nhị, ngươi đã làm gì? Tối hôm qua trước khi đi ngủ
không phải ta đã sai ngươi đem chén lưu ly cất đi rồi sao?” Lông mày
lại khẽ nhíu, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!”

“Nô tì đáng chết!” Tiểu
Nhị “bịch” một tiếng quỳ xuống sàn nhà, đến cả môi cũng trở
nên tái nhợt.

“To gan!” Tôi khẽ
quát, khóe mắt lóe lên quét qua tất cả mọi người đứng một bên thân thể đang
run rẩy, lại quay lại, ánh mắt chăm chú nhìn Tiểu Nhị gằn từng chữ:
“Ngươi đã làm gì với chén lưu ly rồi?!”

“Nương nương tha mạng!
Nương nương tha mạng! Nô tì… Nô tì…” sợ hãi ánh đầy trong mắt
Tiểu Nhị, thân thể run rẩy không ngừng, ngay cả nói cũng không nổi.

“Mai
Nhi!” Tôi ngẩng đầu, nhìn về phía một cung nữ khác đang đứng bên cạnh.

“Có
nô tì.”

“Đi
lấy chén lưu ly lại đây cho ta.”

“Vâng.”

Từ trong trí nhớ của Kỷ
Vận, tôi biết Mai nhi này cùng với một đám người phía trước kia đều là
hạ nhân phân cho tôi khi gả đi, ngoại trừ những người khác thì Mai Nhi
và Tiểu Nhị chính là thiếp thân thị tì của tôi.

loading...

Không lâu
sau, Mai Nhi liền ôm một hộp cổ đẹp đẽ thơm ngát trở lại.

“Nương
nương, nô tì đã mang chén lưu ly đến.”

“Mở
ra.”

“A ──

Khi nắp hộp mở ra, một đống
toàn mảnh lưu ly vỡ vụn làm Mai Nhi kinh hoảng la lên một tiếng, đương
nhiên tôi cũng thay đổi sắc mặt.

“Tiểu Nhị!” Tôi
trừng mắt nhìn Tiểu Nhị, nổi giận đùng đùng: “Rốt cục chuyện này
là sao?! Ngươi đã làm cái gì?!”

“Không có! Nô tì không
có! Nương nương tha mạng!…” Tiểu Nhị mặt trắng bệch không ngừng dập
đầu, chỉ sau vài cái trên trán đã sưng đỏ.

Tôi lạnh lùng nhìn bộ dạng
vô cùng thê thảm của cô ta, trong lòng không có một chút thương xót.

“Người đâu, đem nô tì
này ra ngoài!” Kẻ bán chủ cầu vinh là kẻ không đáng để thương xót.

“Nương nương tha mạng! Nô
tì không phải cố ý! Là Đức phi nương nương! Là Đức phi nương nương bà
ấy…” Nỗi sợ lớn dần khiến Tiểu Nhị cuối cùng cũng sụp đổ, cô
ta nhất định cho rằng tôi đang báo thù.

“To gan! Chính ngươi gây
ra chuyện lại dám có dũng khí đổ tội cho Đức phi? Lôi ra ngoài cho ta!” Tôi nhìn lén mọi
người, phát hiện tất cả mọi người vừa sợ vừa hoảng nên đều cụp mắt làm ra
vẻ cái gì cũng không nghe, cái gì cũng không thấy, đáy lòng không khỏi cười
thầm.

“Nương nương… Người
tha cho nô tì! Đức phi nương nương bắt người nhà của nô tì, nô tì thật sự
không cố ý phản bội nương nương! Nương nương tha mạng ──” không có
cách thoát khỏi những cánh tay như sói như hổ đang tiến đến của thái
giám, giọng nói thê lương của Tiểu Nhị hướng tôi cầu cứu, nhưng lại chỉ đổi
được sự lạnh lùng của tôi.

Liếc mắt nhìn những người còn
lại một cái, tôi lạnh nhạt nói: “Không có việc gì thì lập tức lui ra
đi.” Sự tình phát triển tốt hơn so với mong đợi của tôi, xem ra tin
đồn Đức phi hãm hại tôi sẽ nhanh chóng lưu truyền trong hậu cung thôi.

Dường như ngay lập tức, mọi
người sau khi thỉnh an đều rời đi, chỉ còn lại Mai Nhi vẫn còn ôm cái hộp
đứng trước mặt tôi.

Tôi xoay người ngồi xuống lần
nữa, “Mai Nhi, bỏ mấy thứ đó xuống, ngươi giúp ta chải tóc cho
đẹp trước đi.”

“Vâng.”

Chuyện cứ như vậy mà giải
quyết xong, mặc dù cũng phải nói đã làm hỏng ba cái thứ ngự ban sẽ
không tránh khỏi khiến hoàng đế mất hứng, nhưng là do tôi làm hỏng hay là
do thủ hạ của tôi làm hỏng thì tất nhiên là không giống nhau, vận mệnh
của Tiểu Nhị từ giây phút cô ta phản bội Kỷ Vận thì đã định rồi, cho
nên tôi đối xử với cô ta như vậy thật ra cũng chẳng oan uổng.

Bây giờ,
kế tiếp là Đức phi!

“Hoàng
thượng ── “

Dựa vào người một nam
nhân xa lạ, tôi khéo léo sử dụng giọng nói mềm mại của thân thể này
để quyến rũ cái con người mà trong mắt thế nhân giống như ông trời,
một đấng chí tôn lẫm liệt bất khả xâm phạm.

Nam nhân này có một gương mặt
anh tuấn, mày kiếm mắt sáng, môi hồng răng trắng, cả người tràn ngập một loại
phong thái quý phái chỉ có thể thấy ở riêng hoàng đế, giơ tay nhấc
chân đều lộ ra mị lực thành thục.

Hắn chính đế vương của quốc
gia mà tôi đang sống ─ hoàng đế thứ mười chín của Thiên Phách Hoàng
triều ─ Trọng Tôn Hoàng Gia.

Lúc này, đại đế vương đang thoải
mái nửa nằm nửa ngồi dưới Linh Lưu Hiên ở ngự hoa viên, ung dung tự tại
hưởng thụ sự hầu hạ của tôi cùng với những phi tần khác.

Đương kim hoàng thượng chưa
lập hậu, trong tứ phi ngoại trừ tôi còn có Đức phi, hôm nay đúng dịp cô ta
được xuất cung về thăm nhà mẹ đẻ ─ thật ra tôi hoài nghi cô ta, bởi vì
tôi không chết mà sợ hãi chạy về nhà cầu cứu, vậy nên tôi đương nhiên là
ngồi ở vị trí gần hoàng đế nhất, ưu nhã bóc vỏ một quả nho đút vào miệng
Trọng Tôn Hoàng Gia, nhân tiện tặng kèm một ánh mắt lả lơi phong tình vô hạn,
bên tai hắn nhẹ giọng hỏi: “Hoàng thượng, chỉ còn nửa tháng nữa là đại
thọ của người rồi, không biết là hoàng thượng muốn lễ vật gì đây?” E
rằng hiện nay cả thiên hạ dám hỏi hắn như thế cũng chỉ có mình tôi mà thôi.

“Ồ ồ…” Quả
nhiên, Trọng Tôn Hoàng Gia là thiên tử cao quý, mỗi lần người khác tặng hắn
lễ vật đều là chọn thứ quý nhất đưa lên, cho tới bây giờ cũng chưa có người
hỏi hắn muốn cái gì, gặp tôi là trường hợp đặc biệt, hắn không thể không có
hứng thú. “Ái phi có cái gì có thể tặng trẫm đây?”

Hắn cắn nhẹ vào tai tôi, hơi
thở mập mờ phả nhẹ trên vành tai, tôi không khỏi run lên nhè nhẹ, trên mặt
ửng nóng.

Nhẹ nhàng liếc mắt một cái,
tôi né khỏi làn môi mỏng tựa hồ đang dán chặt vào vành tai mình, quay
lại “lấy thân đối thân” hướng lỗ tai hắn “phả hơi”:
“Thần thiếp ngay cả thân thể mình cũng đều là của hoàng thượng rồi,
còn có cái gì có thể tặng hoàng thượng đây?” Nhìn thấy trong mắt hắn
dâng lên tia dục vọng nhàn nhạt, tôi cười khẽ: “Có điều nếu như hoàng
thượng đồng ý không trách tội thần thiếp, thần thiếp nhất định sẽ dâng lên
cho hoàng thượng một ‘ngạc nhiên’ nho nhỏ.” Dứt lời, tôi mượn cớ đi lấy chén
rượu tránh khỏi “ma trảo” trảo của hắn, không nhịn được đang
vươn về phía tôi, cũng không quên quay đầu nhìn hắn lộ ra một nụ cười
nghịch ngợm.

“Ừm! Ha ha…” Nở nụ cười bất đắc dĩ, Trọng Tôn Hoàng Gia khẽ lắc đầu, dùng thanh âm chỉ tôi và
hắn nghe được nói: “Trẫm chờ mong ngạc nhiên của nàng.”

Tôi cũng cười lại, nụ cười
điên đảo chúng sinh hướng về phía chúng phi đang ngồi, không bất ngờ khi
thu hoạch thêm được một loạt ánh mắt ghen tị sắc như dao.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: